Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Năm Tháng Vội Vã – Chương 3

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện của Phương Hồi

cũng không phải là hiếm gặp với du học sinh, bởi cuộc sống còn đầy chuyện kinh

khủng hơn thế. Có không ít cô cậu, nhỏ hơn chúng tôi rất nhiều, thậm chí chúng

còn không thể phân biệt được phải nói đúng sai, không biết tuổi trẻ là nguồn

tài sản và cũng là mối nguy hiểm, chính vì thế đã để xảy ra những chuyện khó

tin. Đối với Phương Hồi, tôi nghe xong chuyện rồi cũng cho qua, đoán sau này

chắc là cũng không còn gặp lại nhau nữa. Les, mặc dù tôi thực sự không bài

xích, nhưng trong lòng ít nhiều cũng thấy sờ sợ.

Ai ngờ sau đó không lâu,

chúng tôi lại sống chung dưới một mái nhà.

Do là Hoan Hoan cãi nhau

với mụ chủ nhà trọ mập ú. Thực ra trước đó hai người đã chiến tranh lạnh, bằng

mặt không bằng lòng với nhau. Hoan Hoan thường chê mụ ta là vừa già vừa ngớ

ngẩn, chê lão chồng mụ là con sâu rượu lại háo sắc, chê con trai mụ nhìn như

nhân vật Dudley - anh họ của Harry trong Harry Potter. Còn mụ chủ cũng thường xuyên

nhìn Hoan Hoan từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét, nói thầm vài câu với lão

chồng lúc nào cũng lấm la lấm lép. Như thế, từ một túi rác đã châm ngòi cho

cuộc đại chiến Trung Quốc - Australia. Hoan Hoan chửi nhau một trận với mụ béo

bằng vốn tiếng Anh sặc mùi Tứ Xuyên, mặc dù mụ béo cũng đã chửiướng miệng rồi,

thì sau đó vẫn kiên quyết ra lệnh cho chúng tôi “go out” và thế là chúng tôi

đành phải cuốn gói ra đi.

Trong lúc chúng tôi đang

lưỡng lự, chán nản thì Thượng đế đã mở lòng từ bi, song song với việc đóng một

cánh cửa vào, ông lại hào hiệp mở ra cho chúng tôi một cánh cửa khác. Đúng lúc

bạn ở cùng nhà với Aiba và Phương Hồi về nước, cuối tháng chúng tôi đã chuyển

đến đó ở, Hoan Hoan vô cùng đắc ý, nói đây gọi là trời không dồn người vào bước

đường cùng, để cho mụ béo khỏi huênh hoang.

Còn tôi thì không phấn

khởi được như vậy, nói thực là tôi không cảm thấy mụ béo đó quá tệ, mụ ấy rất

tốt với tôi, nhiều khi Hoan Hoan kén chọn quá, sống trong nhà người ta cũng

phải biết bớt mồm bớt miệng và giữ ý chứ, hơn nữa hiện nay tiền thuê căn hộ này

của chúng tôi đắt hơn trước một ít, xa trường tôi hơn. Điều quan trọng nhất là,

ngay bên cạnh lại là đôi Les, tôi vẫn thấy có gì đó ki ki, chỉ sợ nghe thấy âm

thanh đặc biệt gì đó hay bắt gặp cảnh tượng lập dị nào đó.

May mà thực tế đã chứng

minh mối lo lắng của tôi là thừa. Aiba rất thích đi chơi, cũng có mấy công việc

làm thêm, rất ít khi ở nhà, nhiều hôm còn tranh thủ lúc Phương Hồi không có

nhà, đưa một cô gái khác về. Vì vậy tôi mới biết, hóa ra đồng tính cũng xảy ra

chuyện cặp bồ...

Còn Phương Hồi, rất lặng

lẽ, thậm chí cô lặng lẽ đến nỗi khiến tôi có ảo giác rằng phòng bên cạnh không

có ai ở. Dường như cô rất thích màu đỏ, rất hay mặc áo khoác đỏ, váy đỏ, áo

choàng đỏ. Thỉnh thoảng gặp cô, màu đỏ tươi tắn đó luôn tạo nên sự đối sánh độc

đáo với nét mặt bình thản của cô, giống như dùng màu sắc để chia cách không

gian, tự nhiên lại khiến tôi mơ màng.

Thời gian dần trôi qua,

tôi cảm thấy ở cạnh họ rất tiện lợi. Họ sang Australia trước tôi và Hoan Hoan,

nên đồ ăn chỗ nào rẻ, ki nghỉ đi đâu chơi, đi làm thêm ở nhà hàng nào trả công

cao, họ đều biết. Đặc biệt là Aiba, thực ra ngoài chút vấn đề vì đồng tính, mọi

thứ khác cô nàng đều rất tốt, nhiệt tình, thoải mái, lại hài hước. Tôi và cô

nàng học cùng trường, thế nên buổi sáng thường cùng nhau đi học.

Có một lần, chúng tôi đi

xe bus, lúc soát vé đã xảy ra chuyện. Vé xe bus của Aiba và tôi đều đã quá hạn,

Aiba nói: “Họ chẳng mấy khi kiểm tra vé của người nước ngoài đâu, thế nên tiết

kiệm được đồng nào hay đồng đấy”. Không ngờ chúng tôi vẫn bị người ta phát hiện

ra.

Đến giờ nghĩ lại mới thấy

hồi đó tôi thật sự là một thanh niên lương thiện tới mức ngô nghê, chưa mặt dày

mày dạn, sau khi bị nhân viên soát vé hỏi han, tôi tắc tị không thốt ra được

câu nào, nói như lời Aiba thì lúc đó tôi giống như cô nàng góa phụ ăn vụng lần

đầu, mặt đỏ bừng, cúi gằm xuống, ra sức lùi ra sau, chỉ còn thiếu nước túm vạt

áo chấm nước mắt nữa thôi.

Aiba không giống tôi, cô

nàng liền giả nai ỏn ẻn như cô thiếu nữ ngây thơ, ngân ngấn nước mắt nói: ‘Im

sorry... We come from Japan... We just leave in Austrailia two months. We can’t

speak English very well. We can’t fĩnd the station. I am very sorry...”. Sau đó

cô nàng vừa cúi người một góc 90 độ, vừa bắt đầu câu “Gomennasai!” rất lưu loát

của minh, tôi đứng bên cạnh, mắt chữ A, mồm chữ o.

Rõ ràng là ông soát vé đó

đã bị Aiba bỏ bùa mê, ông ta rất nhiệt tình và nói cho chúng tôi biết bến chúng

tôi cần phải xuống (chắc chắn chúng tôi còn thạo hơn cả ông ta), cũng không bảo

chúng tôi phải mua vé bù. Aiba vẫy tay “Argiato Gozaimasu” (Dạ xin cảm ơn) và

chào tạm biệt ông ta, tôi cũng rất hiểu ý liền cúi gập người xuống.

Xuống dưới, tôi liền vỗ

vai cô nàng, cười nói: “Sao em lại bảo bọn mình là người Nhật!”.

Aiba liền cau mày nói:

“Người Australia rất lịch sự với người Nhật Bản, hơn nữa, dù có mất mặt cũng

không thể để mất mặt người Trung Quốc được!”.

“Em không thích Nhật à?”.

Tôi hỏi.

“Không!”. Aiba trợn mắt

lên nhìn tôi: “Em là kẻ xui xẻo! Cuộc đời còn bi kịch hơn cả Shakespeare! Năm

xưa em là cô gái tong sáng biết bao, chỉ mong được trải qua một mối tình đáng

nhớ, lấy được một anh chàng, nuôi một con cún, từ đó sống một cuộc đời hạnh

phúc. Kết quả khó khăn lắm mới thích được một người, m.kiếp, một người Nhật

chính cống, khốn là người em thích lại là con gái! Em biết làm thế nào, số phận

đùa cợt với em, chẳng lẽ em lại nói cô đến từ đâu thì biến về đó, bà đây không

chơi nữa ư?’

“Người Nhật hả? Phương

Hồi là người Nhật hả?”. Tôi hỏi

Aiba liền lườm tôi một

cái: “Không phải lần trước mấy người đều nói là từ Bắc Kinh đến đó sao?”.

“Ừ, đúng, đúng rồi! Thế

em... em nói người mà em thích... là người Nhật”. Giọng tôi mỗi lúc một nhỏ

hơn.

Aiba lại lườm tôi cái

nữa: “Có phải cô nàng Hoan Hoan lại nói linh tinh gì không? Có phải cô ta lại

nói em và Phương Hồi cặp với nhau đúng không?”.

Tôi liền vội gật đầu.

Aiba liền cười nói: “Anh

tưởng em và Phương Hồi là les thật à?”.

Tôi ngập ngừng gật đầu,

thực ra tôi cảm thấy Phương Hồi không giống kiểu người như vậy, ánh mắt của cô

ấy còn toát lên vẻ không còn ham muốn yêu ai.

“Phương Hồi không phải là

les, mà từng đổ vỡ rất thảm trong tình yêu khác giới, ở cùng với em là vì không

muốn cho mình cơ hội yêu ai nữa”.

Aiba đưa ánh mắt và buông

một tiếng thở dài.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Năm Tháng Vội Vã
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...