Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Năm Tháng Không Từ Bỏ – Chương 26

Năm Tháng Không Từ Bỏ

Tác giả: Nếu là mọi người, sẽ thích cô giáo Thẩm hay thích Chu tổng hơn nhỉ?.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, kẻ tạm thời thất nghiệp - Chu Chẩm Nguyệt không có việc gì làm.

Mục Tuyết Y ngồi xếp khối ở ban công, Chu Chẩm Nguyệt ngồi ở phía sau nàng, hỗ trợ lấy mảnh ghép từ trong hộp ra ngoài.

Hai người chăm chú ngồi xếp, cũng không ai nói lời nào.

Xếp được một lúc, Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên mở miệng: "Lúc trước bận rộn công việc, cũng không chú ý tới cuộc sống của em đơn điệu như thế."

Mục Tuyết Y hờ hững nở nụ cười: "Sao chị lại nói vậy?"

Chu Chẩm Nguyệt: "Mỗi ngày ăn cơm, ngủ, chơi đùa thứ đồ vật nhàm chán này."

Mục Tuyết Y lắp một mảnh hình chữ nhật vào rãnh, than nhẹ: "Em cũng muốn đi làm mà, dù sao em cũng từng là sinh viên đường đường chính chính của Đại học kinh tế tài chính Ngạn Dương, một vài bạn cũ của em đã lên chức Giám đốc điều hành hay quản lý cả rồi.

Nếu như năm đó ba em không ra lệnh cho em đến nằm vùng..."

Nói tới đây, nàng chợt ý thức bản thân lỡ lời, bèn nhanh chóng quay sang nhìn biểu cảm của Chu Chẩm Nguyệt, có hơi lúng túng, cố tình nói thêm một câu hài hước lấp l//i//ế//m.

"...!Không, em làm sao lợi hại hơn chị được."

Chu Chẩm Nguyệt không có bất kỳ phản ứng lạ gì, lại đưa cho nàng một mảnh ghép: "Muốn đi làm, tôi có thể tìm một vị trí cho em."

Mục Tuyết Y tươi cười: "Thật sao?"

"Ừm." Chu Chẩm Nguyệt cúi đầu nhìn hộp đồ chơi: "Vừa lúc hai ngày trước ở công ty có một nhân viên quét dọn xin nghỉ."

Động tác của Mục Tuyết Y cứng nhắc.

Nàng không rõ hỏi cô: "Chị đang...!nói đùa với em phải không?"

Chu Chẩm Nguyệt nâng ánh mắt, nhìn thẳng vào cặp mắt đang tràn ngập bối rối của Mục Tuyết Y.

"Lẽ nào em thật sự muốn làm nhân viên quét dọn?" Cô khẽ cười, mang theo một tia chế giễu: "Cũng được, dù gì em vẫn còn nợ tôi mấy trăm vạn, lương của nhân viên quét dọn mỗi tháng là ba ngàn, năm năm được mười tám vạn.

Toàn bộ tiền lương em có mỗi tháng đều nộp hết cho tôi, tôi có thể chiếu theo tỉ lệ tương ứng mà rút ngắn bản hợp đồng kia vài ngày."

Mục Tuyết Y há hốc, dứt khoác ngậm mồm.

Trong lòng nàng âm thầm thở dài.

Trước đây ở bên nhau nàng vẫn chưa phát hiện cô là người độc mồm độc miệng như thế.

Chu Chẩm Nguyệt thấy Mục Tuyết Y vùi đầu ảo não xếp khối, chậm rãi nói: "Có phải cảm thấy tôi là kẻ xấu, luôn muốn bắt nạt em?"

Mục Tuyết Y mím môi ngước mắt, ánh nhìn vẫn cứ ôn nhu: "Không có, em biết cơn giận của chị còn chưa dịu đi.

Nếu đổi lại là em, em cũng không dễ dàng tha thứ như vậy."

Chu Chẩm Nguyệt: "Ngoài miệng nói phải trong lòng nghĩ trái."

Mục Tuyết Y nhu hòa cười: "Thật sự không có mà.

Nói thật lần này em quay về, là một lòng một dạ muốn hợp lại với chị, nhưng bây giờ em lại cảm thấy...!Chỉ cần chị có thể buông xuống những gút mắc kia, dù cho chúng ta không thể trở về như trước được nữa cũng không sao.

A Nguyệt, em không quan tâm chị gây khó dễ em, em chỉ hy vọng, chị đừng tự gây khó dễ chính mình."

Chu Chẩm Nguyệt siết chặt mảnh ghép trong tay.

Một lát sau, cô cụp mắt xuống: "Chúng ta không thể ở bên nhau, chuyện này đối với em mà nói không đáng kể sao?"

Mục Tuyết Y vội vàng nói: "Ý em không phải thế, em đương nhiên muốn quay về như lúc trước."

Nàng dừng lại, khẽ thở dài: "Ý của em là, dù cho chúng ta của sau này có ở bên nhau hay không, em mong muốn...!chị sẽ có một cuộc sống tốt đẹp."

"..." Chu Chẩm Nguyệt mỉm cười, đem mảnh ghép ném vào trong hộp: "Em biết đối với tôi mà nói, như thế nào mới là cuộc sống tốt đẹp sao?"

Mục Tuyết Y lắc đầu: "Em không biết."

Chu Chẩm Nguyệt nghiêng người đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

Bóng lưng đoan chính rời xa, tiếng nói mơ hồ vọng lại: "...!Không biết thì đừng nói nhảm."

Tối đến, hai người tắm rửa sạch sẽ, nằm ở hai bên giường tách biệt.

Bầu không khí yên ắng đã kéo dài từ vừa nãy đến hiện tại.

Trong bóng tối, Mục Tuyết Y lặng lẽ quay đầu nhìn về phía người nọ.

Chu Chẩm Nguyệt dường như đã ngủ.

Tuy rằng hai người cùng nằm trên một cái giường, nhưng Mục Tuyết Y lại cảm thấy khoảng cách giữa hai bên lại xa không thể với.

Trước đây khi đến nhà cũ, nàng cực kỳ yêu thích chiếc giường lớn này, bởi vì bản thân có thể lăn vài vòng trên đó.

Nhưng hiện tại nàng có chút không hài lòng.

Quá rộng.

Nàng và A Nguyệt...!giống như cách thật xa.

Mục Tuyết Y khẽ kêu một tiếng: "A Nguyệt?"

Chu Chẩm Nguyệt không đáp lại, tựa hồ đã ngủ say.

Thế là Mục Tuyết Y liền rón rén đưa tay mò tìm bên đó, nàng thò tay thăm dò tiến vào trong chăn của Chu Chẩm Nguyệt, khẽ chạm vào ngón tay cô, nàng không dám nắm toàn bộ, chỉ dùng ngón trỏ móc lấy ngón út của cô.

Chốc lát sau, nàng mở cả lòng bàn tay, dùng nó bao bọc xung quanh ngón út của Chu Chẩm Nguyệt.

Da thịt tiếp xúc với nhau, tựa như thật sự có thể mang lại cho người ta cảm giác an toàn.

Nàng không biết phải đối mặt với tương lai ra sao, nhưng chí ít hiện tại, nàng có thể ôm ấp lấy tay cô từ đôi bàn tay mình.

Mục Tuyết Y nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau ngày trọng sinh nàng mới được ngủ một giấc ngon như thế.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Hô hấp của Mục Tuyết Y dần dần trở nên chậm rãi đều đặn.

Lúc này Chu Chẩm Nguyệt mới mở mắt, khẽ nghiêng đầu, ở trong bóng tối nhìn người đang say ngủ cạnh bên.

Cũng không biết vì lý do gì, Mục Tuyết Y khi ngủ sẽ luôn nhăn lại lông mày.

Cằm dưới gầy gò vì tư thế úp sấp mà nổi lên một ít cơ thịt mềm mại, thêm vào nàng chỉ véo ngón tay út của cô, khiến nàng xem ra rất giống một bạn nhỏ trước khi đi ngủ sẽ vòi vĩnh kẹo ngọt, nhưng đáng giận là vòi vĩnh không được, phụ huynh không cho.

Chu Chẩm Nguyệt cười rất nhẹ, nhắm mắt lại.

Cô trước sau như một dung túng nàng, để nàng tùy ý làm con bạch tuộc quấn quanh ngón út của mình.

*

Một người bạn cũ của Chu Phong Niên vừa mở một công viên giải trí, tặng cho ông vài tấm vé VIP miễn phí.

Ông lão tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội hiếm hoi dành cho hai đứa cháu nhỏ, sau khi xong bữa sáng liền ngầm thả ý, kín đáo đưa vé cho Mục Tuyết Y.

Mặc dù Chu Chẩm Nguyệt không thích những nơi ồn ào, nhưng vì ông lão quá nhiệt tình, cuối cùng đành phải đi cùng với Mục Tuyết Y.

Vì là cuối tuần nên Tiểu Ngải không có làm việc, Mục Tuyết Y tạm thời đảm nhiệm chức vị tài xế cho Chu Chẩm Nguyệt.

Chu Chẩm Nguyệt thường ngày sẽ ngồi ở hàng ghế phía sau, nhưng hôm nay phá lệ lại ngồi ở ghế phụ.

Xưa nay cô chưa bao giờ để ý đến đường đi, hôm nay lại quan sát kỹ lưỡng, thỉnh thoảng sẽ nhắc vài câu:

"Đèn đỏ."

"Quay đầu."

"Chuyển làn đường, quay đầu lại."

"Nhìn gương."

Mục Tuyết Y vốn lái xe khá tốt, lại bị Chu Chẩm Nguyệt khiến cho bắt đầu căng thẳng, bật xi nhan cũng bật nhầm bên hai lần.

Cuối cùng cũng đến công viên giải trí, lúc xuống xe Chu Chẩm Nguyệt lạnh nhạt nói: "Sau này tìm tài xế khác thay thế em."

Mục Tuyết Y không biết giải thích thế nào: "Trình độ lái xe của em thật sự không nát lắm..."

Chu Chẩm Nguyệt ngắt lời nàng: "Em có mấy cái mạng? Cả gan coi thường an toàn giao thông như vậy?"

Mục Tuyết Y nghĩ thầm Chu Chẩm Nguyệt nghiêm túc như thế tám phần mười là do vụ tai nạn xe năm đó, bèn không dám nói thêm lời nào.

Ngay lối vào công viên giải trí có một chỗ cho thuê xe đạp, Chu Chẩm Nguyệt nhìn thấy liền nói với Mục Tuyết Y: "Nơi này quá to, thuê hai chiếc xe đạp chứ?"

Mục Tuyết Y lộ vẻ khó xử: "Này...!em không biết đi xe đạp."

Chu Chẩm Nguyệt liếc nàng: "Đúng rồi, ngay cả xe bốn bánh còn không điều khiển tốt, huống chi là xe hai bánh."

Mục Tuyết Y cũng không tức giận, chỉ cười trừ: "Em không giống như mọi người, hồi bé sẽ được học đạp xe.

Sáu tuổi năm ấy, lúc ba dạy chị gái em sẽ ngồi một bên xem họ, nhưng em không có xe đạp riêng.

Sau này lớn rồi, cũng quên mất cách đạp xe là như thế nào."

Chu Chẩm Nguyệt nhìn nàng, khẽ cau mày.

Mục Tuyết Y cắm đầu nhìn mặt đất mà đi, ngón chân theo nhịp nâng lên hạ xuống trong ánh nắng rực rỡ.

Những đứa trẻ khác đều được người lớn đứng phía sau lưng đỡ lấy xe đạp, mà nàng, dường như chỉ có thể dựa vào chính mình từng bước từng bước cố gắng vượt qua.

Chu Chẩm Nguyệt gọi nàng: "Chờ đã."

Mục Tuyết Y dừng chân, quay đầu nhìn lại: "Sao thế?"

Chu Chẩm Nguyệt: "Em lại đây."

Cô dẫn nàng đến chỗ cho thuê xe đạp, thuê lấy một cái.

Chu Chẩm Nguyệt cầm tay lái đưa cho Mục Tuyết Y: "Tôi dạy em."

Mục Tuyết Y ngây người.

Khi kịp lấy lại tinh thần, trái tim nàng đã tràn đầy ấm áp.

Nàng có hơi do dự, ngốc nghếch duỗi đôi tay run rẩy nắm chặt lấy tay lái.

Chu Chẩm Nguyệt nói: "Đạp đi, tôi ở phía sau đỡ em."

Mục Tuyết Y nghe lời nắm chặt tay lái, chân đặt vào bàn đạp.

Nhìn chiếc xe đơn sơ dưới thân, nàng tươi cười vuốt ve khung xe: "Em vẫn còn nhớ hình dáng chiếc xe đạp của chị gái, nó màu hồng, có hai cái gương phía trước, ba em còn thắt một cái ruy băng màu đỏ hình con b//ư//ớ//m lên nó.

Chị ấy mỗi khi đạp xe, đều đội một cái mũ hường phấn dễ thương."

Chu Chẩm Nguyệt nhấc lông mày: "Ý của em là muốn đội mũ mới bằng lòng đạp?"

Mục Tuyết Y nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không phải..."

Chu Chẩm Nguyệt: "Vậy thì đạp đi."

Mục Tuyết Y: "Nhưng mà...!chị chắc chắn phải ở phía sau đỡ em."

Chu Chẩm Nguyệt: "Tôi sẽ đỡ."

Mục Tuyết Y run rẩy đạp một cái, lảo đảo chạy đi, nàng có thể cảm giác được Chu Chẩm Nguyệt ở phía sau giúp nàng giữ thăng bằng, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "A Nguyệt, chị có ở phía sau không?"

Giọng nói của Chu Chẩm Nguyệt gần kề: "Tôi ở đây."

Nàng đạp xe nhanh hơn một chút, xe vẫn còn lắc lư đến lợi hại, lại hỏi: "A nguyệt chị đâu rồi?"

Người phía sau vẫn lặp lại câu tương tự: "Tôi ở đây."

Thế là nàng đạp càng nhanh hơn, dần dần tìm được cảm giác thăng bằng, đã có chút không rõ người phía sau còn đỡ hay không, tuy rằng điều khiển xe đã ổn định, trong lòng thế nhưng lại dâng lên một trận khủng hoảng không tên: "A Nguyệt chị ở đâu?"

Chu Chẩm Nguyệt: "Tôi ở đây."

Mục Tuyết Y hồi tưởng lại cảnh ba mình dạy chị gái đạp xe.

Lúc bắt đầu đúng là ba vẫn đỡ phía sau, nhưng sau khi chị gái đã chạy được, ông sẽ lặng lẽ nới lỏng tay ra.

Chị gái có hỏi, ba cũng sẽ nói dối rằng ông vẫn còn ở phía sau.

Nàng nghĩ tới đây, tóc gáy toàn thân dựng đứng, vội vàng thắng gấp quay đầu nhìn lại.

Chu Chẩm Nguyệt vẫn ở phía sau.

Chị ấy không nói dối như ba đã làm.

Chị ấy vẫn còn khom người, hai tay nắm chặt chiếc yên xe đạp.

Thấy nàng đột ngột dừng lại, Chu Chẩm Nguyệt mới hỏi: "Sao em lại dừng?"

Trán của Mục Tuyết Y thấm dính mồ hôi: "Em...!em sợ chị không còn..."

Chu Chẩm Nguyệt đứng thẳng người: "Tôi nói đỡ, chắc chắn vẫn còn đỡ."

Trái tim Mục Tuyết Y căng thẳng đập liên hồi, nhất thời không có cách nào đối phó với nỗi sợ hãi và lo lắng ập đến.

Nàng biết rõ có thể tin lời Chu Chẩm Nguyệt, nhưng vẫn không thể yên lòng đem bản thân hoàn toàn giao phó cho cô.

Nó không liên quan đến tình yêu.

Đây là bản năng tự chủ đã khắc sâu vào xương cốt.

Chu Chẩm Nguyệt nhìn vào đôi mắt hoảng hốt của Mục Tuyết Y, nhẹ nhàng đoạt lấy tay lái từ tay nàng: "Quên đi, không học nữa."

Mục Tuyết Y ngơ ngác mà nhìn Chu Chẩm Nguyệt.

Một lát sau, nàng mới mở miệng hỏi: "Vậy thì...!em vẫn sẽ không biết đạp xe, phải làm sao bây giờ?"

Chu Chẩm Nguyệt ngồi vào xe đạp, thuần thục giẫm bàn đạp, nó xoay một vòng dừng lại ở vị trí sẵn sàng.

"Lên đi." Cô nói: "Tôi chở em đi.".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Từ giờ trở đi, tôi chỉ quan tâm đến chị ấy
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 83: Tiểu Mục tổng mới được bổ nhiệm
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Năm Tháng Không Từ Bỏ
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...