Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Năm Tháng Vội Vã – Chương 90

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người

ta thường nói bát đũa còn có lúc xô, mặc dù thỉnh thoảng cũng có giận hờn,

nhưng Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường vẫn sống được với nhau, chẳng mấy chốc mà đã

sang năm 2003, chị Tân và anh Kiệt bận tìm việc, đều về nhà ở nên tháng sau sẽ

không thuê căn hộ này nữa, Trần Tầm và Phương Hồi vốn đã khá túng thiếu, chị

Tân và anh Kiệt đi rồi, bất luận là thuê tiếp hay tìm người thuê chung cũng đều

phiền hà, thế nên họ cũng không có ý định thuê nữa.

Trần

Tầm bắt đầu chuyển đồ đạc, sách vở về kí túc xá. Tống Ninh cười nói cuối cùng

cậu ta đã chia tay với cuộc sống lang bạt và quay về với đại gia đình ấm cúng

1507 này. Thấy Tống Ninh nói như vậy, Trần Tầm cũng nổi hứng, tối đến mua về

một túi bia, nhét vào áo rồi mang lên phòng, nói là tổ chức party chào mừng

Trần Tầm trở về.

Lâu

lắm rồi không tụ tập thế này, mấy đứa đều uống rất hăng, ngay cả người từ trước

đến nay không bao giờ góp vui như Vương Thâm Chiêu cũng vào phê phê với bọn họ.

Cuối cùng Cao Khả Thượng không chịu được nữa liền gục trước, Tống Ninh lấy chân

đá vào mặt cậu ta cũng không thấy nói gì, Trần Tầm nói ít người uống mất vui,

bảo Tống Ninh gọi Quảng Cường sang. Tống Ninh rút điện toại ra gọi điện thoại

cho Quảng Cường, không nghe thấy cậu ta nói gì mà chỉ “a lô” liên tục.

Tống

Ninh tắt máy, vứt sang một bên nói: “M.kiếp! Cái của nợ a lô này, sớm muộn gì

tôi cũng phải tống khứ đi cho hắn thôi, thật là vô tích sự!”.

“Gì

vậy, của nợ a lô nào?”. Tống Ninh uống một ngụm bia rồi nói: “Tín hiệu tệ kinh

khủng! Bình thường nghe hay gọi đều chỉ nói được a lô... a lô? A lô?... Nói

đi!... Có nghe thấy không? Không nghe thấy hả?... M.kiếp! Ngắt rồi!”.

Trần

Tầm cười ngặt nghẽo, Vương Thâm Chiêu thì cười ha ha nói: “Thế tội gì phải dùng

mạng Tiểu Linh Thông, cứ dùng mạng Thần Châu Hành ấy!”.

“Vì

rẻ mà! Tiền hắn cống hết cho các nhà nghỉ quanh trường rồi, để tiếp tục duy trì

sự nghiệp, hắn đành phải chắt bóp trong khoản này thôi!”. Tống Ninh lắc đầu

nói.

“Hê

hê! Nói xấu tôi gì vậy? Đứng dưới tầng bốn tôi đã nghe thấy ông gào Quảng

Cường, Quảng Cường rồi nhé!”.

Bọn

họ đang nói thì Quảng Cường đẩy cửa bước vào, Trần Tầm liền cười nói: “Tống

Ninh đang tuyên truyền sự tích anh hùng của ông với đại ca! Ông vào mà nghe,

nếu thiếu gì thì phải bổ sung ngay đi!”.

“Haizz,

hôm nay tôi chẳng có sức để ngồi với các ông đâu, vừa phải phục vụ một em xong,

người đang yếu lắm!”. Quảng Cường nằm vật xuống giường Trần Tầm nói.

“Thế

thì phải uống ngay thôi! Hôm nay cho phép ông gục trước! Không phạt ông đâu”.

Trần Tầm tung cho cậu ta một lon bia và nói.

“Thôi!

Tôi mà uống nữa thì thăng thiên mất, có còn lạc không? Thịt bò khô cũng được!

Đói quá!”. Quảng Cường lại tung trả lại nói.

“Tôi

vẫn còn một cái bánh rán đấy, chỉ có điều hơi nguội, ông có không?”. Vương Thâm

Chiêu đứng dậy nói.

Quảng

Cường búng tay một cái thật kêu rồi nói: “Tốt quá! Đại ca, đại ca đúng là người

đàn ông mẫu mực của thế kỉ mới! Ưu điểm là chu đáo, nhược điểm là quá chu

đáo!”.

“Đừng

có nịnh đại ca của bọn tôi, tôi hỏi ông, lần này rơi vào tay bà nào mà ra nông

nỗi này?”.

“Ông

đừng nói như vậy! Lần này chắc chắn là gái trinh 100%!”.

“Thôi

đi! Nếu ngây thơ như vậy thì làm sao ông như người sút lưng vậy?”. Tống Ninh

ném một hạt lạc sang nói.

Quảng

Cường liền đón lấy và bỏ ngay vào miệng: “Nhìn ông là biết chỉ được cái mồm,

chưa được nếm mùi! Chẳng có kinh nghiệm gì cả! Chính vì là gái trinh nên mới mệt nhất! Cái này chắc chắn Trần Tầm

cũng biết, con gái lần đầu tiên vừa căng thẳng vừa chẳng biết gì, ông bảo làm

sao mình dám lỗ mãng tống ngay vào được? Đành phải dần dần theo trình tự thôi,

lại vật lộn một tiếng đồng hồ mới ra được! Con bé đó chủ động yêu cầu, đau lắm

mà vẫn bảo muốn cảm nhận thêm một lúc, ông bảo như thế không mệt sao được!

Nhưng nhìn thấy vết máu tôi cũng thấy bõ công!”.

“Thôi

đừng bẻm mép nữa! Hành ông lâu như vậy chắc chắn là đồ giả rồi!”. Tống Ninh và

Trần Tầm cười nói.

“M.kiếp!

Các ông chẳng biết đếch gì cả, nếu tôi không nói ra tên chắc các ông không tin

đúng không, tôi nói cho các ông biết nhé, con bé này cùng trường với bọn mình,

có chứng cứ rành rành nhé, nếu không tôi bốc phét với các ông làm gì!”.

“Ai

vậy? Ông nói nghe xem nào! Xem con bé nào xui xẻo bị ông phá đời hoa nào!”.

Tống Ninh ngước mắt lên hỏi.

“Hơ

hơ, cùng khoá với bọn mình, khoa Marketing, tên Phương Hồi”. Quảng Cường nói

rất đắc ý>Tên Phương Hồi tựa như tiếng sét giữa trời quang, khiến cả ba cậu

đều sững sờ, cả căn phòng chìm trong im lặng. Trần Tầm đã ngà ngà say, nghe

thấy vậy chợt bừng tỉnh, cậu cảm thấy huyệt thái dương giật lên từng hồi, rồi

cậu trợn mắt nhìn Quảng Cường như nhìn kẻ thù, đôi mắt đỏ rực.

“Ông

vừa nói gì hả?”. Trần Tầm bước đến, túm ngay Quảng Cường đang nằm trên giường

dậy: “Ông nói lại lần nữa xem nào!”.

“Phương

Hồi, ông làm sao

vậy?”. Quảng Cường ngơ ngác hỏi.

“Tôi

đ. ông nội ông!”. Trần Tầm gầm lên, tung ngay một quả đấm vào Quảng Cường khiến

cậu ta ngã vật xuống đất.

Tống

Ninh và Vương Thâm Chiêu đã hiểu ra vấn đề, một đứa ôm chặt Trần Tầm, một đứa

đỡ Quảng Cường dậy. Trần Tầm đấm đá Quảng Cường như người lên cơn điên, Quảng

Cường cũng lấy đà xuống tấn, vừa xắn tay áo vừa chửi: “Trần Tầm, ông điên à!

M.kiếp! Say rồi phỏng? Tôi đâu có động đến em Hiểu Đường của ông đâu, đang yên

đang lành nổi cơn gì vậy? Phương Hồi là chị gái hay em gái ông hả? Tôi đâu có

hiếp d//â//m nó đâu, nó tự tìm đến tôi đó chứ, liên quan đếch gì đến ông!”.

“Mày

nói gì? Mày nói lại lần nữa nghe coi! Tao sẽ cho mày biết tay!”. Trần Tầm vớ

ngay chiếc ghế choảng vào Quảng Cường.

Bị

đánh như vậy, Quảng Cường cũng cáu tiết, đập ngay một phích nước định rạch vào

người Trần Tầm, Vương Thâm Chiêu phải lấy hết sức bình sinh mới kéo được cậu ta

lại và đẩy ra ngoài cửa.

Ra

đến cửa rồi, Quảng Cường vẫn không chịu yên, còn quát lớn: “Nói cho mày biết

nhé Trần Tầm, tao thấy đã lắm! Nếu mày cũng thích nó thì cứ việc tìm, đâu có

phải đức hạnh gì đâu mà giả vờ với tao!”.

Bên

trong lại thêm một tiếng đập nữa vang lên, một lát sau có tiếng bật khóc của

Trần Tầm. Lúc này ngoài cửa đã có khá đông người ngó vào, có cả bạn của hai

đứa, đang đị vào can, nhưng nghe thấy tiếng khóc, tất cả đều sững lại, Quảng

Cường cũng sững lại, bọn họ chưa bao giờ thấy Trần Tầm bộc phát

như vậy và cũng chưa bao giờ nghĩ cậu lại như thế, Quảng Cường không quát nữa

mà kéo Vương Thâm Chiêu hỏi: “Phương Hồi và Trần Tầm có quan hệ gì vậy? Sao hắn

ta lại thế nhỉ?”.

“Phương

Hồi là mối tình đầu của Trần Tầm”. Vương Thâm Chiêu thở dài nói: “Ông cũng coi

trời bằng vung quá, Phương Hồi rất tốt, sao lại dính vào ông nhỉ...”

“M.kiếp!

Tôi đâu có biết...”. Quảng Cường xoa xoa khuôn mặt bị đánh sưng vù, quay đầu

lại khua tay với đám đông nói: “Thôi giải tán đi! Không có gì đâu! Chỉ hiểu lầm

một chút thôi mà!”.

Trần

Tầm biết, việc cậu ngồi khóc trên đất, giữa đống vỏ lạc và mảnh vỡ này không ra

thể thống gì, nhưng cậu không thể kìm được nước mắt. Và cậu cũng không biết tại

sao mình lại buồn như vậy, phẫn nộ, đánh bạn, bật khóc đều là một chuỗi phản

ứng tự nhiên, cậu không hề giấu giếm, cũng không thể giấu giếm.

“Đứng

dậy đi, đừng làm vậy”. Tống Ninh đưa tay kéo cậu lên nói.

“Có

thuốc không? Cho tôi điếu”. Trần Tầm bực bội nói.

Tống

Ninh đưa cho Trần Tầm một điếu thuốc, bàn tay Trần Tầm run rẩy, cầm bật lửa hồi

lâu mà không châm nổi. Tống Ninh đón lấy bật lửa, tự tay châm thuốc cho cậu,

Trần Tầm hút một hơi dài rồi ho sặc sụa, Tống Ninh lắc đầu nói: “Ông đừng làm

vậy!”.

“Tại

sao Phương Hồi lại làm thế? Tại sao cậu ấy lại tự hại mình như vậy?”. Trần Tầm

quệt mặt, tựa người vào giường cúi đầu nói.

“Tôi

cũng không ngờ, có lẽ là do yêu ông quá, không có ông, cuộc sống là một màu đen

u ám”. Tống Ninh lắc đầu nói, cậu không ngờ Phương Hồi lại yếu đuối và yêu Trần

Tầm sâu nặng như vậy, nếu không hồi đầu cậu đã không kể cho cô nghe chuyện Lâm

Gia Mạt thích Trần Tầm. Giờ thấy cô như vậy, Tống Ninh cũng cảm thấy vô cùng áy

n

“Nhưng

cậu ấy cũng không nên tự hành hạ mình! Như thế khác gì hủy hoại cuộc đời

mình!”.

“Thôi,

đừng nghĩ nữa, nghĩ cũng chẳng thay đổi được gì, chuyện này chấm dứt ở đây nhé,

ngày mai tôi sẽ bảo Gia Mạt đi gặp để nói chuyện với Phương Hồi, ông đừng làm

mọi chuyện rối lên nữa”. Tống Ninh tung cho cậu một chiếc khăn mặt rồi nói:

“Lau mặt rồi ngủ sớm đi! Hôm nay cũng uống nhiều rồi”.

“Không

được! Tôi phải đi gặp Phương Hồi! Cậu ấy không thể đối xử với mình như thế

được!”. Trần Tầm ném khăn sang một bên rồi đứng bật dậy.

“Này!

Ông quay lại đi! Muộn rồi còn đi đâu nữa! Có gì mai nói chuyện sau!”.

*

Tống

Ninh đứng gọi với theo, nhưng Trần Tầm không ngoái đầu lại mà chỉ mặc một chiếc

áo mỏng rồi chạy đi.

Đến

dưới sân khu kí túc xá của Phương Hồi, Trần Tầm liền gọi vào số cô, Phương Hồi

ngắt máy không chịu nghe, Trần Tầm lại gọi ngay vào số phòng cô.

“Nhắn

Phương Hồi xuống sân hộ tớ, nếu cậu ấy không xuống tớ sẽ gọi to đấy!”. Trần Tầm

cũng không thèm quan tâm đến người nghe máy, điện thoại vừa thông liền hét lớn.

“Cậu...”

“Phương

Hồi! Phương Hồi ơi!”. Thấy vẻ ngập ngừng của đối phương, Trần Tầm liền ngửa cổ

lên gọi, dưới kí túc xá nữ thường xuyên xuất hiện mấy anh chàng lên cơn hâm,

thấp thoáng có người thò đầu ra ngoài cửa sổ ngó.

“Anh

đừng làm thế! Có chuyện gì vậy?”. Phương Hồi hỏi với giọng run rẩy.

“Em

xuống đi, anh có chuyện muốn nói với em

“... Anh đợi một lát”.

Sau

khi cúp máy mấy phút, Phương Hồi đi xuống, cô vẫn gầy như vậy, dường như vừa

tắm gội xong, đầu vẫn còn ướt.

“Anh

nói đi, có chuyện gì vậy”. Ánh mắt lo lắng của Phương Hồi dừng lại trên chiếc

áo phong phanh của Trần Tầm, nhưng nhìn khắp một lượt, vẫn không nói ra được

câu nào tỏ ý quan tâm.

“Em

đừng làm thế được không? Anh xin em đừng hành hạ mình như vậy được không?”.

Trần Tầm ấn chặt vai cô nói.

Sắc

mặt Phương Hồi lập tức nhợt đi, cô giãy khỏi bàn tay của Trần Tầm rồi nói: “Anh

nói gì vậy, em... em vẫn ổn mà”.

“Em

còn giả vờ gì nữa! Đã dám làm thì sao không dám nhận! Quảng Cường là người thế

nào, anh biết rõ hơn em!”. Trần Tầm chỉ tay vào cô quát.

Phương

Hồi loạng choạng lùi ra sau rồi ngước đôi mắt vô hồn lên cười thảm hại nói:

“Anh đã biết hết rồi hả? Cậu ấy kể cho anh nghe à? Đúng vậy, bọn tôi đã làm

tình. Cậu ấy theo đuổi tôi, tôi cũng không từ chối. Sao vậy? Anh sống chung,

làm tình được với Thẩm Hiểu Đường, còn tôi thì không được sao?”.

Được

đích thân nghe Phương Hồi thốt ra mấy chữ này, Trần Tầm cảm thấy trái tim đau

đớn như bị kim châm, mắt cậu đỏ hoe, túm lấy Phương Hồi nói: “Anh và Thẩm Hiểu

Đường làm tình là vì anh yêu cậu ấy! Quảng Cường có yêu em không? Em có yêu hắn

không?”.

“Em

yêu anh! Nhưng anh có làm tình với em không?”. Phương Hồi hất tay Trần Tầm ra,

vừa khóc vừa nói: “Em muốn thử xem làm tình là thế nào, tại sao anh làm tình

được với Thẩm Hiểu Đường!”.

Trần

Tầm thẫn thờ lắng nghe, cậu nhìn bờ vai thõng xuống và vẻ u buồn của Phương Hồi

mà rơi nước mắt, cậu bước đến, ôm chặt Phương Hồi vào lòng mình nói: “Tại sao

em lại làm vậy... tại sao... Em oán anh, hận anh, đánh anh hay chửi anh đều

được, nhưng em đừng hành hạ mình như thế... Em làm như thế thì khác gì lấy dao

cứa vào tim anh?”.

“Em

không còn quan tâm đến những chuyện đó... Bọn anh làm được, em cũng làm được!”.

Phương Hồi gục đầu trước ngực Trần Tầm nói.

“Em

không quan tâm nhưng anh vẫn quan tâm! Em tưởng anh không đau lòng à, anh cũng

đau lòng vô cùng! Nhưng anh đau lòng là đáng đời anh! Em phải sống làm sao để

không có lỗi với mình chứ, tại sao em lại ngốc như vậy!”. Trần Tầm xoa đầu cô

nói.

“Trần

Tầm, em hỏi anh, trước đây anh có bao giờ muốn làm chuyện đó với em không?”.

“Có...”.

“Thế

tại sao không làm?”.

“Vì

hồi đó còn nhỏ, nhút nhát, cũng sợ em không chịu”.

“Nếu

hồi đó mình làm thì chắc mình sẽ không chia tay đúng không?”.

“Có

lẽ là như vậy…”

“Thế

bây giờ có còn kịp nữa không?”.

“Chắc

là... không kịp nữa…”

Nói

xong câu này, cả hai đứa vừa ôm nhau vừa khóc, cả hai đều cảm thấy vô cùng

tuyệt vọng, cuối cùng cả hai cũng phát hiện ra rằng, chuyện cũ đã nhanh chóng

trôi qua và họ không thể quay trở lại những năm tháng đó nữa.

Đêm

hôm đó đã để lại cho họ nỗi đau khó có thể xoá mờ, lúc quay đầu ra về, cả hai

đều không ngoái đầu nhìn lại mà chỉ khắc lên trái tim nhau một vết thương, ghi

sâu tuổi trẻ khắc cốt ghi tâm và theo suốt cuộc đời.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Năm Tháng Vội Vã
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...