Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Năm Tháng Vội Vã – Chương 39

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi liên hoan diễn ra

được một nửa, Trần Tầm liền gọi Phương Hồi ra ngoài lớp học. Lúc bọn họ đi ra,

Kiều Nhiên đang hát bài Tĩnh lặng của ban nhạc Hoa, cậu vừa hát câu “Chỉ mong

có người ở bên anh, trải qua ngày cuối cùng”, vừa nhìn Phương Hồi theo Trần Tầm

ra ngoài. Phương Hồi ngoái đầu lại cười với cậu, cậu cũng cười, đưa hai ngón

tay thể hiện chữ V rất ngờ nghệch.

Trần Tầm và Phương Hồi

người đi trước người đi sau xuống đến giữa cầu thang, tới góc rẽ vắng người

liền dừng lại, Phương Hồi bèn hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.

“Bọn mình ra ngoài đi

lòng vòng một lát nhé”. Trần Tầm nói.

“Hả? Đi đâu cơ?”.

“Đi loanh quanh đâu đó

thôi! Chào đón thiên niên kỉ, bên ngoài trang hoàng đẹp lắm”.

“Có kịp không? Quay về

còn phải thay quần áo nữa, một lát nữa là tập hợp rồi ra công viên Thế Kỉ đấy,

đừng để muộn”. Phương Hồi nhìn đồng hồ nói.

“Kịp, cũng không đi xa

đâu, đi thôi!”.

Trần Tầm đóng cúc áo lông

vũ, bước xuống mấy bậc cầu thang trước, Phương Hồi cũng chạy xuống theo cậu.

Vừa ra khỏi cổng trường,

hai đứa thấy hào hứng hẳn lên, cả hai chưa bao giờ cùng nhau qua đường một cách

thoải mái trong thời điểm muộn như thế này,hời gian chơi cùng bạn bè cũng

nhiều, chính vì thế trong ngày cuối cùng của năm 1999, được ở riêng bên nhau

nên cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Trên đường không có mấy

người, cửa kính của các cửa hàng bên đường đều treo đầy đèn màu. Có cửa hàng

còn chưa thay các đồ trang trí trưng bày trong lễ giáng sinh, ông già Noel râu

tóc bạc phơ trên kính nhìn rất vui vẻ. Trần Tầm mua hai xiên hồ lô bọc đường,

cậu và Phương Hồi mỗi người một xiên, hai đứa vừa ăn vừa hòa mình vào những

người lớn trên đường, cười lén và nói chuyện với nhau.

“Cậu bảo những người trên

đường đang chuẩn bị đi đâu hả?”. Trần Tầm lấy xiên tre chỉ và hỏi.

“Chắc về nhà”. Phương Hồi

nhìn một lượt rồi trả lời.

“Cũng không thể tất cả

đều về nhà! Cậu nhìn hai anh chị kia kìa, chắc chắn là đi hẹn hò”.

“Bọn họ hẹn hò ở đâu nhỉ?

Giờ này công viên đóng cửa hết rồi, đi xem phim à?”.

“Ai đi xem phim vào những

ngày này nữa! Tớ nghĩ chắc chắn là đi ăn cơm, sau đó cùng đi đếm ngược giờ đồng

hồ để chờ bước sang thiên niên kỉ mới”.

“12 giờ, các nhà hàng đều

đóng cửa rồi!”. Phương Hồi lắc đầu nói.

“Chắc... phải có nơi mở

cửa chứ!”.

“Tớ nghĩ có khi là đi làm

ấy”.

“Không thể, cơ quan nào

giờ này còn làm việc?”.

“Ai bảo không thể! Cô tớ

phải làm cả đêm hôm nay! Nghe nói là sự cố máy tính năm 2000”.

“Ừ! Cũng không biết là do

ai thiết kế, thật chẳng có tầm nhìn xa gì cả!”. Trần Tầm cười nói: “Bọn mình

vẫn là nhất, đến công viên Thế Kỉ chào đón thế kỉ mới! Thật tuyệt!

“Ừ! Tối đến bọn mình cùng

đi đếm ngược nhé!”. Phương Hồi bỏ xiên tre vào thùng rác, huơ tay lên nói.

Trần Tầm giả vờ vô tình

nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan vào trong túi, nói: “Đến lúc đó bọn mình đừng

đứng theo lớp nữa, đứng riêng với nhau là được”.

Phương Hồi đỏ bừng mặt,

nắm chặt lòng bàn tay cậu nói: “Ừ”.

Giữa màn đêm mênh m//ô//n//g,

thực ra nhìn không rõ lắm hai bàn tay đang nắm tay nhau. Nhưng cả hai vẫn thấy

hơi căng thẳng, dường như đã làm chuyện gì đó không nên làm trong độ tuổi này.

Mãi cho đến khi đi đến con ngõ vắng người, hai đứa mới cảm thấy yên tâm hơn.

“Cậu lạnh không?”. Trần

Tầm cúi đầu xuống hỏi.

“Không”. Phương Hồi trả

lời, nhiệt độ ngoài trời rất thấp, nhưng được ở bên cạnh Trần Tầm, dường như

không thấy lạnh mấy: “Chắc không gặp mọi người cùng trường chứ?”.

“Không đâu! Mà gặp thì có

sao? Không phải cô giáo là được!”. Trần Tầm liền nắm chặt tay cô nói: “Thực ra

kể cả có gặp cô giáo tớ cũng không sợ, đợi sau này bọn mình cưới nhau, chắc

chắn tớ sẽ mời cô Hầu Gia đến dự và phát biểu!”.

“Nói phét! Nếu mà gặp cô

chủ nhiệm, chắc chắn cậu sẽ buông tay ra, nếu không bọn mình chết ngay, sẽ mời

phụ huynh đến họp và thông báo, phê bình. Hơn nữa... đã biết cậu sẽ lấy ai đâu,

làm sao cậu biết là tớ được!”. Phương Hồi bề ngoài thì tỏ vẻ thờ ơ, nhưng tong

lòng lại cảm thấy cảm động vì câu nói của Trần Tầm.

“Cậu nói thế có nghĩa là

sao? Không muốn lấy tớ hả?”. Trần Tầm bèn dừng lại nói: “Thực sự là tớ nghĩ như

vậy! Bọn mình thi cùng một trường đại học, cùng tốt nghiệp, cùng xin việc rồi

cùng lấy nhau và sinh con đẻ cái!”.

“Ai... ai sinh con đẻ cái

cho cậu!”. Phương Hồi liền quay mặt đi nói, tim đập thình thịch.

“Cậu lấy tớ, không đẻ con

cho tớ thì đẻ cho ai? Chẳng lẽ cậu cắm sừng tớ à?”. Trần Tầm trợn mắt nói.

“Cậu chỉ nói linh tinh!”.

Phương Hồi bèn rút tay ra, quay đầu bước đi: “Không nói chuyện với cậu nữa, cậu

chỉ huyên thuyên thôi!”.

“Tớ nói thật mà!”. Trần

Tầm bèn kéo cô lại: “Tóm lại là tớ nghĩ như vậy, ngay cả phù dâu, phù rể tớ

cũng đã tính hết rồi, sẽ nhờ Kiều Nhiên và Gia Mạt, Triệu Diệp không được tin

cậy cho lắm”.

“Đến lúc đó ai còn thèm

bận tâm đến cậu! Có khi Triệu Diệp còn chẳng thích ấy chứ!”. Phương Hồi cười

nói.

“Xí! Hắn dám khinh người

hả! Cậu thấy thế nào, thế có ổn không? Nói thật lòng đấy!”. Trần Tầm vòng tay

qua vai cô nói.

“Cũng tạm”. Phương Hồi

cúi đầu xuống nói nhỏ.

“Cũng tạm là ổn hay không

ổn?”. Trần Tầm cố tình ghé sát vào hỏi.

“Ổn...”. Lần này giọng

Phương Hồi càng nhỏ hơn, cô đỏ bừng mặt nhìn Trần Tầm với vẻ trách móc rồi lại

cúi đầu xuống.

Ánh mắt dịu dàng của cô

lướt qua trái tim Trần Tầm, khiến trái tim cậu run bắn. Dưới ánh đèn lờ mờ

trong con ngõ nhỏ, dường như Phương Hồi toát lên một vẻ duyên dáng đặc biệt

khác với ngày thường. Trần Tầm nhìn cô gái đang đứng sát bên mình, không kìm

được bèn đặt xuống môi cô một nụ hôn. Trong lúc bối rối, cả hai đều không nhắm

mắt, cùng tận hưởng đôi môi vẫn còn sót lại mùi sơn trà của đối phương rồi vội

vàng buông ra.

“Cậu... cậu làm gì vậy”.

Phương Hồi sững sờ hỏi, cô không thể ngờ rằng Trần Tầm lại hôn cô, đầu óc trống

rỗng.

“Thơm cậu mà!”. Trần Tầm

đỏ bừng mặt nói.

“Đây là nụ hôn đầu đời

của tớ!”. Phương Hồi che chặt môi mình nói.

“Tớ cũng vậy!”.

Hai đứa liền nhìn nhau và

im lặng trong giây lát, cả hai đều rất luống cuống, thậm chí cảm giác căng

thẳng còn vượt trên cả cảm giác ngọt ngào.

“Sao tớ không muốn khóc

nhỉ...”. Phương Hồi dựa vào tường nói.

“Khóc gì cơ?”. Trần Tầm

l//i//ế//m môi nói, bên trên vẫn còn sót lại cảm giác mềm mại lạ lẫm, khiến cậu lưu

luyến khôn nguôi.

“Mọi người đều nói nụ hôn

đầu đời đều khóc mà!”

“Không phải nụ hôn đầu

đời... mà là... chuyện đó!”. Trần Tầm lắp bắp nói.

“Ghét cậu quá!”. Phương

Hồi trợn mắt nhìn cậu, hậm hực nói.

“Hơn nữa có gì để khóc

chứ, đằng nào... thì tớ cũng sẽ đối xử tốt với cậu mà”. Trần Tầm ghé sát vào

nói.

“Cậu... đáng ghét thật!

Không được đi kể với ai đâu đấy!”. Phương Hồi đánh Trần Tầm một cái rồi bước đi

hai bước: “Về thôi!”.

“Tớ sẽ không nói cho ai

biết đâu!”. Trần Tầm liền đi theo cô: “Phương Hồi, cậu đợi chút đã…”.

“Gì cơ?”.

“Tớ muốn thơm cậu lần

nữa...”.

Thấy cô không nói gì,

Trần Tầm liền rụt rè bước tới, cậu nắm tay cô trước, sau đó từ từ nâng cằm cô

lên. Cặp lông mi của Phương Hồi liên tục chớp chớp vì hồi hộp, bị cô nhìn như

vậy, Trần Tầm có vẻ ngại ngùng. Cậu kéo cô đến góc tối dưới ánh đèn, nói nhỏ:

“Nhắm mắt lại đi”. Phương Hồi liền n nhắm mắt lại, Trần Tầm liền cúi đầu xuống,

đặt nhẹ môi mình xuống môi cô, dù hơi run rẩy nhưng cậu không lùi bước.

Hồi đó, bọn họ không có

kinh nghiệm và kĩ xảo gì, không biết thế nào là kiểu Pháp, thế nào là hôn bằng

lưỡi, nhưng họ đều trao gửi cho nhau rất chân tình, ở khoảnh khắc cuối cùng của

thế kỉ, nắm bắt cảm giác dịu dàng cuối cùng.

Sau đó Phương Hồi hỏi Trần

Tầm có phải như thế không hay lắm không, Trần Tầm trả lời có thể là không hay

lắm, nhưng không sao cả, đằng nào thì bọn mình cũng đã ở bên nhau rồi, Phương

Hồi cũng thấy yên tâm hơn. Cả hai đều rất ngây thơ và nghĩ rằng, chỉ cần hai

đứa ở bên nhau thì chẳng có gì phải sợ và chắc chắn bọn họ sẽ ở bên nhau mãi

mãi.

Lúc kể đến đây, Phương

Hồi vẫn tỏ ra ngượng ngùng như cô gái mới lớn. Tôi bèn nửa đùa nửa thật nói

rằng, nụ hôn của bọn em được coi là nụ hôn thế kỉ rồi, thú vị nhỉ. Cô lại bình

thản trả lời, vì là nụ hôn đầu đời nên mới nhớ lâu, hơn nữa chỉ có một mình cô

nhớ mà thôi.

Nhưng tôi nghĩ chắc chắn

Trần Tầm cũng sẽ không quên nụ hôn của năm 1999 đó, dù gì thì Phương Hồi cũng

là người mà cậu đã từng trân trọng, mối tình đó cũng thực sự là mối tình đẹp

trong mắt cậu. Chứ không phải như nụ hôn giữa tôi và Phương Hồi, cuối cùng chỉ

có một mình tôi nhớ.

Hôm đó, sau khi quay về,

cả Trần Tầm và Phương Hồi đều có phần mất tự nhiên, Lâm Gia Mạt nói rõ ràng là

đầu óc Phương Hồi cứ để đâu đâu, nói chuyện với cô mà cô liên tục giật thốt,

Phương Hồi cũng không phản bác gì, mà chỉ âm thầm hồi tưởng lại nụ hôn ban nãy.

Luôn có những chuyện khiến con gái vô cùng quan tâm, đặc biệt là nụ hôn đầu

đời, được tặng cho chàng trai mà mình thích nhất, cô cảm thấy vô cùng hạnh

phúc.

Mười giờ tối, đoàn xe bus

lũ lượt chở học sinh chạy về phía công viên Thế Kỉ trên con đường đã quy định.

Lớp [1] và lớp [5] đi cùng một chuyến xe, con trai đều đứng, tất cả ghế ngồi

đều nhường hết cho con gái. Trên xe rất chật, Trần Tầm cẩn thận che cho Phương

Hồi, ánh mắt hai đứa nhìn nhau rất dịu dàng, tận hưởng điều bí mật ngọt ngào mà

chỉ có hai đứa biết. Con gái lớp [5] đều phát hiện ra điều bất thường, bèn hỏi

Vương Mạn Mạn bọn họ có quan hệ gì. Vương Mạn Mạn cũng không nói rõ, chỉ nói

giống quan hệ gì thì là quan hệ đó. Câu trả lời đã bị Môn Linh Thảo và mấy cô

bạn ở lớp [1] nghe thấy bọn họ cũng đều tỏ ra nghi ngờ.

May mà sau khi đã đạt

được mục đích, những lời suy đoán liền bị tạm thời gác sang một bên. Những

chiếc áo dày không che giấu được tâm trạng hưng phấn của đám trẻ, lúc nhảy múa

lại cười nói rộn ràng. Chắc chỉ có mỗi Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt là không hòa

đồng được với mọi người, vì Trần Tầm liên tục chạy sang chỗ Phương Hồi, thế nên

bọn họ đã trở thành bạn nhảy của nhau, dịp quốc khánh 1-10, Triệu Diệp còn nhẹ

nhàng mời Lâm Gia Mạt nhảy, giờ thì không còn nữa, bàn tay hai người như cách

nhau một lớp không khí lạnh âm mười mấy độ, trong lòng ai cũng thấy không thoải

mái.

Lúc đếm ngược đồng hồ, có

phóng viên đến chụp ảnh, cô chủ nhiệm liền gọi học sinh đến, Phương Hồi và Trần

Tầm cũng không được đếm ngược để bước vào năm 2000. Mặc dù trước ống kính, bọn

họ đều mỉm cười, nhưng ít nhiều đều cảm thấy nuối tiếc. Và sự nuối tiếc này

không có cách nào để bù đắp, vì họ không thể đợi được đến một nghìn năm sau.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Năm Tháng Vội Vã
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...