Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 100

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khóe môi Ngọc Dao kéo kéo, miễn cưỡng lộ ra nụ cười ung dung, đầu ngón tay nhặt quân cờ đặt lên một vị trí khác, cũng may, nàng nhớ kỹ chỗ hạ cờ khi kỳ si phá thế cờ, ngay cả không thể đánh thắng nàng ta, ít nhất cũng có thể cân sức cân tài với nàng ta.

Nhưng sau khi thời gian nửa nén hương trôi qua, nụ cười bên môi Ngọc Dao càng ngày càng khó duy trì, chỗ Ôn Noãn hạ cờ quái dị xảo trá, lại đi ngược lại nước đi của kỳ si, khi nàng cho rằng mình tất thắng thì bước tiếp theo của nàng ta lại vây đến không đường để đi, khi nàng cho rằng xông phá vòng vây khốn thì lại bị nàng ta đánh đòn cảnh cáo, rốt cuộc, đồng thời vừa lui vào bên trong, nàng hiểu được dụng ý của Ôn Noãn, nàng ta vốn đang trêu chọc nàng làm nàng xấu hổ!

Trong lòng Ngọc Dao tức giận mãnh liệt, nhưng trên mặt vẫn cười nhạt, thả quân cờ lại vào trong hũ nói: “Kỳ nghệ của Vương phi cao siêu, Ngọc Dao tự t//i, ván cờ này Ngọc Dao thua.” Nàng đứng dậy mang theo vẻ có lỗi nói, “Ngọc Dao phát hiện còn có một số việc chưa xử lý, sẽ không quấy rầy nhã hứng của Vương gia và Vương phi nữa.”

“Không bằng vi phu đánh một ván cờ với phu nhân như thế nào?” Quân Dập Hàn nhìn cũng không nhìn xoay người sang nói với Ôn Noãn đang nhìn Ngọc Dao rời đi.

“Ván cờ đang dang dở này?” Ôn Noãn nhếch mày.

“Được.” Quân Dập Hàn đồng ý một tiếng.

Sau khi hạ năm ba quân cờ,  thế bại của Ngọc Dao trước đây lập tức chuyển, sau nửa canh giờ, Quân Dập Hàn hạ một quân cờ xuống cười nhạt nói: “Đa tạ phu nhân, vi phu hơn một chút.”

Đây coi như trêu chọc nàng hay tự cho nàng tìm được lối thoát? Chỉ có điều, đánh cờ với hắn ngược lại rất sung sướng, Ôn Noãn lạnh nhạt cười cười, đứng dậy nói với Quân Dập Hàn: “Vi thê cho Vương gia nhìn món đồ.”

Nếu không phải Ngọc Dao cầm bàn cờ đến tìm Quân Dập Hàn đánh cờ, nàng vẫn còn thiếu chút nữa đã quên chuyện này.

Quân Dập Hàn theo Ôn Noãn vào phòng, thấy nàng lấy bàn cờ ngọc trắng ra đặt trước mặt hắn, trong mắt mang ý cười nói: “Phu nhân đây là vẫn chưa thỏa ước nguyện, muốn đổi sang bàn cờ khác đánh cờ với vi phu?”

Ôn Noãn cười mà không nói, sắp xếp quân cờ theo thứ tự xếp thành hình con chim ưng trên bàn cờ bằng ngọc trắng, khi quân cờ cuối cùng hạ xuống, bàn cờ này thế mà lại “Cạch cạch” vang lên một tiếng nhỏ chia ra làm hai tầng, Ôn Noãn rút tầng phía dưới ra đưa cho Quân Dập Hàn, nói, “Đây là bản đồ Phó Tấn Hoài dùng để đổi lấy chu toàn cho nữ nhi hắn, có liên quan đến vụ án Giang Hoài tự tạo binh khí mà chàng điều tra.”

Quân Dập Hàn nhìn kỹ, tròng mắt tối dần, mơ hồ mang theo vài phần tức giận.

Ôn Noãn rót ly trà đưa cho hắn nói: “Vi thê có thể phân ưu giúp Vương gia không?”

Giận dữ trong mắt Quân Dập Hàn thu lại, ôm nàng ngồi lên đùi hắn, tựa đầu đặt lên vai nàng, khóe môi khẽ câu nói: “Không bằng phu nhân giúp vi phu phân tích bản đồ trên bàn cờ bằng ngọc trắng này như thế nào?”

Hắn vốn cười giỡn với nàng, không ngờ Ôn Noãn ngược lại thật sự cẩn thận nhìn ra ngoài, chỉ trong giây lát đã nói: “Đây là một bức bản đồ đường đi vận chuyển và kho tàng, nhưng bản đồ này thật giả xen lẫn, vi thê chưa quen thuộc vị trí địa lý, không có thể phân biệt ra thật giả.”

“Phu nhân thật thông minh.” Quân Dập Hàn nghiêng đầu nhẹ nhàng mổ hôn lên mặt nàng, cười nói: “Nếu phu nhân không phân biệt ra được thật giả, vậy vi phu phân thích cho phu nhân nghe được không?”

Ôn Noãn cho rằng hắn sẽ chỉ trong vài ba lời trực tiếp xong chuyện, không nghĩ tới hắn thế nhưng mà lại hết cái này đến cái khác phân tích chi tiết cho nàng nghe, nàng hơi choáng váng đầu óc trong nháy mắt, nàng không hề có một chút hứng thú nào với những cái này.

“Vương gia, vi thê không...”

“Đừng động, cẩn thận nghe, ừ, mới vừa rồi nói đến chỗ đường thủy...” Quân Dập Hàn trực tiếp cắt đứt lời Ôn Noãn nói, tiếp tục phân tích.

Ôn Noãn hơi bực mình, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm trang giải thích cho nàng của hắn, cũng không nói lời gì cắt đứt nữa, nhưng nàng lên tinh thần mạnh hơn nữa cũng không thể ngăn cản cơn buồn ngủ đánh tới, vẫn chưa tới nửa canh giờ, nàng đã tựa vào trong ngực Quân Dập Hàn ngủ.

Nghe bên tai truyền đến tiếng hít thở nhè nhẹ, Quân Dập Hàn cuối cùng ngừng giải thích, hắn đặt khay ngọc xuống, ôm nàng lên, đặt nàng lên giường êm ái, đắp kín mền vì nàng, khóe môi tươi cười khẽ mím, tròng mắt sâu thẳm nhìn Ôn Noãn đang ngủ, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn lên mặt mày nàng, tròng mắt luôn lạnh nhạt này, rốt cuộc đến khi nào mới có thể đặt hắn vào trong mắt đây?

Hắn cúi người nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn trên trán nàng, nhẹ nhàng mà dịu dàng lại không có chút ham muốn nào, vẻn vẹn có chỉ là quý trọng và yêu mến đang quẩn quanh trong lòng.

Tiếng đóng cửa vang lên, di@en*dyan(lee^qu.donnn) mi mắt Ôn Noãn run rẩy nhưng không mở ra, nàng khẽ lật người, mặt hướng vào trong ngủ tiếp.

Nửa đêm, một bóng dáng mảnh khảnh linh hoạt né tránh thị vệ tuần tra lướt gấp mà đi trong Hoàng cung, mặc dù trong Hoàng cung có mấy ngàn gian phòng cung điện đông đúc, nhưng mấy ngày nay nàng đã ghi nhớ bố trí cung điện Hoàng cung trong đầu, chính lúc này đang chính xác hướng tới mục tiêu, nhanh chóng đi về phía trước.

Không tới nửa khắc đồng hồ, nàng đã đi đến cung điện Thái hậu ở, nhưng làm cho nàng hơi kỳ quái là tẩm điện của Thái hậu, bốn phía lại không có quá nhiều thủ vệ, cũng không thấy cung nhân chấp sự trực đêm bên ngoài, trong lòng nàng hơi nghi ngờ, bước chân vốn định trực tiếp lướt đi tìm chỗ ở của Vương công công lại khựng lại, tìm một chỗ kín đáo giấu kỹ thân chính là muốn nghĩ cách nhìn tình huống bên trong một chút thì lại nghe bên trong truyền ra tiếng r//ê//n tán loạn của nữ nhân và tiếng thở thấp của nam nhân.

Ôn Noãn nhướn mày, đây chính là tẩm cung của Thái hậu, bây giờ bên trong truyền ra âm thanh như vậy, chủ nhân của nó là ai có thể nghĩ, không ngờ Mộ Dung Tịnh thân là Thái hậu, thế mà lại làm ra chuyện d//â//m đ//ã//n//g bậc này, nhưng ví dụ về chuyện dơ bẩn trong hậu cung, trong lịch sử đã thấy nhiều lần, nàng cũng không có hứng thú nghe loại chuyện góc nhà này.

“Phụng Chi... A... Phụng Chi, mau... Dùng sức... Ừ...”

Nàng đang cất bước định đi, nhưng trong tiếng r//ê//n rỉ càng ngày càng lớn của Mộ Dung Tịnh ở bên trong, thế nhưng đến chỗ động tình lại kêu lên hai chữ “Phụng Chi” này, “Phụng Chi” – Tào Phụng Chi?

Nhớ tới lần trước khi Sở Hoan và Tào Tử Long đánh nhau từng mắng phụ thân của Tào Tử Long, nói phụ thân của Tào Tử Long là Tào Phụng chi là một kẻ vô cùng không biết xấu hổ khốn kiếp mới có thể nuôi ra đứa nhi tử rùa như Tào Tử Long.

Nàng vốn tưởng rằng Mộ Dung Tịnh đưa nam nhân bên ngoài vào cung, lại không nghĩ rằng là Tào Phụng Chi – Tào Quốc công đương triều quyền cao chức trọng, hai người này lẫn lộn một chỗ cũng không phải là chuyện gì tốt?

Chuyện này nàng nên nói cho Quân Dập Hàn hay Quân Hạo Thiên, hoặc tỏ vẻ cái gì cũng không biết?

Tròng mắt Ôn Noãn khẽ khựng lại, tiếng kêu bên trong bụng sóng sau cao hơn sóng trước khiến cho nàng hơi sôi trào, mũi chân của nàng khẽ điểm, đang định rời đi, lại thấy bóng dáng gầy nhom của Vương công công xẹt qua chỗ tối tăm đối diện, nàng đuổi theo sát bước.

Thân hình Vương công công thoáng hiện, không lâu lắm đã đến một cung điện vắng vẻ, phi thân nhảy vào, ở trong bóng tối nhanh chóng chạy tới phía ngoài một gian phòng nhỏ cũ nát đẩy cửa đi vào, bên trong là tiểu nha hoàn cuộn tròn thân mình ngủ say, hắn một phát tiến lên che miệng nha hoàn kia, há miệng cắn về phía cổ nha hoàn kia, mà lúc Ôn Noãn chạy đến, vừa thấy chân nha hoàn kia liều mạng giãy giụa mấy cái rồi bất động, miệng Vương công công đầy máu, từ trên cần cổ của nàng ta ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng ảm đạm xuyên thấu qua cửa sổ, dáng vẻ kia giống như ác quỷ thoát ra từ địa ngục, hết sức âm trầm kinh người.

Dạ dày Ôn Noãn khuấy động mãnh liệt, há mồm định ói, mặc dù nàng nhanh hơn một bước che kín miệng mình, die ennd kdan/le eequhyd onnn nhưng âm thanh nôn ọe nhỏ này vẫn kinh động Vương công công ở trong phòng, mắt hắn cũng không ngước lên, trực tiếp lấy nha hoàn đã chết đi kia làm ám khí bắn ra ngoài, người ngay sau đó nhanh chóng tung ra năm ngón tay giống như trảo đánh tới mặt Ôn Noãn.

Thân hình Ôn Noãn vội lui, ngân châm ở đầu ngón tay giống như mưa nhanh chóng bắn ra, ống tay áo của Vương công công lay động đánh văng ngân châm ra, sát khí quanh thân tăng vọt, giọng nói khàn khàn giống như xay nghiền băng lạnh ra, “Lại là ngươi, lão phu đã tìm ngươi thật lâu, không nghĩ đến ngươi thế mà lại tự động hiện thân, tối nay lão phu nhất định phải chặt ngươi làm trăm mảnh.”

Nếu không phải do hắn, lão nào đến nỗi trúng độc, biến thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ bây giờ, trong lòng muôn ngàn ý hận pha trộn, Vương công công tung ra nhiều chiêu bén nhọn, tất cả đều đánh tới các huyệt đạo chủ chốt của Ôn Noãn.

Nếu ngay mặt đối địch, nàng dĩ nhiên không phải là đối thủ của lão, ống tay áo Ôn Noãn khẽ động, huy động mấy ngân châm bắn ra, mượn khe hở khi Vương công công ngăn cản, nhanh chóng lao về phía tẩm cung của Thái hậu, lúc này Thái hậu đang làm chuyện cẩu thả với nam nhân, lão tuyệt đối sẽ không làm ra động tĩnh lớn tới giết nàng, cứ thế dẫn thị vệ tới, chỉ cần lão có trói buộc, nàng có thể nắm chắc rời đi.

Vương công công ở sau lưng giống như nhìn thấu ý đồ của nàng, dưới chân vận khinh công nhanh chóng đuổi lên, nhưng khinh công của Ôn Noãn siêu tuyệt thế gian ít có người bằng, ngay cả Vương công công dốc hết toàn lực cũng khó mà đuổi theo, mắt thấy cự ly càng ngày càng xa, tròng mắt lạnh lẽo âm trầm của lão tràn ngập màu đỏ, lòng bàn tay tụ nội lực đột nhiên đánh ra.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...