Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 25

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bùm!” một

tiếng, Ngọc Phi Yên bị ném văng trên mặt đất, nàng đau đến nhe răng trợn mắt. Mở mắt, nhận ra nơi mình rơi xuống là một tòa đình viện rộng rãi,

thoáng mát, dễ chịu. A, xem ra nàng đã tìm được đường sống trong chỗ

chết.

Chậm rãi

đứng lên, cẩn thận đánh giá khoảnh sân này. Vừa rồi chưa nhìn kỹ không

nhận ra, giờ mới nhận ra cả sân này toàn lát bằng lam điền ngọc thạch.

Trời ạ! Thật là phí phạm đáng giận mà! Lam điền ngọc thạch là vô giá,

thế mà có người dùng để lát sân?! (Juu: ăn chơi mà ~)

“Tiểu Phi Yên, nàng không sao chứ? Thật may quá!” – Giọng nói mừng rỡ của Thanh Ảnh từ phía sau truyền tới.

Ngọc Phi Yên quay đầu, nén giận nói – “Huynh thiếu chút nữa đã hại chết ta rồi, có biết không hả?”

“Ấy! Tiểu

Phi Yên, nàng đừng nói oan cho người tốt! Nếu nàng không nói cái câu kia thì ta sẽ bước nhầm sao?” – Thanh Ảnh thật oan uổng, hắn đang cố giúp

nàng mà! Bây giờ lại đổi thành người xấu, công lý ở đâu, ở đâu?

“Ta nói chủ

tử huynh sợ chết không phải sao? Muốn trách thì trách bản thân huynh

định lực không đủ ấy, còn liên lụy bổn cô nương.” – Ngọc Phi Yên hợp lý

hợp tình – “Tuy nhiên, vẫn cám ơn huynh đã cứu mạng ta.”

Thanh Ảnh

lắc đầu – “Nàng là cái đồ con gái nhỏ mọn! Quên đi, chẳng nói lại được

nàng. Còn nữa, rất tiếc là, không phải ta đã cứu nàng về từ Quỷ môn quan đâu.”

“Hơ? Chẳng có nhẽ bổn cô nương làm nhiều việc thiện, khi nguy cấp được thần tiên cứu giúp?” – Nàng mày mắt rung rinh.

“Nàng lại tưởng bở rồi!” – Thanh Ảnh cong tay khẽ gõ lên trán nàng – “Là chủ tử ta cứu nàng.”

“Đau nha!” – Vỗ vỗ cái trán, nhấc chân đạp cho Thanh Ảnh thối một cái, nàng muốn trả đũa hắn cũng được chứ – “Đừng có học Tam ca ta gõ đầu, đầu ta sớm muộn

cũng bị các người gõ ngu đi.” – Ơ? Bỗng dưng hoàn hồn – “Huynh vừa mới

nói ai đã cứu ta?”

“Chủ tử ta mà!”

“Chủ tử

huynh?” – Trời đổ mưa màu đỏ sao? Cái kẻ quái nhân cao ngạo không quan

tâm chuyện gì, ngay cả nói cũng lười mà cũng ra tay cứu người sao?

Thanh Ảnh liếc mắt nhìn nàng một cái – “Đừng nói nàng không tin, ngay cả ta cũng không hiểu ra sao.”

Chủ tử nhà hắn đã vì nữ tử trước mắt này mà phá lệ thật nhiều.

Ngọc Phi Yên con ngươi lưu chuyển – “Một khi đã như vậy, Thanh Ảnh huynh, mang ta

tới gặp chủ tử nhà huynh đi, ta muốn gặp mặt cản ơn một câu.” – Nói cám

ơn là giả, một lần nhìn đến dung mạo thực sự của Long Diệc Hân mới là

thật. Tranh Tranh từng nói, chỉ khi ở trong Trúc Uyển, Long Diệc Hân mới tháo mũ sa xuống. Gì cũng được, dù sao hôm nay nàng cũng phải nhìn được bộ mặt thật của hắn, cũng đã vào đến đây rồi.

“Đi, nhưng mà…”- Thanh Ảnh nhìn giày nàng đầy bùn đất – “Cởi giày của nàng ra đã.”

“Vì sao?” – Mặc dù hỏi như thế, nhưng nàng vẫn cởi giày ra.

“Nàng là

người đầu tiên bẩn thỉu đi vào Trúc Uyển đấy, là người khác sớm đã bị

đuổi ra rồi.” – Nói đoạn, nhặt lấy đôi giày nàng vừa mới cởi ra thuận

tay quăng xa, tới tận chân trời.

“Giày của ta…………..” – Trơ mắt nhìn giày của mình bay về phía chân trời, lòng vạn phần không muốn.

“Chủ tử ta

không chịu được bẩn.” – Thanh Ảnh bất đắc dĩ nói. Chủ tử của hắn thực sự là bị ám ảnh vô cùng vô cùng nghiêm trọng, nơi ngài ở tuyệt đối không

cho phép tí t//i bụi bặm, quần áo ngài đã mặc một lần tuyệt đối không có

lần thứ hai, giường của ngài lại càng không cho bất kỳ ai tới gần, mỗi

ngày ngài phải tắm nước nóng ba lần. So sánh với chủ tử của hắn, chút ám ảnh cỏn con của Mục Cảnh Thiên sao dám gọi là ám ảnh được? (Juu: ~ tập đoàn biến thái mà ~.~)

“Hắn có

bệnh!” – Ngọc Phi Yên nhăn mặt nhăn mày, một đại nam nhân lại không chịu được bẩn? Lại liếc mắt nhìn lam điền ngọc dưới chân một cái, không

vương một hạt bụi nhỏ, soi gương được, khiến nàng không khỏi có ý muốn

trát bùn lên. (Juu: chị cũng có bệnh luôn =.=”)

“Không, là ám ảnh!” – Thanh Ảnh nhỏ giọng sửa lại cho đúng – “Được rồi, theo ta vào đi thôi.”

Đi vào phòng khách, Ngọc Phi Yên lại được mở rộng tầm mắt, trong phòng bày những đồ

bằng ngọc cổ, ấm trà chén trà, như nhau toàn là những thứ vô giá. Mà

trải trên mặt đất chính là thảm lông dê chính tông Ba Tư tiến cống.

Xa xỉ! Nàng chỉ có thể dùng hai chữ này để hình dung.

“Nàng ngồi

trước chờ ta đi tìm chủ tử tới.” – Thanh Ảnh mượn cớ rời đi, hết chuyện

của hắn rồi. Tiểu Phi Yên à, tự cầu nguyện đi nhé! Hắn lực bất tòng tâm. Chủ tử tâm tư khó dò mà.

Đợi hắn đi

rồi, Ngọc Phi Yên nhìn quanh phòng khách một chút, đi tới chiếc ghế tựa

không biết được làm từ loại gỗ gì bên cửa sổ, thuận thế nằm xuống(Juu: tự nhiên như ruồi =.=”). Ha…………Thật là thoải mái nha! Đảo mắt thuận tiện ngắm nhìn cảnh trúc ngập tràn ngoài cửa sổ.

Thật sự thích thú cực kỳ! Những ngón chân tinh tế trắng trẻo như ngọc rung rinh vui vẻ.

Nàng nhắm mắt lại, hưởng thụ sự vui thú này.

“Ngọc Phi Yên.”

Giọng nói nam tính dễ nghe vang lên bên tai, càng thêm phần thoải mái.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...