Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 128

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Puck - Diễn đàn

“Như vậy, còn thật sự phải cám ơn Tinh phi nương nương.” Ôn Noãn lạnh lùng nhìn nàng ta nhếch môi cười, “Nhưng cho dù ngươi tính hết tất cả mưu kế thì như thế nào? Cuối cùng không phải vẫn rơi vào kết cục bị đánh vào lãnh cung sao, cái gọi là ác giả ác báo, lời này luôn không sai.”

“Ôn Noãn, ngươi cho rằng hôm nay bổn cung đặc biệt tới đây chính là vì giải đáp nghi hoặc cho ngươi.” Dao trong tay Ôn Tinh lại để sát thêm vào cổ vài phần, vào thời điểm đó máu tươi chảy ròng ròng trên da thịt mịn màng, nhưng nàng giống như hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, còn cười đến làm cho người ta cảm thấy rợn cả tóc gáy, “Hôm nay bổn cung tới là muốn nói cho ngươi, đồ bổn cung không có được, bổn cung tình nguyện phá hủy cũng không thể tiện nghi cho ngươi để ngươi lấy được.” Ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lẽo tàn nhẫn, tiếng nói giống như mang theo nguyền rủa ngàn năm âm trầm vang lên, “Bổn cung lấy máu lấy mạng của mình nguyền rủa ngươi, hễ là người Ôn Noãn yêu chắc chắn sẽ chết yểu, hễ là người ngươi coi trọng chắc chắn sẽ làm hèn mọn, hễ là chỗ ngươi vui sẽ là đau, ngươi đời đời kiếp kiếp sống trong khổ sở giày vò, không được giải thoát.” Nàng nói xong ngửa mặt lên trời cười dài thê lương, dưới chân lại đột nhiên tung người nhảy lên từ tường thành xuống.

Mặc dù nàng ta nhảy bất ngờ, nhưng phía dưới Mục An vẫn ở trong trạng thái đề phòng lập tức phi thân lên đỡ được nàng ta ở không trung, giao cho một thị vệ bên cạnh trầm giọng phân phó: “Mang về lãnh cung canh chừng thật kỹ, chờ Hoàng thượng xử lý.”

“Ôn Noãn, ngươi không chết tử tế được, ngươi không phải... Ưmh...” Ôn Tinh bị thị vệ bắt đi, tiếng mắng giận không ngừng truyền đến, hai người thị vệ lập tức bịt miệng nàng ta lại, nhanh chóng mang đi.

Ôn Noãn lạnh lùng trở lại trong kiệu, đội ngũ một lần nữa tiến về Hoàng cung, nhưng lòng của nàng không cách nào bình tĩnh, cũng không phải bởi vì bị nàng ta nguyền rủa, mà những lời đó lại chọc trúng lòng nàng giờ phút này, cũng nói trúng kết cục sắp tới. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Lúc này, nàng rất muốn lập tức trở về Vương phủ hầu bên cạnh hắn, rất muốn cùng hắn bình bình thản thản qua một đời, vậy mà, lại không thể.

Đôi tay nàng hung hăng siết chặt áo bào của mình, mặc cho móng tay đ//â//m vào lòng bàn tay cũng không buông ra, giống như có như thế mới khiến cho mình có sức mạnh tiếp tục hướng về phía trước.

Đội ngũ rước dâu dừng lại trước Phượng hoàng đài, bách quan đứng hai bên, màn kiệu được vén lên, Ôn Noãn được hai ma ma đỡ xuống, xuyên qua rèm che dao động có thể nhìn thấy Quân Hạo Thiên mặc một bộ đồ đỏ đứng ở trên đài cao lặng lặng chăm chú nhìn nàng, mà Mộ Dung Tịnh ở bên cạnh cười không ngớt nhìn nàng, giữa chân mày là vẻ cao quý tao nhã theo thói quen, nhưng đáy mắt tràn ngập ý lạnh, cũng chỉ là một quân cờ muốn thoát khỏi lòng bàn tay bà mà thôi, cuối cùng, không phải vẫn ngoan ngoãn trở lại lòng bàn tay bà sao.

Ôn Noãn từng bước một tiến về phía trước, trăm mét thảm đỏ không xa, nhưng nàng lại chỉ cảm thấy mỗi một bước như đi trên mũi đao, lòng đều giống như gặp lửa mạnh thiêu đốt, đi mỗi một bước, nàng lại cách xa hắn một bước, rốt cuộc, bước chân nàng dừng lại ở chính giữa sân rộng trước đài Phượng hoàng.

Tròng mắt đám bách quan đồng đoạt chăm chú nhìn vào nàng, trên trán lễ quan đổ mồ hôi hột, nhưng nàng lại không nhúc nhích giống như đã ăn sâu bén rễ ở chỗ đó, tròng mắt Quân Hạo Thiên dần ảm đạm xuống, chẳng lẽ đến giờ phút này nàng vẫn định đổi ý? Còn nụ cười trên mặt Mộ Dung Tịnh dần dần cứng đờ, đáy lòng bà đột nhiên dâng lên dự cảm xấu, trong đầu đột nhiên nhảy lên một câu nói trước đây không lâu khi đàm phán với bà Ôn Noãn đã nói: “Nếu ta dùng tính mạng làm giá cao thì sao?”

Trong lòng bà hoảng hốt, bỗng nhiên đứng lên nhìn về phía Ôn Noãn, cảm giác nắm toàn cục trong tay trước đây trong nháy mắt bị giận dữ thay thế, nữ nhân này chẳng lẽ thật sự muốn lấy tính mạng mình làm giá cao để thoát khỏi nắm tay của bà?

Ngay sau đó, cảnh dưới đài Phượng hoàng đã xác nhận suy đoán của bà, bà đã đoán đúng!

Bầu trời tối đen, Ôn Noãn giật mũ phượng trên đầu ném xuống, búi tóc suôn mượt tuột xuống tung bay theo gió, đầu ngón tay lại cởi bỏ áo bào đỏ thẫm xuống lộ ra quần áo tơ thuần màu trắng bên trong, đất bằng đột nhiên nổi cuồng phong, vù vù bay múa càng có vẻ giống như dáng người đơn bạc của nàng bất cứ lúc nào cũng sẽ theo gió mà đi.

“Mộ Dung Tịnh.” Giọng nàng lạnh lùng, “Ngươi thân là Thái hậu nước Linh, thế nhưng lại sử dụng thủ đoạn hèn hạ hạ độc ta, lại dùng tính mạng của ta uy hiếp ta hưu Vương gia gả cho Hoàng thượng, dùng cái này gây xích mích rối loạn trong Hoàng thất, ngươi rắp tâm cái gì?”

“Đừng có nói xằng nói bậy, rõ ràng chính là ngươi hồng hạnh xuất tường, có tư tình với Hoàng thượng muốn gả cho Hoàng thượng, tại sao lại nói ai gia ép ngươi?” Mộ Dung Tịnh lạnh lùng khiển trách, “Người đâu, bắt tiện phụ này lại cho ai gia.”

“Nếu có người dám tiến lên nửa bước, ta lập tức dùng máu tươi tưới Phượng hoàng đài.” Cổ tay Ôn Noãn khẽ đảo, đoản kiếm sáng ngời chỉ thẳng vào tim.

“Hà Nhi!” Quân Hạo Thiên vẻ mặt căng thẳng, bước nhanh định xuống đài đi tới chỗ nàng. die nd da nl e q uu ydo n

“Đứng lại.” Trong cuồng phong, Ôn Noãn kiên định đứng vững vàng, “Quân Hạo Thiên, ngươi thân là Hoàng thượng nước Linh, chẳng lẽ lại không phát giác ra mưu kế của Thái hậu, bà ta không phải lợi dụng ta để cho hai huynh đệ các ngươi tương tàn ngồi làm ngư ông đắc lợi sao, mà ngươi thế nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần rơi vào trong bẫy của bà ta không hề cảnh giác, ngươi như thế sao xưng ngồi đường hoàng trên ngôi vị Hoàng đế nước Linh chứ?”

“Không phải, Hà Nhi, ta...” Quân Hạo Thiên vội vàng định giải thích, nhưng mà lời hắn nói ra đến một nửa lại khựng lại, môi mặc dù mấp máy nhưng không cách nào tiếp tục nói nữa, hắn nên nói cho nàng biết như thế nào, hắn và Dập Hàn từng là huynh đệ thân nhất, chỉ có điều ngôi vị Hoàng đế này, do phụ hoàng hạ một di chiếu để cho hắn phải đề phòng kiềm chế huynh đệ ruột của mình, hắn ngồi trên ngôi vị Hoàng đế này liền cần phải vừa gánh vác trọng trách đất nước vừa không thể làm trái với di mệnh của phụ hoàng, cho dù hắn không biết phụ hoàng luôn thương yêu Dập Hàn tại sao lại hạ một đạo di chiếu như vậy, nhưng hắn cần phải tuân theo, không ai biết khi hắn làm như vậy thì trong lòng hắn đau khổ và căm hận nhường nào, bọn họ rõ ràng là huynh đệ nâng ly nói cười không có gì giấu nhau, cũng bởi vì Hoàng quyền này mà đi càng lúc càng xa nhau, không thể tiếp tục quay đầu lại.

Trong lòng hắn đã sớm biết mưu kế của Thái hậu, nhưng vẫn không thể diệt trừ, chỉ có thể trơ mắt nhìn thế lực của bà tăng trưởng, dùng cái này khắc chế Dập Hàn, suy cho cùng hắn không muốn ngay mặt là địch với Dập Hàn, nhưng nàng là một quân cờ hung ác cuối cùng này khiến cho hắn không cách nào không gia nhập vào trở thành quân cờ của bà ta, chỉ vì hắn, thật sự không có cách nào buông nàng được!

“Ngươi cái gì?” Ôn Noãn nhìn chằm chằm vào hắn, “Tại sao không nói?”

“Ta...” Trong lòng hắn hoàn toàn chua chát, cổ họng đau nhức, cuối cùng lại chỉ có thể nói, “Nàng nói không sai, ta thật sự không thích hợp ngồi trên ngôi vị Hoàng đế.”

“Hoàng thượng.” Các bách quan kinh hãi cùng nhau quỳ xuống, rối rít tức giận trợn mắt mà nhìn trừng trừng vào Ôn Noãn đang đứng ngạo nghễ trong sân.

Ôn Noãn không để ý tới sự phẫn nộ của bách quanh, mắt lạnh lẽo xẹt qua Quân Hạo Thiên rơi lên Mộ Dung Tịnh đang che ngực cười lạnh, nàng quyết tuyệt cười một tiếng: “Mộ Dung Tịnh, ngươi cho rằng ta sẽ thật sự vì chính cái mạng này của mình mà nghe theo lệnh của ngươi trở thành yêu cơ * khơi lên gió tanh mưa máu trong Hoàng thất làm thiên hạ loạn lạc?” Khóe môi nàng khẽ nhếch, giọng không lớn nhưng lại vang dội cả đài Phượng hoàng, “Ta, Ôn Noãn, đời này kiếp này, sinh là người của Quân Dập Hàn, chết là quỷ của Quân Dập Hàn, đợi kiếp sau sẽ gặp gỡ hắn.” Dứt lời, đoản kiếm trong tay nàng giơ lên cao đột nhiên đ//â//m lên đầu.

(*) yêu cơ: chỉ những mỹ nhân tuyệt sắc nhưng gây ra đại họa liên lụy đến các quân vương, thường là nguyên nhân làm sụp đổ triều đại trong văn hóa không chỉ Trung Quốc mà cả các nước đồng văn như Nhật Bản, Hàn Quốc và Việt Nam.

Hôm nay trên Phượng hoàng đài, trước mặt bách quan, Thái hậu bức chết nàng, nàng thân là Hàn Vương phi, bách quan sẽ không bỏ qua cho Mộ Dung Tịnh!

[email protected]

Hôm nay nàng nói ra sự thật, Mộ Dung Tịnh bức chết nàng, Quân Hạo Thiên sẽ không bỏ qua cho bà ta!

Hôm nay nàng bộc bạch tâm tình, rưới máu tươi Phượng hoàng đài, có lẽ đổi tới cho hắn nửa đời sau yên ổn vô ưu!

Quân Dập Hàn, từ biệt!

“Hà Nhi!”

“Phu nhân!”

Hai tiếng gào giận dữ hoảng sợ vang lên, đoản kiếm trong tay Ôn Noãn khi chạm đến da thịt trong nháy mắt bị đánh rơi trên mặt đất, ngay sau đó thân thể được một lồng ngực quen thuộc siết chặt trong ngực, chặt đến cả người nàng đều đau, đau đến không thở nổi, nhưng trong giờ khắc này tim của nàng lại không cách nào khống chế mà tự tung tự tác nhảy lên.

Hắn không phải đến tận đêm khuya mới có thể tỉnh lại sau đó hoàn toàn quên nàng sao?

Mưa, mưa tầm tã trút xuống, dính ướt áo tất cả mọi người, nhưng lại xối không ra hai người đang ôm chặt nhau không rời nhau dán sát lòng nhau!

“Sao chàng lại tới đây?” Nàng ngẩng đầu lên, cố gắng mở to mắt nhìn hắn, nước mưa rào rào mang theo nước mắt tràn ra trên vành mắt nàng mà chảy xuống mặt nàng.

“Vì sao ta lại tới?” Ánh mắt Quân Dập Hàn đỏ lên lạnh lùng nhìn nàng, giọng nói trong hung ác lại lộ ra khẽ run nói, “Có phải nếu như ta không đến nàng sẽ chết ở đây, sẽ bỏ ta lại rời ta mà đi? Ôn Noãn, sao nàng có thể tàn nhẫn như vậy! Nàng và hứa hẹn một đời nghèo khó phú quý sinh lão bệnh tử vĩnh viễn không chia cách, sao có thể tùy tùy tiện tiện ném ta lại?” Hắn hung hăng nắm hai cánh tay của nàng, lực lớn giống như định bóp đứt hai cánh tay nàng, phát tiết toàn bộ đau đớn trong đáy lòng ra ngoài, “Lòng của nàng rốt cuộc làm bằng gì, ta phí hết tâm tư ủ nóng nó, nàng lại có thể trong chớp mắt hoàn toàn làm lạnh nó, rút người ra từ trong thế giới của ta gọn gàng như thế, nàng đã tuyệt tình như vậy, sao không xóa sạch cả nàng ở trong trí nhớ của ta, để cho đời này ta giống như chưa từng gặp nàng, chưa bao giờ yêu nàng, chưa từng đau lòng khổ sở như vậy.”

“Ta...” Ôn Noãn nói không thành tiếng, quay đầu đi nhắm chặt mắt lại, lại không dám đối mặt với vẻ mặt khổ sở đau lòng lúc này của hắn, hắn không biết, nàng thật sự hoàn toàn xóa sạch tình cảm của hắn với nàng.

“Tại sao không nói chuyện?” Xung quanh người Quân Dập Hàn toàn khí lạnh nghiêm nghị nhìn sát nàng.

“Xin lỗi.” Lúc này, nàng đã không biết có thể nói gì nữa, trong mưa to bàng bạc quanh thân, thất vọng đau khổ thấu xương vỡ ra thành đau.

“Ta muốn không phải là câu xin lỗi của nàng.” Quân Dập Hàn gào lên giận dữ, điên cuồng hôn lên môi nàng, như muốn nuốt lấy nàng vào trong bụng.

Trên đài Phượng hoàng, Quân Hạo Thiên đứng lẳng lặng không cho bất kỳ ai đến gần, bóng dáng mơ hồ lộ ra hơi thở bi thương cứ ở trong màn mưa nhìn hai người đang ôm hôn, có phải hắn đã sai lầm rồi không, ngay cả bước hôm nay là một bước trong kế hoạch của nữ nhân kia, nhưng hắn cảm giác không phải là một bước ép nàng rút đao ra tự sát.

Suy cho cùng, bỏ lỡ, không phải là sai, mà thật sự đã bỏ lỡ!

Mộ Dung Tịnh đã sớm lặng lẽ tránh sang một bên kia mưa rơi lạnh lùng nhìn hai người đang ôm hôn trong mưa và đám bách quan vẫn quỳ tại chỗ không làm gì,hạ lệnh: “Lệnh cung tiễn thủ chuẩn bị, toàn bộ bắn chết!” Vì bảo đảm không chút sơ hở, bà đã đổi toàn bộ thành người của mình ngay từ trong cung.

“Vâng.” Vương công công lĩnh mệnh rời đi.

Cuồng nhiệt ôm hôn, cho dù đã không thở nổi, nhưng hai người ai cũng không lui ra, giờ khắc này bên bờ sinh tử, giờ khắc này ở trong lòng hắn thời gian nàng lưu lại đã không nhiều.

Cuồng phong tứ phía, mưa giăng đầy, cả màn trời tối tăm giống như tấu một khúc ca buồn, bên ngoài đài Phượng hoàng, mũi tên bốn phía lên dây chờ phân phó.

Vẻ mặt Mộ Dung Tịnh lạnh lùng tuyệt tình, hai bóng dáng tươi đẹp trên đài Phượng hoàng ở trong màn mưa này lại rất rõ ràng, tay bà chậm rãi nâng lên, khăn gấm ở đầu ngón tay buông lỏng, vạn tên cùng bắn!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...