Nam Đại Minh Tinh – Chương 16: Đại minh tinh dùng l//ồ//n ép nước trái cây (Ép nước bằng l//ồ//n + b//ú sữa)
Nam Đại Minh Tinh
Sáng hôm sau, Lâm Tri tỉnh dậy mới thật sự hết say, mặt cậu đỏ bừng. Tối qua cậu đã làm gì chứ, thế mà cuối cùng ngủ cả đêm trong tư thế đứng ngược, khiến đầu óc giờ đây sung huyết, ngây ngô chẳng khác gì kẻ ngốc.
Vừa bước xuống giường, cậu đã cảm thấy không ổn. Tinh dịch bắn đầy tử cung đêm qua chảy ướt nhẹp dọc theo đùi, cửa l//ồ//n bị chà đạp cả đêm đau nhức như dùng quá sức. Mọi thứ đều nhắc nhở cậu về một đêm phóng túng đến mức nào.
Lâm Tri lấy quần áo đi tắm, trong lúc tắm nhớ lại nhiều cảnh đêm qua. Tối qua cả cậu và Tiêu Minh đều hưng phấn bất thường. Cậu sờ bụng mình, vẫn phẳng lì, cơ bắp rõ nét, nhưng chắc chẳng bao lâu nữa, cơ bắp rèn luyện bao năm sẽ tiêu tan nếu Tiêu Minh thực sự "gieo giống" thành công.
Ra khỏi phòng ngủ, Lâm Tri bất ngờ thấy Tiêu Minh. Vị tổng tài vốn rút c//ặ//c xong là vô tình, vậy mà lần này phá lệ ở lại qua đêm, còn sáng sớm chuẩn bị một bàn tiệc sáng đầy đủ. Trên bàn có trứng chiên, thịt xông khói, bánh mì nướng, lọ mứt chưa mở, ly sữa trống, và trái cây đi kèm. Một rổ dâu tây rửa sạch, quả nào cũng căng mọng, đỏ tươi, còn rổ kia là vải, trông cực kỳ hấp dẫn, thậm chí còn đọng giọt sương sớm.
Lâm Tri nhìn mà thèm, nhưng không đoán được ý Tiêu Minh, không biết có phải chuẩn bị cho mình nên chẳng dám ăn. Thấy cậu ngồi im, Tiêu Minh thẳng tay xúc thịt xông khói và trứng vào đĩa cậu, chỉ thiếu nước đút bánh mì phết mứt vào miệng. Lâm Tri thích ăn, nhưng kỹ năng sống thì tệ hại, hiếm khi được bữa sáng tử tế. Ăn xong, cậu nhìn Tiêu Minh với ánh mắt mới: không chỉ là bá chủ thương trường, mà kỹ năng nấu nướng cũng max điểm, đúng là nhân vật phong vân trên báo tài chính.
Lâm Tri mải ăn, không để ý ánh mắt Tiêu Minh khóa chặt vào mình, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh. Hắn chẳng động miếng nào tới bữa sáng mình làm, đợi cậu ăn xong mới cất giọng trầm thấp: "No chưa? No rồi thì tới lượt tôi."
Cậu chưa kịp phản ứng, trời đất quay cuồng, eo bị hắn nắm nhấc bổng. Khi định thần lại, cậu đã bị đặt trên bàn ăn. Sáng nay cậu tắm xong, chỉ mặc áo choàng tắm màu trắng, tóc ướt dính vào đầu, cả người tỏa mùi ngọt thanh của sữa tắm chanh, hương sạch sẽ càng khiến người ta mê mẩn.
"Anh muốn làm gì?" Lâm Tri cảm thấy không ổn. Ánh mắt Tiêu Minh quá quen thuộc, rõ ràng là dục vọng chưa thỏa. Tội nghiệp cậu bị hành cả đêm, chưa kịp hồi phục mà hắn lại nổi hứng, không biết lần này Tiêu Minh muốn chơi trò gì mới.
Tiêu Minh kéo dây áo choàng, áo trắng tuột khỏi vai. Da cậu trắng như sữa, từ vai đến ngực rồi bụng, còn thoảng sắc hồng nhạt sau khi tắm, chỉ có thể miêu tả là "tuyệt sắc". Tiêu Minh thích thú, ôm eo cậu hôn lên cổ, hôn thành tiếng, bất chấp phản đối mà để lại vài dấu hôn đỏ như dâu tây trên cổ cậu.
"Tiêu tổng... tối nay tôi còn dự lễ trao giải... anh nhẹ chút." Lâm Tri ngượng ngùng không nói thẳng, nhưng không thể mang cả cổ đầy dấu hôn lên thảm đỏ được. May mà Tiêu Minh nhanh chóng chuyển sự chú ý sang vai tròn trịa của cậu. Chắc tối nay mặc áo sơ mi cổ đứng là che được phần nào.
"Bảo bối... sao mà ngọt ngào thế..." Tiêu Minh ôm Lâm Tri hôn mãi, hương vị cậu thanh mát, thoảng mùi sữa nhè nhẹ. Hắn như chú chó lớn quấn quýt chủ, bám lấy cậu không buông, quyết phải nếm hết từng tấc trên người cậu mới chịu dừng.
"Ư... đừng cắn núm v//ú tôi... đau quá..." Lúc đầu Lâm Tri chỉ thấy ngứa, hơi đẩy ra, nhưng cơ thể cậu vốn nhạy cảm, đã bị Tiêu Minh chơi quen rồi. Hắn vừa hôn ngực, cậu đã mềm nửa người, ưỡn ngực mặc hắn đùa bỡn. Núm v//ú cậu vốn nhỏ xinh, từ khi ở với Tiêu Minh, bị gặm cả ngày lẫn đêm, giờ đã to hơn một vòng, cương lên như quả nho chín, vẫn đỏ tươi rực rỡ.
Tiêu Minh cắn một lúc, Lâm Tri ra sữa, chỉ vài giọt. Hắn l//i//ế//m sạch, cả những giọt sữa loang ra cũng không bỏ sót, vẫn thấy chưa đủ, nảy ra ý xấu khác.
Lâm Tri không đang cho con b//ú, cũng chưa mang thai, nên dù có sữa, sẽ tiết ra nhiều hơn khi bị kích thích. Thường thì cần khiến cậu cao trào, mới có thể khiến cậu tiết ra sữa dễ hơn.
"Sữa ít thế này, tôi ăn không no đâu." Tiêu Minh vuốt lưng trần mịn màng của cậu, quyết tâm chơi đùa cơ thể tuyệt diệu này. Lúc này Lâm Tri hết sữa, núm v//ú sưng to, dựng lên tội nghiệp. L//ồ//n bị làm cả đêm vẫn ướt, l//ỗ đ//í//t phía sau cũng co bóp từng đợt. Lâm Tri đỏ mặt vì sự d//â//m đ//ã//n//g của mình, nhưng không thể trách cậu, đều là công sức "cày cấy" của Tiêu Minh. Đợi đến khi bụng to, chẳng biết cơ thể này sẽ phóng túng đến đâu.
"Đã hết sữa, vậy ép chút nước uống nhé." Tiêu Minh đẩy Lâm Tri ngã lên bàn, lấy một quả dâu tây từ rổ, lắc lư trước mặt cậu: "Dâu tây được không, tôi nhớ cậu cũng thích ăn."
Quả dâu cuối cùng được đưa tới miệng Lâm Tri. Cậu ngây ngô há miệng cắn, khóe môi còn dính chút nước dâu. Tiêu Minh lập tức cúi xuống l//i//ế//m sạch, chép miệng: "Quả nhiên ngọt, rất hợp để ép nước. Cậu nói xem, nước dâu ép từ l//ồ//n cậu có ngọt hơn không?"
"Không biết... a... đừng mà, đừng l//i//ế//m... ư..." Lâm Tri lờ mờ đoán được Tiêu Minh muốn làm gì, muốn tránh, nhưng hắn không cho cơ hội. L//ồ//n non mềm bị hai ngón tay banh ra, lộ thịt l//ồ//n đỏ tươi bên trong. Một quả dâu tròn vo được đẩy vào, hơi lạnh của dâu khiến thịt l//ồ//n run lên, siết chặt, quả dâu chưa vào sâu đã bị vách l//ồ//n ép nát. Thịt quả vỡ lẫn nước ngọt bị l//ồ//n mấp máy đẩy ra. Tiêu Minh không để lãng phí, lập tức ngậm lấy, m//ú//t sạch dâu vỡ, lưỡi mềm l//i//ế//m vách l//ồ//n, khiến Lâm Tri cảm thấy l//ồ//n càng khó chịu với ngứa, chảy thêm nhiều d//â//m thủy.
"Không được làm hỏng dâu, không ngoan là bị phạt đấy." Tiêu Minh l//i//ế//m đến khi cậu đỏ mặt, d//â//m thủy tuôn trào, mới buông tha, tiếp tục nhét dâu vào l//ồ//n cậu.
Lâm Tri nếm đủ khổ, lần này ngoan ngoãn hơn, cố gắng thả lỏng l//ồ//n. Quả dâu tròn trượt từ lối vào trong dần dần cọ vào, chạm điểm G sâu bên trong. Vỏ dâu mịn màng, cảm giác lạnh làm điểm G cậu tê dại, muốn khép chân nhưng nhớ lời cảnh cáo của Tiêu Minh, đành cố nén, mở rộng l//ồ//n mình.
Có quả đầu tiên, nhét thêm dễ hơn nhiều. Tiêu Minh dùng dâu tây lấp đầy l//ồ//n Lâm Tri, quả cuối cùng còn lộ một ít bên ngoài, hắn mới hài lòng dừng tay: "Kẹp chặt cho tôi, lát nữa tôi muốn uống nước dâu. Làm rớt là tôi phạt cậu."
"Ư..." Lâm Tri hoảng loạn gật đầu. Cảm giác dâu trong l//ồ//n kích thích hơn tưởng tượng, những quả dâu lạnh lẽo xếp thành chuỗi, mỗi quả đều to, l//ồ//n quen bị đ//ụ, gặp vật lạ liền tự động siết chặt. Dâu tròn bị vách l//ồ//n ép vỡ từng quả, thịt quả bắn tung, nước chảy ra, cả quá trình như mất kiểm soát. Dâu kích thích quá mạnh, điểm G đã phun nước vài lần. L//ồ//n cậu giờ như bình rượu dâu ngọt, đầy chất lỏng, phải kẹp chặt cửa l//ồ//n, không để rỉ một giọt.
Tiêu Minh hài lòng ngắm tác phẩm của mình. Chàng trai xinh đẹp mặt đỏ rực, run rẩy siết chặt l//ồ//n. Có lẽ vì quá nhiều nước, lắc lư khiến cảm giác muốn tiểu càng mạnh. Lâm Tri ôm hạ thể, sợ mình sẽ phun hết nước dâu và d//â//m thủy. Vậy mà Tiêu Minh vẫn không tha, lật người cậu lại. Lâm Tri "a" lên, bất lực ôm lấy l//ồ//n mình. M//ô//n//g cậu căng tròn, giữa hai má trắng là l//ỗ đ//í//t khép chặt. Tiêu Minh hiếm khi chơi l//ỗ đ//í//t cậu, nó còn khít hơn l//ồ//n, chưa từng bị c//ặ//c đ//ụ, nhưng cũng d//â//m đ//ã//n//g như l//ồ//n, miệng lỗ co bóp gấp gáp.
"May mà tôi chuẩn bị thêm cả vải, không thì bỏ quên l//ỗ đ//í//t nhỏ của cậu." Tiêu Minh rất ưng ý l//ỗ đ//í//t Lâm Tri, ruột nóng ẩm hơn l//ồ//n. Quả vải lột vỏ được hắn đẩy vào từng quả, cảm giác khác hẳn dâu tây, vật lạ hơi cứng banh ruột ra, như những viên bi tròn lăn, cọ theo ruột mấp máy, nửa vời, càng tra tấn.
"Tiêu tổng... ư a... tôi nhịn không nổi... xin anh giúp tôi..." L//ồ//n và l//ỗ đ//í//t Lâm Tri bị tổng tài xấu tính nhét đầy trái cây. Dâu tây trong l//ồ//n đã nát thành cháo, cảm giác căng đầy khiến điểm G phun nước liên tục, cộng thêm mấy quả vải tròn vo trong l//ỗ đ//í//t, cậu cảm giác mình như con kiến bị nướng trên lửa. Nếu Tiêu Minh không giúp, cậu thật sự sẽ phun hết nước dâu.
Tiêu Minh dừng tay, ngắm chàng trai xinh đẹp. L//ồ//n trước chứa đầy nước dâu, l//ỗ đ//í//t sau nhét hàng loạt vải lột vỏ. Lâm Tri khổ sở vặn vẹo, do kích thích mạnh từ hai lỗ, c//ặ//c cậu đã cương, ngực bị vắt kiệt sữa cũng căng lên, núm v//ú sưng to còn đọng giọt sữa trắng.
Bữa sáng này trông thật sự quá ngon lành.













