Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nam Phi Hoặc Chủ – Chương 76

Nam Phi Hoặc Chủ

Tác giả: Lăng Thần Vị Hiểu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm vắng lặng, sao đầy trời, như tô điểm thêm vẻ đẹp của vầng trăng bạc như sắc nước.

Trong hoàng cung phồn hoa, một người đang chắp tay phía sau, ngắm nhìn đô thành tĩnh lặng. Tóc dài như mực, tuấn nhan như đao khắc, nhưng mắt hắn vẫn một màu thị huyết.

Ánh lửa lấp lánh, trong lơ đễnh lại kéo dài thành một đường thẳng.

Kỳ Cảnh trơ mắt nhìn tổ miếu bị đốt, thế lửa ngày một mạnh, nghe thị vệ bẩm báo, tổ miếu… e là khó giữ.

Kỳ Cảnh không kích động như trong tưởng tượng, ánh lửa chiếu vào mắt hắn, đỏ hồng, hồng như màu máu.

“Mau dập lửa!” Lạnh lùng bỏ lại một câu, hắn xoay người đi.

Kha Phượng Viêm, cuối cùng ngươi vẫn đốt tổ miếu triều ta.

Kỳ Cảnh cười khẽ, cứ như tất cả đều nằm trong dự đoán của hắn.

Hắn đơn độc ra khỏi hoàng cung, giống như không có mục đích, rồi lại giống như muốn đi tới bên vệ thành. Nơi này không gần tổ miếu cho lắm, nhưng đứng đó, có thể thấy rõ ngọn lửa đỏ rực phía đằng xa.

Bên bờ sông lạnh, gió khẽ thoảng qua giống như bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ vuốt nhẹ lên mặt hắn.

“Ngươi còn chưa đi à?” Không quay đầu lại, Kỳ Cảnh nói với người phía sau như thế.

“Cảnh lửa đồ sộ như thế, sao ta có thể bỏ qua được đây?” Nam tử hồng y, ngây ra nhìn ánh lửa đằng xa.

“Bộ y phục này quả thật rất xứng với ánh lửa đó!” Kỳ Cảnh nhìn Mạc Tuyệt, nói.

Mạc Tuyệt liếc qua hắn, “Người giết thái hậu triều ta là ai?”

“Ha ha!” Kỳ Cảnh tới gần Mạc Tuyệt, vuốt cằm, nhìn vào mắt Mạc Tuyệt, cười giễu, “Thế nào, con dâu muốn báo thù cho mẹ chồng à?”

Mạc Tuyệt nhìn thẳng vào mắt hắn, không sợ hãi, cũng không bối rối, “Khỏi nói cũng biết, Mi Chỉ và ngươi!”

“Ta cũng chờ mong sự báo thù của ngươi!” Kỳ Cảnh nâng lên một lọn tóc đen của Mạc Tuyệt, “Dáng vẻ thế này đúng thật là lôi cuốn người khác, chẳng trách Kha Phượng Viêm và Ương Thương đều bị ngươi mê hoặc!”

Mạc Tuyệt chẳng muốn đáp lại.

Kỳ Cảnh lại nói tiếp, “Đến cả Liên Nhi cũng bị ngươi làm mê muội!”

Mạc Tuyệt hạ mi, hé mở đôi môi, “Nếu ngươi phụ Liên Nhi, vậy ta sẽ gộp chung thù mới nợ cũ, tính một lượt!”

“Vậy sao? Ngươi muốn tính thế nào?” Kỳ Cảnh kéo mái tóc đen của Mạc Tuyệt qua, thu lại khoảng cách giữa hai người, “Người của ta, chỉ có ta mới có quyền nói tính hay không!”

Mạc Tuyệt bị đau, nhưng cũng không giãy giụa, ngược lại còn nhìn Kỳ Cảnh bằng đôi mắt sáng ngời, “Vừa rồi ngươi còn nói Liên Nhi bị ta mê hoặc, mới đó mà đã quên rồi à?”

Thành công kích thích Kỳ Cảnh, nhìn vẻ mặt lo lắng của hắn, Mạc Tuyệt đưa tay kéo lọn tóc của mình lại. Thản nhiên nói: “Nếu ngươi phụ hắn, ta sẽ dẫn hắn đi!”

Kỳ Cảnh nhìn Mạc Tuyệt một lát, buông lỏng tay, lui về sau một bước nhỏ, “Ta sẽ không để ngươi có cơ hội đó!”

“Ha ha!” Mạc Tuyệt quay lưng về phía ánh lửa, không nhìn được nét mặt y, nhưng lại nghe thấy một nụ cười vô cùng mị hoặc.

“Cũng mong là thế!”

Với Mạc Tuyệt, Kỳ Cảnh không thể xuống tay. Vì hắn biết tầm quan trọng của Mạc Tuyệt với Chúc Liên, nếu như hắn giết Mạc Tuyệt, vậy hắn và Chúc Liên chẳng thể nào đến với nhau được.

Vả lại, Mạc Tuyệt là một tài tử hiếm có, nếu như biến mất như thế, e là trò chơi tiếp theo sẽ không còn thú vị.

“Tổ miếu bị đốt, nhưng dường như bệ hạ lại chẳng quan tâm chút nào!” Nhìn thế lửa đang dần thu bớt, Mạc Tuyệt nói.

“Đấy là tổ miếu các triều đại của Kỳ triều ta, sao ta có thể thờ ơ chứ?”

“Vậy ngươi còn rảnh rỗi ở đây tán gẫu với ta?” Mạc Tuyệt nói tiếp, “Trong tổ miếu có bức họa hoàng đế các triều đại, có những ghi chép về chiến tích của tổ tiên!”

“Hơn nữa, còn có ảnh hưởng tới các thế hệ sau này!” Ống tay áo Mạc Tuyệt bị gió thổi phất phơ, “Dân chúng xem đó như thần linh, hy vọng được tổ tiên phù hộ!”

“Nhưng để lâu quá cũng mục nát hết rồi!” Kỳ Cảnh nhìn tổ miếu đã không còn tồn tại, tiếp lời: “Mùi mục nát quá nặng!”

Mạc Tuyệt sửng sốt, chẳng lẽ Kỳ Cảnh không thèm để ý tới tổ tiên?

“Người chết, có khả năng che chở cho ai?” Kỳ Cảnh cười khinh miệt, “Chẳng qua là tự lừa mình dối người thôi!”

“Đấy là nguyên do mà ngươi chẳng quan tâm tới việc tổ miếu bị đốt?”

“Cũng không hẳn! Vì trong suy nghĩ của ta, chưa bao giờ tính tới chuyện Kha Phượng Viêm sẽ đốt tổ miếu triều ta!” Nói tới đó, Kỳ Cảnh nhìn Mạc Tuyệt.

“Đó còn phải cám ơn ngươi, vì ngươi, chuyện gì hắn cũng dám làm!”

Không biết là khích lệ hay là châm chọc, nhưng trên một phương viện nào đấy, dường như nói tới chuyện Kỳ Cảnh đắc ý.

“Tổ miếu bị hủy, sẽ bị thiên phạt!”

“Thiên phạt? Ta chỉ tin nhân phạt thôi!” Kỳ Cảnh chỉ về nơi tổ miếu đã hầu như không còn, “Cho dù có thiên phạt, chẳng qua cũng chỉ phạt những người được bày trong đó!”

Hoàng đế các triều, tay ai không nhuốm máu tươi? Có ai dám nói mình trong sạch như xử nữ?

“Những chuyện đó, dân chúng không biết, thiên hạ cũng không biết!” Mạc Tuyệt nhìn theo tay Kỳ Cảnh, “Nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể lật thuyền!”

“Muốn một thời thịnh thế mới, tất phải đốt sạch những thối nát cũ kỹ, đó chẳng qua là quy luật loại trừ thôi!” Kỳ Cảnh nhìn Mạc Tuyệt, nói tiếp, “Người dám ngáng đường ta, kết cục chỉ có một chữ – chết!”

Đế vương thị huyết gần như tàn khốc ấy, hắn không cho phép bất kỳ ai làm trái ý mình, càng không cho phép có người cản trở mình.

Vạn vật trên thế gian, giống như những con cờ trong tay hắn, những chuyện ở thế gian, giống như những trò đùa của hắn mà thôi.

Muốn thống nhất thiên hạ, chẳng những phải mở rộng bên ngoài, việc thanh lý bên trong cũng rất quan trọng. Cho nên, Kỳ Cảnh đã làm như vậy.

Kha Phượng Viêm cũng như thế. Hắn là thái tử danh chính ngôn thuận kế thừa ngôi hoàng đế, hắn sẽ không bất kính với tổ tiên, hắn lấy hiếu làm đầu, giành lấy nhân tâm. Còn Kỳ Cảnh tự mình cướp lấy ngôi vị hoàng đế, hắn lấy bạo, lấy danh đổi lấy an bình…

Sau khi đánh giá được thực lực của Kỳ Cảnh, Mạc Tuyệt biết đoạn đường về sau sẽ rất dài, cũng rất khó đi.

Người nam nhân nhìn lửa đó nói chỉ tin nhân phạt, đã làm Mạc Tuyệt rung động. Hắn ta rất giống Kha Phượng Viêm, đều có tư chất trở thành bá chủ thiên hạ.

Hiện tại, nhóm người Kha Phượng Viêm đang nghỉ tạm trong một quán trọ ngoài thành. Mạc Tuyệt lặng lẽ đi tìm Kỳ Cảnh, vì có một số việc y muốn hỏi cho rõ ràng. Kỳ Cảnh rất mạnh, không chỉ mạnh về chiến thuật, về mưu lược mà còn mạnh về lối suy nghĩ, mạnh về lòng gan dạ, sáng suốt của hắn. Dám trơ mắt nhìn tổ miếu bị hủy, dám mạo hiểm đối đầu với thiên hạ, dám sáng tạo một tân thịnh thế.

Lúc quay trở về quán trọ, Kha Phượng Viêm vẫn không nói câu nào. Hắn nằm trên giường không biết đang suy nghĩ chuyện gì, thì ra, chuyện đốt tổ miếu Kỳ triều là yêu cầu của nhóm người Sở Thanh Dật.

Họ muốn mượn chuyện này làm giảm dân tâm Kỳ triều, nhưng bọn họ lại không ngờ, câu đập nồi dìm thuyền ấy là dùng để hình dung Kỳ Cảnh.

Dường như Kha Phượng Viêm già hơn rất nhiều, cho nên những oán hận trong lòng y với hắn, những trừng phạt y muốn dành cho hắn, giờ lại biến mất chẳng còn gì.

Mạc Tuyệt ngồi xuống giường, cạnh Kha Phượng Viêm, nắm tay hắn lên, nói khẽ, “Hôm nay Phượng Viêm muốn ăn gì?”

Kha Phượng Viêm lắc đầu.

Đã hai ngày không ăn không uống, dường như Kha Phượng Viêm vẫn chưa khôi phục lại sau nỗi đau mất mẹ.

“Chuyện cũ đã qua rồi!” Trong hai ngày qua, đây là lần đầu tiên Mạc Tuyệt nhắc tới thái hậu, “Với mẫu thân mà nói, nhi tử là quan trọng nhất, thái hậu sẽ lo lắng cho ngươi!”

Nhắc tới thái hậu, mắt Kha Phượng Viêm chợt lóe qua một tia sáng.

Đúng vậy, trước đây, những lúc Kha Phượng Viêm không muốn ăn cơm, thái hậu đều có cách dỗ hắn ăn.

Mẫu thân dịu dàng

Mẫu thân hiền lành

Mẫu thân thấu hiểu lòng người

Mẫu thân lương thiện nơi cung nội

Mẫu thân vì nhi tử mà cam nguyện ở lại trong miếu cầu phúc.

Không phải không thương, nhưng đế vương vô tình, tình cảm hoàng thất bạc bẽo, cho nên hắn không biểu đạt, nên hắn đã bỏ lỡ tình cảm mẫu tử rất nhiều năm qua, và ông trời, đã ban cho hắn cơ hội hối hận.

Kha Phượng Viêm sẽ không tha cho Kỳ Cảnh, sẽ không tha cho người đã giết mẫu thân mình. Hắn hận bản thân, hận hắn không thể bảo vệ tốt mẫu thân, để bọn họ thừa cơ làm hại.

Mạc Tuyệt bưng tới một chén canh quế viên, mùi thơm đặc biệt ấy đã gợi lại hồi ức của Kha Phượng Viêm.

Đó là món mẫu thân hắn thích ăn nhất.

Cuối cùng Kha Phượng Viêm cũng há miệng ăn canh Mạc Tuyệt đưa tới.

Ăn xong một muỗng, tới muỗng thứ hai, hắn lại nôn ra.

Mạc Tuyệt vội vàng vỗ vỗ lên lưng hắn, trấn an hắn, “Không sao cả, không sao cả!”

Nghe Mạc Tuyệt an ủi, những đau khổ trong lòng Kha Phượng Viêm thoáng chốc nổ tung, hắn ôm chặt Mạc Tuyệt, run lên, “Là ta đã hại chết mẫu thân, là ta, đều là lỗi của ta!”

“Ngươi không sai, kẻ sai chính là loạn thế!” Mạc Tuyệt ôm Kha Phượng Viêm, nói khẽ.

“Bà vì ta mới đi niệm kinh!”

“Mỗi một người mẹ muốn con cái được bình an đều làm như thế!”

“Là ta đã giết quá nhiều người…”

“Không có sự hy sinh của những người đó, sẽ không có thiên hạ thái bình của hiện tại!” Mạc Tuyệt nâng mặt Kha Phượng Viêm lên, nói từng chữ một.

Trong mắt Kha Phượng Viêm, ngoài bi ai, chính là bi ai, “Mẫu hậu không thích ta như vậy!”

“Bà càng thích ngươi có thể bình an cả đời, bà càng hy vọng con dân trong thiên hạ có thể cơm no áo ấm, bà là quốc mẫu!”

“…” Kha Phượng Viêm nhìn Mạc Tuyệt, ánh mắt rất yếu ớt.

Mạc Tuyệt đau lòng, vuốt ve đôi mi ấy, “Chỉ khi nào thiên hạ thống nhất, tất cả những chuyện này mới có ý nghĩa!”

Kha Phượng Viêm nửa hiểu nửa không, nhưng đôi mắt m//ô//n//g lung ấy đã dần có ánh sáng trở lại, “Thiên hạ thống nhất, mới có ý nghĩa?”

Mạc Tuyệt nâng mặt hắn lên, nhìn vào mắt hắn, “Đúng vậy! Thiên hạ không thể không có ngươi, Kha Phượng Viêm!”

Kha Phượng Viêm nhắm hai mắt lại, đôi mi run run, tuấn mi nhíu chặt. Mạc Tuyệt biết, lúc Kha Phượng Viêm mở mắt ra lần nữa, hắn sẽ cho y câu trả lời thuyết phục.

.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nam Phi Hoặc Chủ
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...