Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Năm Tháng Vội Vã – Chương 17

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Trần Tầm và Phương

Hồi lên đến lớp, Triệu Diệp đang nổ, nước miếng văng tùm lum kể về vụ ban nãy.

Lâm Gia Mạt ngồi bên cạnh nghe rất hào hứng, liên tục hỏi: “Rồi sao nữa? Rồi

sao nữa?”.

Kiều Nhiên cầm cục tẩy gõ

xuống bà ngoảnh đầu lại nhìn thấy bọn họ, bèn vẫy tay nói: “Mau vào nghe kể

chuyện đêm khuya!”.

Trần Tầm vội bước đến

ngồi xuống bên cạnh Kiều Nhiên, nói: “Nổ kinh thật!”.

“Hắn ta là bình nổ chuyên

phun nước mà!”. Kiều Nhiên liền cười rồi quay sang nói với Phương Hồi: “Vừa nãy

cậu đi đâu mà vội thế, tớ thấy mặt cậu tái nhợt!”.

“Tớ...”. Phương Hồi sững

người, miệng lắp bắp.

“Ngày mai cậu ấy xếp xe,

phải đến sớm, tìm tớ để lấy chìa khóa lớp”. Trần Tầm nói.

“Vậy hả! Sao không nói

sớm! Thực ra tớ cũng có một chìa”. Kiều Nhiên vỗ vào túi mình.

“Ừ”. Phương Hồi cúi đầu,

liếc trộm Trần Tầm một cái.

“Ê ê ! Ba người chú ý

nào! Nói đến đoạn quan trọng rồi!”. Triệu Diệp trợn mắt nói.

“Đại ca! Bọn này cũng có

mặt tại hiện trường mà!”. Trần Tầm cuộn sách lại gõ vào đầu Triệu Diệp.

“Nghe cậu ấy kể nào, đừng

ngắt lời nữa!”. Lâm Gia Mạt gạt Trần Tầm ra nói: “Triệu Diệp kể tiếp đi, gặp

rồi thì thế nào?”.

Triệu Diệp liền lườm Trần

Tầm một cái, hắng giọng nói: “Tớ liền nói, bọn mày đến đúng lúc lắm, lần trước

để bọn mày chạy mất, ông mày ngày đêm mong nhớ!”. Hắn liền nói: “Đừng nhiều lời

nữa, mày thích một đấu một hay đấu tập thể”.

“Thế nào là đấu tập

thể?”. Lâm Gia Mạt hỏi.

“Tức là gọi cả đội vào

cùng đánh hội đồng ấy”. Kiều Nhiên nói.

“Đánh nhau tập thể!”.

Phương Hồi nhìn cô với vẻ sửng sốt.

Triệu Diệp liền gật đầu,

kể tiếp: “Tớ liền bảo, mày rẽ vào con ngõ kia trước, cổng trường bọn tao sạch

lắm, đừng để giáo viên trường tao nhìn thấy, tao vẫn muốn thi đại học!. Nó liền

bảo được rồi đi theo bọn tớ như một thằng ngố”.

“Đợi đã! Tớ bổ sung

thêm!”. Trần Tầm giơ tay lên nói: “Lúc ấy thằng đó còn nói là nhìn mày ngố như

vậy mà còn đòi thi đại học à! Mày có xứng với cái ghế đó không!”.

Mọi người liền bật cười

ha ha.

“M.kiếp!". Triệu

Diệp liền ném ngay nắp bút về phía Trần Tầm nói: “Không nói chen vào cũng không

có ai nghĩ ông bị câm đâu!”.

“Ghét quá, để Triệu Diệp

kể hết đã nào!”. Lâm Gia Mạt nhịn cười, nói.

“Trần Tầm và Kiều Nhiên

đi đầu tiên, ba bọn tớ đi sau, lúc đó tớ đã nhìn thấy đám Tô Khải từ cổng

trường đi ra rồi, tớ liền đưa mắt ra hiệu cho anh ấy, bảo bọn họ đừng vội ra

tay. Tô Khải liền hiểu ý ngay, không nói gì mà lẳng lặng đi sau bọn tớ. Nhưng

không ngờ ba thằng đó cũng khá thông minh, có lẽ bọn nó thấy có gì đó hơi bất

thường, thằng đi đầu nhận ra Tô Khải, cũng nhìn thấy đội bọn mình rầm rập đi

sau. Hê hê, cậu không biết bọn nó cuống thế nào đâu! M.kiếp, co giò chạy mất,

tớ nói thật đấy Gia Mạt ạ, đừng tưởng mỗi cậu là luyện môn vượt rào nhé, bọn nó

chạy chắc chắn nhanh hơn cậu! M.kiếp, Kiều Nhiên ra sức lôi mà không lôi lại

được!”.

“Hả? Thế bọn nó chạy mất

à?”. Lâm Gia Mạt sửng sốt hỏi.

“Làm sao chạy được!”.

Triệu Diệp đắc ý lắc lư ngón tay nói: “Đội trưởng bị bọn chúng làm nhục, sao có

thể dễ dàng buông tha cho chúng được. Lúc đầu Tô Khải còn ngăn, nhưng không

biết ai đó hô một tiếng “đừng cho bọn nó thoát”, thế là bọn tớ liền đuổi theo

ngay! Cảnh tượng đó, m.kiếp, hoành tráng thật!”.

“Sau đó tóm gọn bọn nó

ư?”. Lâm Gia Mạt hưng phấn đến nỗi hai mắt sáng rực.

“Dĩ nhiên rồi! Chiều cao

trung bình của đội bọn tớ là lm85 cơ mà! Bọn nó chân ngắn, chạy hai bước là

đuổi kịp. Tớ chạy đầu tiên, hét lớn ‘dám chuồn hả’, rồi xông phi quật ngã ngay

được một thằng”.

“Ừ, cú xông phi cũng

chuẩn đấy, chỉ tiếc không kiểm soát được đà nên ngã dập m//ô//n//g xuống đất”. Trần

Tầm cười khoái chí nói.

“Lão này vô duyên thật!”.

Triệu Diệp lại ném chiếc bút khác vào Trần Tầm: “Nhưng đúng là vì cú ngã đó mà

tớ để lỡ mất cơ hội đầu tiên. Đến khi tớ đứng dậy thì quân minh đã bao vây rồi,

cả đội thi nhau đạp! Khó khăn lắm tớ mới chen vào được, định cho nó hai đá,

nhìn xuống thì làm gì còn thấy người nữa! Trên người thằng đó toàn chân là

chân, thi nhau đá, làm gì còn chỗ cho tớ! Lúc đầu tớ tưởng không còn cơ hội và

rồi cậu biết không! Tớ nhìn thì thấy giữa vô số bàn chân có một cánh tay thò

ra, tớ khoái kinh khủng, nghĩ bụng ông trời không phụ lòng người! Tớ liền giẫm

ngay chân xuống! M.kiếp! Tiếng kêu đó nghe mới sướng tai làm sao!”.

Lâm Gia Mạt ôm bụng cười

ngặt nghẽo, Phương Hồi cũng không kìm được liền bật cười, Kiều Nhiên vừa đập

bàn vừa cười, Trần Tầm ấn đầu Triệu Diệp xuống quay hai vòng.

“Cười cái gì mà vui

thế?”. Tô Khải đứng trước cửa lớp gõ cửa.

“Anh vào đi! Bọn em đang

nghe Triệu Diệp kể lại chiến dịch ban nãy!”. Lâm Gia Mạt vẫy tay nói.

“Mày lại khua môi mua mép

chứ gì?”. Tô Khải vừa cười vừa đi vào: “Chắc chắn nó không kể đoạn xông phi đá

bọn nó rồi ngã dập m//ô//n//g đúng không, hài thật!”.

“Sếp này!”. Triệu Diệp

kêu lên chống đối.

“Thôi thôi thôi, không

nói nữa! Tôi hiểu rồi, còn có con gái ở đây mà!”. Tô Khải nhìn Lâm Gia Mạt cười

ranh mãnh.

“Không sao, bất luận

Triệu Diệp làm chuyện gì cũng đều nằm trong sự dự đoán của bọn em!”. Lâm Gia

Mạt kéo Phương Hồi nói.

“Nói nghiêm túc nhé! Tớ

nói với thằng đó rồi, chắc chắn lần sau nó không dám mò đến nữa đâu, các cậu

cũng đừng gây sự với bọn nó nữa, tan học về nhà cũng nên tránh mặt đám học sinh

trường dạy nghề. Hôm nay cũng giống như hôm trước, không được kể ra ngoài.

Triệu Diệp, cậu nghe rõ chưa? Còn có ý định tham gia cúp Nike thì đừng có nổ lung

tung nữa!”. Tô Khải càng nói càng tỏ vẻ nghiêm túc hơn, mọi người ai nấy đều

cảm thấy căng thẳng.

“Các anh sẽ không sao

chứ?”. Lâm Gia Mạt hỏi với vẻ sợ sệt.

“Không để lộ ra ngoài thì

không sao, lần này cả đội bóng rổ đều tham gia, nếu để giáo viên biết thì phiền

lắm”. Triệu Diệp liền nói: “Đội trưởng, đừng nói chuyện đó với bọn họ, đám con

gái nhát lắm”.

“Yên tâm đi! Chắc chắn

bọn em không nói gì đâu!”. Lâm Gia Mạt vội cam đoan.

“Anh biết, đừng sợ, anh

chỉ nhắc vậy thôi”. Tô Khải liền cười: “Không phải về nhà ngay chứ? Anh mời mọi

người ăn kem”.

“Không vội, không vội! Em

ăn kem dưa hấu!”. Triệu Diệp hào hứng nói.

“Biến! Cứ đợi đó, không

có suất của cậu đâu!”. Tô Khải liền móc ví tiền ra: “Bốn người tong đội, cộng

với đám bọn em nữa, Lâm Gia Mạt đếm xem tổng cộng bao nhiêu người, em xuống

căng tin mua hộ anh được không?”.

“No vấn đề!”. Lâm Gia Mạt

vui vẻ nhận tiền, đếm một lát rồi nói: “Không tính Triệu Diệp, tổng cộng là 9

người!”.

“Đội trưởng... em cũng ăn

mà…”. Triệu Diệp nói với giọng rất tội nghiệp.

“Hình như bán sỉ 10 que

đấy, thôi, em cứ mua 10 que đi, thương tình lại mua cho nhà ngươi vậy!”. Tô

Khải lại đưa cho cô 1 tệ nữa.

“Vâng, Phương Hồi đi cùng

tớ nhé!”.

Lâm Gia Mạt và Phương Hồi

ra khỏiô vừa ngân nga hát, vừa móc ví tiền của mình ra, đút cẩn thận từng tờ

tiền trên tay vào ví.

“Cậu làm gì vậy?”. Phương

Hồi thắc mắc.

“Dĩ nhiên là phải cất đi

số tiền anh ấy đưa cho, đây là số tiền Tô Khải đưa tận tay cho tớ mà!”. Lâm Gia

Mạt nhìn mấy tờ tiền nhăn nheo với vẻ rất ngất ngây.

“Si tình quá!”. Phương

Hồi gõ tay lên trán cô.

“Đừng động, yên nào!”.

Đột nhiên Lâm Gia Mạt như phát hiện ra châu lục mới, reo lên giọng rất mừng rỡ:

‘Trời ạ! Chắc chắn bọn tớ có duyên với nhau rồi!”.

“Gì vậy?”. Phương Hồi ghé

sát vào ngó.

“Cậu xem số seri của tờ 1

tệ này! Mở đầu là chữ SK!”. Lâm Gia Mạt hào hứng chỉ cho Phương Hồi xem.

“SK thì sao?”.

“Ngốc thế! Tên của Tô

Khải viết tắt là SK [Su Kai] mà!”.

“Ờ…”. Phương Hồi nói với

vẻ bó tay.

“Để tớ xem xem trong số

này có còn tờ nào mang chữ SK nữa không?”.

Lâm Gia Mạt giở ví tiền

ra kiểm tra cẩn thận một lần rồi nói với vẻ thất vọng: “Hình như không còn...”.

“Thôi, lần sau có tờ tiền

nào mang chữ SK thì tớ cho cậu!”.

“Ừ! Nhớ cho tớ nhé!”. Lâm

Gia Mạt vội gật đầu.

“Ừ!”.

“Này, tớ thấy hôm nay cậu

vuiLâm Gia Mạt huých cô một cái: “Có phải làm lành với Trần Tầm rồi không?”.

“Cũng... cũng tạm”.

Phương Hồi đỏ bừng mặt nói.

“Hôm nay tuyệt quá!”. Lâm

Gia Mạt khoác tay cô, nói: “Cả nhà đều vui”.

Hai đứa vừa cười vừa đi,

sân trường đã bắt đầu tối dần, bóng họ đổ dài trên sân bóng. Tôi nghĩ, cho dù

sau này trải qua nỗi đau của tuổi trẻ như thế nào, cuộc đời thay đổi thế nào,

thời niên thiếu của mỗi người đều rất đẹp. ít nhất là ở thời điểm đó, họ có

những niềm vui rất bình dị.

Cũng chính vì vậy mà khi

kể đến đây, ánh mắt Phương Hồi rạng ngời hạnh phúc.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Năm Tháng Vội Vã
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...