Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 29

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hiếm hoi

lắm, hôm nay Ngọc Phi Yên không đến Trúc Uyển quấy rầy Long Diệc Hân, để cho hắn một chút ít thời gian ôn lại quá khứ. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, thời khắc yên tĩnh này rất mau chóng bị ba vị khách không mời làm gián đoạn.

Ba người Tiêu Trác Nhiên, Thư Trì, Mục Cảnh Thiên đồng thời xuất hiện ở Trúc Uyển.

“Có việc gì?” – Long Diệc Hân chăm chú xem sách, lạnh nhạt hỏi.

“Đồ đáng

ghét! Không có việc gì thì không được tìm ngươi nói chuyện phiếm sao?” – Mục Cảnh Thiên giật lấy cuốn sách trong tay hắn, thuận tay ném qua một

bên, bên môi vụng trộm cười.

“Xem diễn.” – Thư Trì lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, nói ngắn gọn một lời đơn giản mà rõ ràng.

Mà Tiêu Trác Nhiên nhẹ nhàng phe phẩy quạt, chỉ cười không nói.

Rất lâu sau……

“Ba người các ngươi dạo này rảnh rỗi quá ư?” – Bởi nhàn rỗi nên mới nhàm chán, nhàm chán nên mới đem hắn làm nhân vật diễn trò.

“Tàm tạm.”

Hắn cũng đâu có nhàn đến mức chơi đùa cùng một cô gái? Trên không ngay thẳng dưới tự nhiên sẽ quanh co.

“Diệc Hân,

khuôn mặt này của ngươi gây họa vô cùng.” – Mục Cảnh Thiên ngậm ngùi

nhìn trang tuyệt sắc trước mắt – “Cũng khó trách tiểu muội nhà ta đem

lòng quyến luyến, theo đuổi không rời.”

“Phi Yên nữ thần y quả nhiên không giống người thường.” – Thư Trì đánh giá cao nàng, có lá gan đối chọi với Ngọc Long.

“Đúng là

không giống người thường.” – Tiêu Trác Nhiên tán thành, tuy không có

thiện cảm với nàng, nhưng hắn không phủ nhận nàng có phần đặc biệt.

Long Diệc

Hân liếc mắt nhìn mấy người họ một cái, mắt phượng hơi chớp, ôn hòa mà

sắc bén nói thẳng – “Nàng chỉ ‘đùa’ thôi.” – Nhắc mới nhớ, nàng cũng

đang rất nhàm chán.

“A………..” –

Mục Cảnh Thiên nhăn mày trợn mắt – “Diệc Hân, ngươi cũng hiểu rõ tiểu

muội nhà ta quá đi! Haha, phải không, Trác Nhiên, Trì?” – Cuối cũng còn

không quên hỏi hai vị bạn tốt.

Thấy hai

người gật đầu, lại nói – “Mà hiểu rõ một người như vậy, bình thường chỉ

có hai nguyên nhân: một, có thù oán với người ta, mới đi điều tra tất cả về người ta rõ ràng rành mạch; hai, chính là thích người này, muốn tiếp cận đối phương, nên để ý tìm hiểu. Diệc Hân, ngươi hiểu rõ tiểu muội

nhà ta như vậy, là dựa theo loại nguyên nhân nào đây?”

Hắn vô cùng mong chờ đáp án.

Long Diệc Hân tao nhã buông chén trà – “Nếu ta nói là loại thứ nhất thì sao?”

Oái!? Ba người kia sửng sốt.

“Không thể

nào!” – Mục Cảnh Thiên lập tức phủ định – “Ngươi và Khả nhi trước kia

chưa từng gặp mặt, làm sao có thể kết thù oán được?”

“Ngươi không phải lệnh muội, làm sao có thể khẳng định ta và nàng trước kia chưa

từng gặp nhau?” – Long Diệc Hân cười như không cười dò xét hắn.

“Các người từng gặp nhau rồi sao?”

Không thể nào! Sao có thể như vậy được?

Ba người càng thêm kinh ngạc, xem ra trò chơi này càng ngày càng thú vị.

“Ta không hề nói vậy.” – Ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn.

“Nhưng không phải ngươi vừa nói…”

“Ta chưa nói gì cả.”

Mắt phượng sáng quắc quét một lượt cả ba người, rồi chậm rãi khép lại.

Còn ba người kia rất là buồn bực, không biết nói gì, lý do đến đây cũng đã hỏi xong

rồi, ba người đànha phải từ bỏ, chuyển qua đề tài tiếp theo.

“Ta bảo Diệc Hân này, huynh cũng phải đến gần hai tháng chưa về kinh nhỉ?” – Tiêu Trác Nhiên lại thản nhiên phe phẩy quạt.

“Chao ôi,

Trác Nhiên, sao huynh lại nói vậy, Diệc Hân trước giờ chẳng phải cả năm

mới về nhà một lần sao? Giờ mới chỉ có hai tháng thôi mà.” – Mục Cảnh

Thiên mắt trợn trắng, Trác Nhiên từ sau khi thành thân, càng giống mẹ

già. (Juu: là lẩm cẩm, hay nghĩ ý)

“Nay đã khác xưa rồi, nói thế nào ấy nhỉ, Diệc Hân dù gì cũng là người đã có vợ.”

“Vợ? Hắn có vợ bao giờ?” – Mục Cảnh Thiên không hiểu ra sao.

Tiêu Trác Nhiên lắc đầu, thầm than đúng là trẻ dại khó dạy bảo!

“Nếu ta nhớ

không nhầm thì hai tháng trước nghĩa muội của Hoàng thượng, thiên kim

của đương triều hàn lâm đã được gả cho khôi thủ đại nhân của chúng ta.”

Oái? Mục Cảnh Thiên nghẹn họng nhìn trân trối, lập tức cười phá lên, nước mắt giàn giụa.

“Haha! Trời ạ! Huynh cũng còn nhớ đến người đàn bà sớm đã bị ruồng bỏ kia sao?”

“Người đàn

bà bị ruồng bỏ?” – Tiêu Trác Nhiên và Thư Trì cảm thấy khó hiểu, theo

như tính cách của Long Diệc Hân, tuyệt đối sẽ không làm cái việc nhàm

chán là đi bỏ vợ, nếu không ngay từ đầu hắn đã không thèm lấy cô vợ kia

rồi, chẳng qua sự tồn tại của Khúc Lưu Vân trong phủ cũng chẳng ảnh

hưởng đến hắn, tất cả đều chẳng liên quan. Giờ Mục Cảnh Thiên lại bảo

Khúc Lưu Vân là người đàn bà bị ruồng bỏ ư?

“Ngươi chắc chứ?”

“Chắc chắn luôn. Nói không chừng, bây giờ vị tiền khôi thủ phu nhân kia còn đang cầm bảo bối hưu thư của nàng cười trộm kìa.”

“Bảo bối hưu thư?” – Biến thái! Trên đời có nữ tử bình thường nào lại đem hưu thư làm bảo bối không?

“Đúng vậy,

đó là một phong thư trước nay chưa từng có, khiến người ta buồn cười đau bụng cũng mang lại tự do cho nàng ta.” – Mục Cảnh Thiên nhíu mày, nhớ

tới phong thư ấy nhịn không được lại ôm bụng cười lớn.

“Đồ điên!” – Thư Trì miễn cưỡng phun ra hai chữ.

“Này! Họ Thư, ngươi bảo ai đấy?” – Mục Cảnh Thiên vẫn cười trừng mắt nhìn hắn.

“Khúc Lưu Vân, ngươi.” – Một kẻ đem hưu thư làm bảo bối, một kẻ chẳng hiểu làm sao lại phát rồ lên, không phải điên thì là gì?

“Khụ khụ.” – Mục Cảnh Thiên không giận mà còn cười – “Thư Trì à, sắp tới kiểu gì

huynh cũng gặp rắc rối, phải cẩn thận nhé.” – Hắn cũng có phần thương

hại hắn ta. Nói thế nào đi nữa, người mà muội muội hắn cố ý nhắm tới sẽ

không thể yên ổn được.

“Sắp tới ta

có không yên bình hay không ta cũng không biết được, nhưng ta biết chắc ngay bây giờ sẽ có người gặp rắc rối.” – Thư Trì cười cười, mắt dừng ở

chén trà đổ cùng một vũng nước trà trên mặt thảm Ba Tư sang quý phía sau Mục Cảnh Thiên, gãi gãi mũi, đứng dậy khỏi ghế, hắn phải về thôi, hắn

chợt nhớ trong địa lao còn mấy phạm nhân chưa tra khảo.

“Chặp!” – Tiêu Trác Nhiên gấp cây quạt trong tay lại, tao nhã đứng dậy.

“A, ta chợt nhớ Du Du hẹn ta chiều nay đi ngắm cảnh hoàng hôn. Trì, chờ ta với.”

Ngay sau đó

Mục Cảnh Thiên cảm thấy một làn hương lạnh lẽo như có như không, lại

thấy thảm lông dê đã hỏng, trong đầu lập tức có dự cảm mãnh liệt. Không

xong rồi! Trời ạ, chén trà kia không phải là hắn “chẳng may” làm rơi

chứ? Nhưng mà, lại liếc trộm một cái khuôn mặt không chút thay đổi của

khôi thủ đại nhân, cho dù hắn chẳng may làm hỏng thảm của mình, thì thay cái mới là được, không đến nỗi bực tức chứ.

“Xem ra,

nàng đúng là như ngươi nói.” – Long Diệc Hân trầm giọng, từ lúc chào đời đến nay đây là lần đầu tiên cảm thấy trong lồng ngực nghẹn lên một cảm

giác hờn giận, hắn phải giải tỏa một chút.

“Oái?” – Mục Cảnh Thiên nháy mắt mấy cái, mãi sau mới hiểu ra được – “Ngươi cũng

biết sao?” – Hắn cũng biết Khả nhi là Khúc Lưu Vân? Ôi! Hắn nên sớm hiểu ra chứ, với sự khôn khéo của Long Diệc Hân, không biết mới là lạ.

“Ta chẳng

biết gì cả.” – Long Diệc Hân mỉm cười đáp lại – “Cảnh Thiên, chúng ta đã lâu không luận bàn võ công, bây giờ thử vận động một chút xem sao?”

Oái? Mục

Cảnh Thiên vừa nghe tới mồ hôi lạnh tuôn trào, vẫn cố kiên trì – “Cái đó à, hôm nay ta có chút không tiện, để hôm khác không được sao? Chúng ta

chọn lấy một ngày tốt, rồi lại cùng nhau luận bàn, huynh xem thế nào?”

Có phải thành thân đâu, chọn ngày tốt làm gì cơ chứ?

“Chọn ngày

không bằng làm ngay, ta thấy lúc này cũng không tệ.” – Long Diệc Hân ôn

hòa cười, ý cười thẳng đến tận đáy mắt, cười đến nỗi Mục Cảnh Thiên nổi

hết cả da gà, lạnh từ chân đến đỉnh đầu.

“Ta không muốn…”

Hắn không muốn? Cái này hình như không theo ý hắn được.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...