Nắng Gắt ( P1 + P2) – Chương 16: Nắng Gắt Quyển 1 ( Thượng)
Nắng Gắt ( P1 + P2)
“Bố biết mẹ con không thích con thân thiết với bố. Hừm, tính tình mẹ con…” Bố liếc nhìn tôi, rốt cuộc không nói nốt, dáng vẻ lo lắng: “Trước tiên đi theo bố học hỏi, con vốn không cần bắt đầu làm từ mấy chuyện vụn vặt này, lãng phí thời gian.”
Lời từ chối của tôi còn ở trong miệng thì đã nghe thấy bố nói tiếp: “Hi Quang, bố già rồi…”
Tôi muốn nói đâu có, bố còn trẻ đẹp như thế, nhưng vừa ngẩng đầu lại nhìn thấy tóc mai của bố đã có những sợi bạc trắng. Thần sắc bố có chút sa sút, dường như trong nháy mắt Nhiếp Trình Viễn năng nổ đã hoàn toàn trở nên già nua.
Bố tôi đâu đã đến năm mươi? Sao tóc đã bạc thế kia…
Lòng tôi mặc dù vẫn còn giận bố, hơn nữa còn cảm thấy khó chịu vô cùng. Những hình ảnh đẹp đẽ hồi còn nhỏ lại cuồn cuộn nổi lên trong đầu tôi, bố đối xử với tôi rất tốt. Khi tôi còn rất nhỏ rất nhỏ, bố thường cõng tôi trên lưng đi cả nửa thành phố để mua KFC cho tôi ăn. Sau này nhà tôi khá giả rồi, bố mẹ cũng càng ngày càng bận rộn, nhưng chỉ cần bố không phải đi công tác thì chiều tối hôm nào tôi đi học về cũng sẽ thấy bố ngồi đợi tôi ở cửa nhà.
Thế nhưng chính vì đang như vậy,cho nên việc bố phản bội mẹ và gia đình nhỏ này lại càng khiến tôi đau đớn. Tôi cố nén không suy nghĩ về những hình ảnh ấy nữa, cố chấp lắc đầu: “Mẹ không muốn con đi, con sẽ không đi.”
Giọng nói của bố vô cùng thương tâm: “Con vẫn không tin bố? Bố nói bao nhiêu lần rồi, mọi chuyện không như mẹ con con nghĩ!”
“Vậy tại sao bố không đuổi họ ra khỏi nhà!”
“… Đó dù sao cũng chỉ là một căn phòng nhà chúng ta không dùng tới, không có bất cứ lý do gì hết.” Bố có chút mệt mỏi, “Cô ấy còn phải làm một cuộc phẫu thuật nữa, làm xong bố sẽ không quan tâm tới cô ấy nữa.”
Cuối cùng, một câu nói của bố đã thành công khiến tôi cảm nhận sâu sắc nỗi đau nhức bao lâu nay. Nhưng nhìn bộ dạng uể oải của bố, tôi không thể nói ra được câu nào làm tổn thương bố, chỉ đành mạnh miêng nói một câu: “Vậy chờ khi nào bố bỏ mặc bọn họ, con sẽ để ý tới bố.”
Bố nhìn tôi, cuối cùng không biết làm gì ngòai thở dài: “Tính tình này của con cũng thật không biết giống ai. Thoạt nhìn có vẻ không biết tức giận là gì, nhưng thực ra con vừa bướng lại vừa cứng đầu. Con… haiz…”
Khương Nhuệ đi daọ một vòng quay về thì bố tôi đã đi rồ. Nó ngồi xuống hỏi tôi: “Chị, không sao chứ?”
Tôi lắc đầu: “Bố chị bảo chị tới chỗ bố làm, em thấy sao?”
Khương Nhuệ lo lắng hỏi: “Bác nói thế nào?”
Tôi kể lại một lượt cho nó, nó suy nghĩ một chút rồi bảo: “Chị, đi đi. Dù sao công ty cũng là tâm huyết của bác, chị tới đó cũng là đạo lý hiển nhiên. Hơn nữa, chị nghĩ xem, hai mẹ con mặt dày kia bám lấy bác là vì cái gì?”
Trên khuôn mặt trẻ tuổi của nó lộ ra một nụ cười khinh miệt không tương xứng chút nào: “Thứ mà họ càng muốn có, chị lại càng phải nắm lấy trong lòng bàn tay. Nhìn bọn họ không ăn được, thực ra cũng vui đấy chứ.”
“…” Tôi không nói gì, vỗ vai nó: “Em trai à, chị đã nói với em là tương lai em nhất định có tiền đồ chưa?”
Khương Nhuệ gật đầu nói: “Chị của em, em nhìn không vừa mắt bố chị từ lâu rồi. Bác gái chịu ấm ức như thế nhưng vẫn nhẫn nại, không vì thế mà không cho chị qua lại với bác trai nữa, em chỉ là phận con cháu, cũng không nên tham gia vào. Nhưng mà tương lai nếu chị bị khi dễ, em nhất định là người đầu tiên tới gõ cửa nhà ông ấy.”
Tôi nhất thời cảm động, lao vào ôm lấy nó: “Em trai, em khiến chị có cảm giác rất an toàn a. Chị không lỡ đem em gả đi.”
Khương Nhuệ nghiêm mặt nhất thời không trụ vững, mặt đỏ bừng luống cuống giãy giụa: “này này, chị làm cái gì thế hả? Em đây không phải là để chị muốn ôm là được ôm ngay đâu…”
Chúng tôi ở Đức một thời gian sau đó lại sang Áo, hoàn thành kỳ hạn hai tháng du học, đáp máy bay về nước. Khương Nhuệ về Nam Kinh, chuẩn bị tới đại học F ở Thượng Hải nhập học, còn tôi thì về Vô Tích.
Vừa về tới nhà tôi liền bị mẹ mắng: “Còn biết đường về à, nói đi, ra ngoài hai tháng, gọi về nhà mấy lần hả?”
Tôi sầu não đau khổ nói: “Hic, con không dám gọi về.”
Mẹ kinh ngạc hỏi: “Vì sao?”
“Đồ ăn nước ngoài quá khó ăn, con sợ nói chuyện qua điện thoại mẹ biết con gầy đi lại lo lắng.”
“…” Mẹ tôi dở khóc dở cười .
Tôi ở nhà ăn một bữa thịt kho tàu, rồi bị mẹ đưa đi gặp mẹ nuôi. Tôi nhận mẹ nuôi từ khi còn nhỏ, tình cảm giữa chúng tôi tốt vô cùng, chỉ có điều số lần gặp nhau rất ít. Mẹ nuôi đã định cư ở Bắc Kinh từ lâu, hàng năm chỉ quay về Vô Tích ít ngày mà thôi.
Tới nhà mẹ nuôi, tôi biếu mẹ quà đi du lịch châu Âu, sau đó mẹ nuôi hỏi tôi chuyện học hành công việc. Được một lúc thì tôi bị mẹ đuổi ra ngoài, chắc mẹ có chuyện muốn nói với mẹ nuôi. Thế là tôi chạy ra ngoài sân chơi với con mèo con.
Trên đường về nhà, mẹ vẫn như đang suy nghĩ chuyện gì. Buổi tối trước khi đi ngủ, mẹ đột nhiên gọi tôi: “Hi Quang, lần trước con nói muốn tự tìm việc, tìm được chưa?”
Tôi buồn bực: “Mai con đi nộp hồ sơ.”
Mẹ bỗng nhiên không nói gì nữa, một lát sau mới lên tiếng: “Thời gian con đi châu Âu, bố con có tới tì*̣.”
“Dạ?”
Mẹ lại không nói nữa, bỗng nhiên thở dài: “Đi đi.”
Tôi giật mình: “Mẹ để con tới chỗ bố làm việc ư? Bố có phải lại làm sai gì rồi không? Con không có đồng ý đâu.”
Mẹ cười: “Tôi đương nhiên biết cô không đồng ý, nếu không thì vị Nhiếp tổng đó đâu có tức giận tới tìm tôi chứ.”
Lòng tôi bỗng nhiên có một chút hy vọng nho nhỏ, cẩn thận thăm dò: “Vậy…. bố mẹ nói chuyện rất tốt ạ?”
Mẹ ngây ra một lúc, bình tĩnh nói: “Nhà chúng ta và Thịnh gia cách đây mấy năm có hợp tác đầu tư một dự án xí nghiệp ở Tô Châu, con trước hết tới đó làm đi, thực hành những gì được học.”
Tôi thực sự không biết giữa bố mẹ đã thỏa thuận cái gì, nhưng tôi bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ lời bố nói là thật. Bố chỉ là thương hại người đàn bà kia mà thôi, quan hệ của bố mẹ hiện giờ có vẻ như đã có chuyển biến tốt đẹp. Cho dù hiện giờ mẹ vẫn còn khó chấp nhận nhưng nếu như bố nhận sai, biết đâu hai người lại có thể quay về với nhau. Như vậy thì tôi còn gì hài lòng hơn nữa.
Trong lòng tôi hy vọng mỗi lúc một lớn dần, dùng hết sức gật đầu đồng ý với sự sắp xếp của bố mẹ.
Vì vậy một tuần sau, tôi liền kéo hành lý, ôm hy vọng về sự đoàn tụ của bố mẹ, vui vẻ tới Tô Châu, bắt đầu cuộc sống có trách nhiệm với chính mình.
--------------------------------------------------













