Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nam Thần Biến Thành Cún – Chương 18

Nam Thần Biến Thành Cún

Tác giả: An Tựu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuy làm như vậy có vẻ không được tốt lắm, nhưng không thể không thừa nhận, cảm giác chơi ăn gian thật sự rất tuyệt.

“Tiểu Đường cậu thật là lợi hại” Lý Nhiên Nhiên mừng rỡ ôm cổ cô, nói xong

liền nhìn sang khuôn mặt như đất của Lâm Tuyết ở phía đối diện : “Có câu nói như thế nào ấy nhỉ? Không tự tìm đường chết sẽ không phải chết!

Muốn hại người khác phải xem lại bản thân có đủ trình độ hay không?”.

Lâm Tuyết tức giận, trừng mắt nhìn sang: “Cậu…”.

“Tôi làm sao? Ngược lại là cậu, chắc sẽ không chơi xấu đâu nhỉ? Nói thật hay là phiêu lưu đây, nhanh chọn đi! Tôi thấy cậu chọn nói thật thì tốt

hơn,dù có hỏi chuyện gì, nếu cậu nói không đúng sự thật, chúng tôi cũng

đâu có biết, phải không?” Lý Nhiên Nhiên nói với vẻ mặt khinh thường.

Bị cồn và cơn tức giận làm cho đầu óc mụ mẫm, Lâm Tuyết rất dễ bị khích

tướng, vỗ bàn nói: “Tôi chọn phiêu lưu! Có điều, tôi muốn Tống Minh Huy

giúp tôi, đừng quên lúc nãy cậu cũng nhờ bạn trai giúp cậu uống rượu!”.

“Được thôi! Đằng nào hai người, ai đánh cũng đều giống nhau!” Lý Nhiên Nhiên

nói xong, hưng phấn đi tới trước mặt Tô Tiểu Đường: “Tình yêu à, suy

nghĩ cho kỹ đó, hôm nay phải chỉnh chết đôi cẩu nam nữ này!”

Tô Tiểu Đường có chút khó xử, do dự nói: “Bỏ đi… Trò chơi thôi mà, cần gì phải khiến cho tất cả mọi người khó xử”.

Lý Nhiên Nhiên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, chọc chọc vào ót của cô: “Sao cậu có thể nhu nhược đến vậy! Chính vì cậu quá yếu đuối mới luôn

bị ức hiếp! Mình nói với cậu, cậu bảo Tống Minh Huy hôn Trịnh Phương đi, không phải Trịnh Phương vẫn thích Tống Minh Huy đó sao, cậu giúp cô ta

một tay đi!”.

Giọng nói của Lý Nhiên Nhiên không lớn cũng không nhỏ, một vài người bên cạnh bao gồm cả Lâm Tuyết và Tống Minh Huy đều nghe thấy, Lâm Tuyết hận đến

nỗi nghiến răng kèn kẹt, Tống Minh Huy xem như là vừa vui vừa buồn, vui ở chỗ dáng vẻ của Trịnh Phương thật ra không tệ, lại luôn có ý với mình,

ám muội với người phụ nữ như vậy một cách quang minh chính đại sẽ chẳng

có người đàn ông nào mà không thích, còn buồn, dĩ nhiên là về cô bạn gái rất thích ăn dấm chua của mình.

Tất cả mọi người đều đang chờ xem kịch vui, Tô Tiểu Đường gãi đầu, vẫn không đồng ý: “Cái này không tốt lắm đâu…”.

Lý Nhiên Nhiên bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ, đành thôi vậy: “Cậu… Mặc kệ cậu… Cậu tự suy nghĩ đi!”.

Tống Minh Huy thở phào một hơi, nghĩ thầm đúng như anh ta dự đoán, tuy dáng

người của Tô Tiểu Đường quá tệ, không có cách nào để mang cô ra ngoài

gặp người ta, nhưng ngược lại tính tình vô cùng tốt, qua lại với cô

ngoại trừ việc không thể thỏa mãn lòng hư vinh của một người đàn ông,

thì những chuyện khác lúc ở chung vẫn rất hòa hợp, đi theo Lâm Tuyết

tính nết đại tiểu thư vừa chua ngoa vừa ngang ngược, lâu lâu anh ta cũng có chút nhớ nhung sự ôn nhu chăm sóc của Tô Tiểu Đường, chẳng qua nếu

cho anh ta chọn lại một lần nữa, đương nhiên anh vẫn sẽ lựa chọn Lâm

Tuyết, nét đẹp bên trong dáng vẻ mập mạp thì vẫn chỉ là cái đẹp bên

trong dáng người mập mạp mà thôi.

Tô Tiểu Đường ném ánh mắt trưng cầu ý kiến về phía Phương Cảnh Thâm, thái

độ của Phương Cảnh Thâm dường như là tùy cô muốn làm thế nào thì làm.

Vì thế Tô Tiểu Đường nhìn về phía Tống Minh Huy, mở miệng nói: “Yêu cầu

của tôi rất đơn giản, cũng coi như không hơn đại phiêu lưu là mấy, anh

nói một câu “Thực xin lỗi, tôi sai rồi” với Thịt Viên nhà tôi là được

rồi”.

Tô Tiểu Đường nói xong, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

“Các người quá đáng lắm rồi đó” Lâm Tuyết lập tức phản đối nói.

Người khác thì không biết Tô Tiểu Đường vì sao đột nhiên lại đưa ra yêu cầu

như vậy, nhưng Tống Minh Huy biết rất rõ, trước kia sao lại không biết

Tô Tiểu Đường là một người thù dai đến vậy? Hơn nữa ngày đó anh ta bị ức hiếp đến mức không chiếm được nửa điểm tiện nghi mà còn bị cắn một cái, dựa vào cái gì anh phải xin lỗi? Nếu với cô thì không nói làm gì, nhưng đây là với một con chó.

Lý Nhiên Nhiên “Xì” một tiếng: “Quá đáng gì chứ? Vừa nãy cậu còn để Tiểu

Trần gọi tôi là mẹ đấy, tôi còn chưa nói cậu quá đáng, còn vui vẻ nhận

anh ta là con trai”.

Tiểu Trần ở một bên phụ họa: “Đúng đúng! Cứ dựa theo quy tắc trò chơi mà làm, không được chơi ăn gian đó!”.

Tiểu Trần vừa nói vừa đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi của mình, mon men bước

sang, nhìn thấy ở giữa Tô Tiểu Đường và Thịt Viên còn nửa khoảng trống,

vốn định chen vào ngồi cạnh Tô Tiểu Đường, Phương Cảnh Thâm nhìn anh ta

một cái, tỉnh rụi mà nhích người lại gần Tô Tiểu Đường trước, Tiểu Trần

thấy không còn khe hở, đành phải đi sang bên kia Lý Nhiên Nhiên.

“Con trai ngoan! Lại đây ngồi bên này này!” Lý Nhiên Nhiên chủ động nhích

lại gần Tiết Khải, chừa chỗ trống cho anh ta, để cho anh ta ngồi ở giữa

mình và Tô Tiểu Đường.

Nhìn thấy anh ta ngồi phía bên kia Tô Tiểu Đường, tâm tình của Phương Cảnh

Thâm u ám thêm mấy phần, xích lại gần Tô Tiểu Đường hơn nữa, chân cũng

gác lên đùi Tô Tiểu Đường. Tô Tiểu Đường tưởng anh không có thói quen ở

gần người lạ cho nên chen lấn về phía mình, cô sờ sờ đầu của anh, tay

khoác lên người anh, thay anh ngăn cách với người bên ngoài.

“Tiểu Đường, anh xin lỗi với em được không?” Tống Minh Huy thử thăm dò mở miệng hỏi.

Tô Tiểu Đường trả lời không chút do dự: “Không thể”.

Hôm nay tốt xấu gì nhờ phúc của nam thần mới thuận lợi như vậy, cho nên cô

vẫn cảm thấy nên thay nam thần làm chút gì mới được, còn mình thì không

quan trọng…

Kéo dài ngược lại làm cho người ta chế giễu, vì thế Tống Minh Huy mới gắng

gượng nói một câu với Thịt Viên: “Thực xin lỗi, tao sai rồi”.

Phương Cảnh Thâm ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn anh ta một cái, dứt khoát

quay đầu sang chỗ khác nhắm mắt lại, bày ra dáng vẻ không thèm ngó tới

khiến người khác bật cười.

Lời nói của Lý Nhiên Nhiên mang theo hàm xúc sâu xa: “Cuối cùng tôi cũng

biết cái câu ngay cả chó cũng không thèm để ý tới là có ý gì…”.

Lúc đó Tô Tiểu Đường vốn định đi rồi, nhưng Lâm Tuyết lại nhất quyết muốn

gỡ gạc, sống chết không chịu để cô đi, cuối cùng kết quả của việc không

đồng ý chính là không chiếm được lợi còn bị Lý Nhiên Nhiên lấy trúng lá

Đại vương, tuy rằng Tiểu vương không phải của cô ta cũng không phải của

Tống Minh Huy, nhưng Tiểu vương là của Trịnh Phương!

Vì thế kế hoạch ban đầu của Lý Nhiên Nhiên vẫn được thực hiện y khuôn, sắc mặt của Lâm Tuyết rất tệ khi nhìn thấy Trịnh Phương không phụ sự kỳ

vọng mà trưng ra vẻ mặt thẹn thùng, chủ động tiến lên hôn Tống Minh Huy

còn làm bộ ngã sấp xuống ôm ấp yêu thương, làm cho cả người Lý Nhiên

Nhiên quả thực rất khoan khoái.

Trịnh Phương không cảm thấy mình làm như vậy có gì là không đúng, nếu bọn họ

“Trai cò tranh đấu”, cô ta không ngại làm “Ngư ông đắc lợi”. Cô ta tin

trên đời này chỉ có loại tiểu tam không chịu cố gắng, chứ không góc

tường nào mà đào không được, hơn nữa chẳng phải Lâm Tuyết cũng đoạt Tống Minh Huy từ trên tay của Tô Tiểu Đường đó sao.

Đã sớm biết Tống Minh Huy đã có khả năng che đậy mọi chuyện từ trước, bây

giờ phát hiện không ngờ anh ta lại giả vờ tốt đến như vậy. Cho dù có bạn gái thì sao, loại đàn ông sau khi công thành danh toại như Tống Minh

Huy là dễ bị cám dỗ nhất, lấy lòng tự trọng của một người đàn ông như

anh ta cùng với Lâm Tuyết cao ngạo tự đại sớm muộn gì cũng sẽ có một

ngày ồn ào cãi nhau, như vậy người đàn ông càng công thành danh toại thì càng muốn xóa đi cái quá khứ mình đã từng dựa vào một người đàn bà.

Vì thế Trịnh Phương cũng không thèm nhìn tới Lâm Tuyết mà ôm chặt cánh tay của Tống Minh Huy giống như đề phòng cướp, chỉ coi chuyện vừa nãy là

trò chơi, lấy thân phận bạn học mà tâm sự nịnh hót: “Nghe nói công ty

cậu vừa mới khai trương liền nhận được một lượng lớn đơn đặt hàng, hơn

nữa đối tác lại là tập đoàn S&N nổi tiếng”.

Nghe thấy tập đoàn S&N lưng của Tô Tiểu Đường lập tức cứng đờ, không kềm được mà lắng tai nghe..

Nhắc đến công ty Tống Minh Huy liền trở nên hăng hái, ha ha cười nói: “Tin tức của cậu đúng là mau thật!”.

“Thật à! Quá lợi hại!” Vẻ mặt Trịnh Phương tỏ ra sùng bái: “So ra, công việc

của mình thật sự rất không có nghĩa lý gì, mỗi ngày đều làm những công

việc giống nhau, tình cảm mãnh liệt đều bị ăn mòn cả rồi…”.

“Ngày nào đó muốn đổi nơi công tác, hoan nghênh đến bất cứ lúc nào!” Tống Minh Huy phong độ nói.

Vẻ mặt của Lâm Tuyết bắt đầu đanh lại: “Tôi không hoan nghênh”.

“Tiểu Tuyết!” Tống Minh Huy có chút không vui, cô ta ở trước mặt bạn bè lại

không chừa mặt mũi cho anh ta, chẳng qua anh chỉ nói “Nếu” thôi mà, cũng đâu có để cho cô ta vào công ty thật đâu.

Lâm Tuyết không sợ, trừng mắt nhìn anh ta một cái, chua ngoa nói: “Em làm

sao? Tống Minh Huy anh cũng đừng quên có được đơn đặt hàng lớn như vậy

là nhờ ai!”.

Ánh mắt xung quanh đều chiếu thẳng vào người Tống Minh Huy làm anh ta xấu

hổ không thôi, đề phòng cô ta lại nói ra những lời khó nghe, anh chỉ có

thể làm như cô vợ nhỏ mà cúi đầu khuyên can.

Trịnh Phương ở bên cạnh nở nụ cười vì vừa thực hiện được ý đồ.

Bởi vì tất cả mọi người đều phải đi làm nên không chơi quá muộn, gần 12h thì buổi họp mặt cuối cùng cũng chấm dứt.

“Đúng là một vở kịch hay! Ha ha ha, không thể ngờ được trước khi đi còn xem

được một màn hay như thế!” Lý Nhiên Nhiên nói xong lén lút kéo Tô Tiểu

Đường sang một bên, hưng phấn hỏi: “Thế nào thế nào?”.

Vẻ mặt Tô Tiểu Đường mờ mịt: “Cái gì thế nào? À, lần cuối cùng đó cậu đúng là rất may mắn” Cô cũng không nói dối Lý Nhiên Nhiên, cho nên Lý Nhiên

Nhiên mới thật là người gặp vận may.

Lý Nhiên Nhiên lườm cô: “Cậu đúng là cô gái không hiểu phong tình là gì,

mình không nói cái này! Ý mình muốn hỏi cậu thấy Tiểu Trần thế nào?”.

“Tiểu Trần? Tiểu Trần làm sao?”.

Lý Nhiên Nhiên hoàn toàn hết chỗ nói: “Rốt cuộc cậu sống lâu như vậy để

làm gì? Tiểu Trần ân cần với cậu như thế mà cậu ngay cả một chút cảm

giác cũng không có sao? Người ta có ý với cậu đó”.

Vẻ mặt của Tô Tiểu Đường càng ngây ra: “Không thể nào? Sao mình lại không thấy?”.

“Mình đoán ngay cả cún nhà cậu cũng nhìn ra, thấy có người cố ý đến gần cậu

liền tuyên bố chủ quyền với người bên cạnh, vừa thấy Tiểu Trần có ý đồ

muốn ngồi sát lại gần cậu liền trừng người ta, Tiểu Trần vừa lén nói với mình Thịt Viên hung hăng quá báo hại anh ta không dám lôi kéo làm quen, kết quả cô chủ như cậu lại ngốc đến mức ngay cả cún cũng nhìn thấy còn

cậu thì chưa phát hiện ra”.

“Hả? Có sao?” Tô Tiểu Đường càng thêm kinh ngạc, cô nghĩ chắc là Lý Nhiên

Nhiên hiểu lầm rồi, có lẽ là vì Phương Cảnh Thâm biến thành cún trên

người đã có sẵn cảm giác khiến người ta áp bách, có thể đó là nguyên

nhân làm cậu ta sợ hãi chăng?

Phương Cảnh Thâm bị vạch trần nét mặt không chút thay đổi ngồi chồm hổm giả vờ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại buồn bực, biểu hiện của anh có rõ ràng

như thế không? Cũng may phản ứng của Tô Tiểu Đường có hơi chậm chạp…

Lý Nhiên Nhiên thở dài một tiếng, vỗ vỗ bả vai của cô: “Tiểu Đường, cậu

nên nắm bắt lấy tình yêu, nếu tiếp tục như vậy rất nhanh cậu sẽ mất đi

bản năng của một người phụ nữ đó”.

Tô Tiểu Đường : “…”.

Lý Nhiên Nhiên tình ý xấu xa giảng đạo cho cô hơn nửa ngày, cuối cùng mới

chịu buông tha cho cô, Tô Tiểu Đường đã mệt mỏi từ sớm, nhanh chóng dẫn

Phương Cảnh Thâm ra bãi đậu xe, kết quả vừa vào xe thắt dây an toàn

xong, Tô Tiểu Đường nhìn Phương Cảnh Thâm một cái, đột nhiên phát hiện

không thấy khăn quàng cổ của anh đâu nữa.

“Hỏng rồi! Hình như để quên trong phòng bao! Anh ở đây chờ tôi một chút, tôi

đi lấy, sẽ quay lại nhanh thôi” Tô Tiểu Đường chạy nhanh xuống xe, quay

trở lại tìm khăn quàng cổ.

Cô nhớ rõ lúc còn đi học có một khoảng thời gian trong đám nữ sinh rất

thịnh hành việc tự tay đan khăn quàng cổ rồi đưa cho người con trai mình thích, khi đó Tô Tiểu Đường cũng đan một cái, chẳng qua đến phút cuối

lại không tặng mà thôi, tuy khăn quàng cổ này không phải tự mình đan,

cũng không phải tặng cho “Người” kia, nhưng đối với cô mà nói có một ý

nghĩa rất đặc biệt.

Tiểu Đường thở hồng hộc chạy trở lại tìm khăn quàng cổ, phòng bao đã được

dọn dẹp, bên trong cũng không thấy khăn quàng cổ, vì thế phải đến trước

sảnh để hỏi, cuối cùng cũng tìm về được…

Tô Tiểu Đường cầm khăn quàng cổ quay trở lại bãi đậu xe, mở cửa xe ra, lại phát hiện, không thấy Phương Cảnh Thâm đâu cả.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nam Thần Biến Thành Cún
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...