Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nắng Gắt ( P1 + P2) – Chương 43: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)

Nắng Gắt ( P1 + P2)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai mươi hai năm nay, chưa bao giờ tôi nghe được câu nói nào khiến tôi mất ngủ liên tục trong một tuần như vậy.

Cho dù đang ngủ, tôi cũng mơ mơ màng màng không yên.

Có một lần tôi đã mơ tới Trang Tự.

Thực ra cũng không thể nói là tôi mơ thấy anh ấy, bởi vì anh ấy không hề xuất hiện trong giấc mộng đó.

Tôi mơ tôi và Khương Nhuệ ngồi trong vườn hoa nhỏ ở nhà cậu, tôi hào hứng hỏi Khương Nhuệ: “Thế nào hả? Có được hay không? Mau dùng góc nhìn đàn ông của em phân tích cho chị xem đi, liệu bây giờ mà thổ lộ có nắm chắc thành công không?”

Khương Nhuệ còn tỏ ra tự tin hơn cả tôi: “Lẽ ra chị phải sớm xông lên rồi ấy chứ! Cần gì phải tốn thời gian tạo cảm tình này nọ, chị gái của em còn cần làm thế sao?”

Sau đó chính là hình ảnh tôi hừng hừng khí thế đi tìm Trang Tự.

Cơn nóng vã mồ hôi khiến tôi tỉnh giấc.

Tôi ôm chăn ngồi dậy, cảm thấy vô cùng may mắn vì hôm nay trước khi đi ngủ nổi hứng đắp chăn bông, nếu không tỉnh dậy kịp thời thì có lẽ tôi đã phải chứng kiến sự từ chối của anh ấy.

Tôi không hề muốn nhớ lại cảnh tượng ấy chút nào.

Tuy rằng lúc ấy tôi không cảm thấy khó xử, thậm chí cũng không thấy nản lòng, mà còn lập tức tự tin rằng lần sau sẽ chuẩn bị kĩ càng trước khi tái chiến.

Tôi thật sự cảm nhận được sự xấu hổ là sau khi biết anh và Dung Dung đang hẹn hò, tôi gửi tin nhắn xin lỗi anh mà không được hồi âm; là lúc anh phóng ánh mắt lạnh lùng tới tôi khi tôi bị Dung Dung chỉ trích…

Nói ra thì, lúc ấy tôi cũng đang tỉ mỉ lên kế hoạch.

Tôi nghiêm túc tìm hiểu thông tin về anh, hỏi thanh mai trúc mã của anh về sở thích của anh, bắt Khương Nhuệ thăm dò xem anh ấy thích kiểu con gái thế nào. Buổi tối nằm trên giường tôi ngẫm nghĩ đối chiếu, rồi cười một mình như một đứa ngốc.

Lâm Tự Sâm từng nói, anh ấy thức suốt đêm để điều chỉnh kế hoạch thường niên…

Cũng là như vậy sao?

Tôi bò xuống giường, lấy di động ra xem lại ảnh chụp mà anh ta gửi cho tôi lúc ở Thượng Hải.

Màn đêm phủ xuống con sông Hoàng Phố, ly rượu đã vơi một nửa đứng lặng im trên lan can ban công. Vốn dĩ hình ảnh chẳng có cảm xúc gì, nhưng đột nhiên lúc này nó lại khiến tôi cảm thấy từng cơn chua xót.

“Đang suy nghĩ xem nên điều chỉnh kế hoạch thường niên như thế nào.”

Đó là tin nhắn anh ta gửi cho tôi.

Lúc anh ta nhắn những lời này, trong lòng đang chất chứa tâm trạng gì?

Lúc anh ta nói “Tôi để em lựa chọn”, trong đầu đang suy nghĩ thế nào?

Tôi đã từng thích Trang Tự như thế, nhưng nếu như bảo tôi chạy tới nói với anh, cho anh lựa chọn giữa tôi và Dung Dung, thì thà rằng giết tôi đi còn hơn.

Lâm Tự Sâm, vì sao anh ta phải kiên quyết nói ra lời như thế?

Tôi buông di động, úp sấp nửa người xuống mặt bàn. Rõ ràng rất buồn ngủ, nhưng tôi biết đêm nay tôi sẽ không tài nào nhắm mắt được.

*

Ngủ không đủ giấc khiến tôi gần trưa đã díp hai mắt lại, may mà hôm nay lãnh đạo không ở đây. Buổi trưa tới nhà ăn, mùi thơm của thức ăn cũng không khiến tôi vực dậy tinh thần được.

“Hi Quang, lần này đi Thượng Hải dự đám cưới, không phải là lại cãi nhau với phó giám đốc Lâm rồi đấy chứ?”

Tôi cả kinh, miếng thức ăn đang trên đường vận chuyển đến miệng lập tức rớt xuống bàn.

Ân Khiết tỏ ra vô vàn tiếc nuối: “Trời ơi, cái đồ lãng phí nhà cậu. Thịt kho tàu ngon như thế mà ném đi là sao hả? Không thích thì đừng có lấy nhiều chứ.”

Ai không thích thịt kho tàu chứ! Mình bị cậu dọa chết thì có! Đang ăn ngon bỗng dưng nói cái từ then chốt ấy ra.

Vũ Hoa nhìn miếng thịt rơi trên bàn, cũng nhìn tôi trách móc: “Đúng thế, sợ béo thì cậu cho mình và Ân Khiết là được, đầu bếp mới tới làm thịt kho tàu ngon lắm, quán cơm ở ngoài chẳng ngon như vậy đâu.”

“Cam kết tăng lương ấy”, Ân Khiết vừa ăn vừa nói cái gì không rõ, “Chẳng phải năm nay công ty bắt đầu tăng phụ cấp tiền ăn sao? Công ty mình hào phóng như thế, chắc mức tăng lương cuối năm cũng không thấp đâu nhỉ?”

“Chưa chắc, nghe các nhân viên lão làng nói năm ngoái không tăng.”

“Quý bôn năm nay làm ăn lợi nhuận cao như thế, phong cách làm việc của phó giám đốc Lâm cũng khác. Các cậu xem, người ta vừa đến, ngay cả đồ ăn ở căng-tin cũng ngon hơn đây này.”

“Đây đâu phải là chuyện mình anh ấy quyết định? Phải cần tổng công ty phê duyệt mà.”

Thấy câu chuyện chuyển tới vấn đề tăng lương, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, không ngờ cơm nước xong xuôi, trên đường trở về phòng làm việc, Ân Khiết lại lôi chuyện cũ ra.

“Hi Quang, cậu đắc tội gì với anh Lâm thế?”

“… Làm gì có.”

“Vậy hôm kia anh ấy gọi cậu đi ghi chép biên bản cuộc họp, sao cậu lại giả vờ bị đau bụng rồi trốn vào WC?”

“Làm xong việc đều nhét văn bản cho mình để mình tới phòng anh ấy xin chữ kí. Tại sao phải thế?”

“Đúng thế.” Vũ Hoa chen vào, “Lần trước mình và cậu đang đứng trong thang máy, phó giám đốc Lam vừa vào, cậu lập tức cúi đầu nhìn chân. Còn chưa tới tầng, cậu đã vội vã chạy ra làm gì?”

Mình rất muốn hỏi, các cậu quan sát tỉ mỉ thế làm gì? >___<

Mình chỉ không muốn làm đau trái tim nhỏ bé của mình thôi, không được hả???

Tôi yên lặng nhìn hai người họ mấy giây, không biết nên “diệt khẩu” hay “bịt miệng” họ lại.

“Tối nay chúng ta ra ngoài đi ăn đi, ăn và hạt sen nhé nhé?”

“Đừng có đánh trống lảng! Thật ra mình thấy không phải cậu đắc tội với phó giám đốc, mà là… Á!!! Sao lại đánh mình? Mình đã kịp nói hết đâu! Có tật giật mình!”

Ân Khiết còn đang r//ê//n rỉ thì di động của tôi đổ chuông. Tôi đi ra một bên nghe điện, giọng bi phẫn của bác sĩ Phương truyền đến: “Tiểu Nhiếp, mời anh đi ăn cơm đi! Anh sẽ đưa em phiếu giảm giá! Thằng sư đệ mất dạy kia nói là giúp anh viết luận văn, vậy mà giờ lại gọi điện bảo không được. Qua cầu rút ván!!!!”

Thế là, buổi tối, tôi cho Ân Khiết và Vũ Hoa leo cây! = =

Ngồi đối diện với anh Phương trong một quán ăn mặt đường.

“Tên nhãi đó, anh giúp nó nhiều như thế mà nó nói cúp máy là cúp máy. Tiểu Nhiếp à, em nhất định phải nhìn rõ bộ mặt thật của nó!”

“…”

“Bắt em nằm viện mười ngày là nó làm, không phải anh làm, y đức của anh rất tốt!”

“…”

“Còn cả chuyện nó cứng đầu đòi ở bệnh viện thảo luận bệnh án với tụi anh, à thì đương nhiên cũng giúp được tụi anh một ít… Với cả chuyện cùng nhau đi ăn nữa? Những chuyện này em đều biết rồi nhỉ. Chuyện nó lừa em tới dự đám cưới của bạn học, chắc không cần anh nói ra đâu nhỉ?”

“… không cần.” Tôi ăn mấy miếng,ngẩng lên nói, “Nhưng mà, anh Phương… anh thật sự đang tới làm thuyết khách hả?”

Bác sĩ Phương trừng mắt: “Ái chà! Tiểu Nhiếp, em theo thằng sư đệ của anh lâu có khác, tiến bộ rất nhiều!”

Anh ta không hề tỏ ra bối rối khi bị vạch trần, tủm tỉm cười: “Anh ấy à, là vì quá buồn chán thôi! Anh sợ bộ dạng này của mình làm ảnh hưởng tới khí chất luận văn! Em gái hiểu không?”

Kỳ thực tôi không hiểu lắm, luận văn còn có khí chất sao??? >__<

Tôi chọc đũa vào miếng đầu cá, “Anh ấy… nói với anh hả?”

“Cậu ta là đứa trong nóng ngoài lạnh, lúc đầu nếu không phải cần tới anh ra tay giúp đỡ thì sẽ không chịu nói ra là đang theo đuổi em đâu. Tình huống hiện tại, còn cần cậu ta nói ra nữa sao?” Anh Phương thấp giọng nói, “Anh gọi điện cho nó, nó chỉ nói một chữ “bận” rồi cúp máy. Rõ ràng là đang thấy mất mặt đây mà.”

Ồ, hóa ra anh ấy nói không có mặt mũi đi gặp người khác là thật!

Anh Phương tò mò: “Tiểu Nhiếp à, sư đệ của anh mà em còn không vừa mắt, tiêu chuẩn của em cao lắm hả?”

“…”

Trời ạ, vì sao tôi phải ngồi đây thảo luận vấn đề tình cảm với sư huynh của Lâm Tự Sâm? Nhưng anh Phương cứ nhẩ định hỏi cho bằng được, tôi đương nhiên không thể làm như không có chuyện gì xảy ra.

“Muốn nhận tiền phúc lợi cũng phải đóng bảo hiểm nữa là!” Tôi nhỏ giọng nói một câu.

Trên đời này làm gì có cái gì không làm mà được hưởng không chứ?

“Phúc lợi gì? Bảo hiểm gì? Em nói cái gì anh không hiểu gì cả! Càng ngày càng thâm sâu, càng ngày càng giống sư đệ của anh. >_<”

“… Anh Phương, ăn cá đi này!”

Tôi ân cần gắp cho anh ta một miếng cá chua ngọt.

Anh ta ăn rất nhanh, hết hai bát cơm, anh ta đặt đũa xuống, vô cùng hài lòng nói: “Hôm nay anh có ca trực đêm nên không đưa em về được. Để anh gọi điện bảo thằng nhãi kia tới đón em nhé!”

Tôi trợn mắt nhìn anh ta: “Sư huynh! Anh làm thế quá là lộ liễu rồi!”

Anh Phương xấu hổ nói: “Vậy hả? Haizz… thật ngại quá, bác sĩ ngoại hoa mà, làm phẫu thuật quá mức tỉ mỉ nên cuộc sống thường nhật cô gắng càng đơn giản càng tốt! Thói quen đáng khen ngợi!” = =

Trong lúc nghe anh ta nói vớ vẩn, tôi bất giác ngẩng đầu liền trông thấy Lâm Tự Sâm. Anh ấy đang đi qua đại sảnh, đi về phía chúng tôi.

Anh Phương thấy tôi nhìn thì cũng quay đầu lại, mở miệng nói: “Thấy không thấy không, sư đệ của anh hồi còn đi học, xách một cặp lồng cơm đi ăn mà dáng vẻ đẹp trai đến nỗi làm nghiêng ngả cả căng-tin. Hôm nay dù đã già một chút (>_<) nhưng vẫn không giảm đi cái “lẳng lơ” hồi trẻ đâu! Tiểu Nhiếp à, em nghĩ mà xem, nếu em tóm cậu ta lại, toàn bộ chị em bác sĩ y tá trong học viện Y của bọn anh nhất định sẽ đố kị với em bằng chết! Thế nào, hứng thú không? Thích không?”

“Sư huynh, anh đừng có dọa cô ấy sợ chạy mất!”

Giọng nói bình thản của Lâm Tự Sâm vang lên, anh ấy đã tới gần chúng tôi. Vạt chiếc áo bành tô màu tro xám của anh lơ đễnh xẹt qua những sợi tóc buông xõa trên vai tôi.

Đột nhiên tôi cảm thấy bầu không khí thật quái dị.

Anh cởi áo khoác vắt lên thành ghế, thong dong ngồi xuống: “Em còn chưa ăn cơm, không ngại để em ăn nốt chỗ còn lại chứ?”

“Hôm nay Tiểu Nhiếp mời, em ấy không có ý kiến thì anh cũng vô tư thôi!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 2: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 3: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 4:  Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 5: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 6: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 7: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 8: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 9: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 10: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 11: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 12: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 13: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 14: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 15: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 16: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 17: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 18: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 19: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 20: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 21: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 22: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 23: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 24: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 25:  Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 26: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 27: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 28: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 29: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 30: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 31: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 32: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 33: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 34: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 35: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 36: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 37: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 38: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 39: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 40: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 41: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 42: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 43: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 44: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 45: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 46: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 47: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 48: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 49: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Chương 50: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng) - [Hoàn quyển 1]
Chương 51: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 52: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 53: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 54: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 55: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 56: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 57: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 58: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 59: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 60: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 61: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 62: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 63: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 64: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 65: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 66: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 67: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 68: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 69: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 70: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 71: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 72: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 73: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 74: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 75: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 76: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 77: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 78: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 79: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 80: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 81: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 82: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ)
Chương 83: Nắng Gắt Quyển 2 (Hạ) - Hoàn Quyển 2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nắng Gắt ( P1 + P2)
Chương 43: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...