Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

My Devil! Don't Go – Chương 75

My Devil! Don't Go

Tác giả: baohan399
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng Chito đành ngoan ngoãn nghe lời Ajita… dọn sang nhà anh ấy ở.

Tôi chỉ cười cười, xách va li lên.

Lúc này… tôi và Chito đều đã hoàn toàn quên mất việc hỏi xem… Yokai và Kurai đang ở đâu… và đã bị dàn xếp thế nào để Chito được tự do…?

– Lấy giúp anh ly nước. – Ren gác chân lên bàn, nằm dài ra sofa giọng đều đều.

– Tại sao em lại phải… – tôi trừng mắt, nhưng chưa kịp nói hết câu thì…

– Anh lười. – hai từ… ngắn gọn… đơn giản… xúc tích.

– Mặc anh.

– Anh khát. – hắn lải nhải, thấy tôi không phản ứng lại – Anh khát. Yuki à. – tôi lại bơ hắn – Yuki à, anh khát.

– Được rồi! Mệt quá! – tôi vùng vằng đứng dậy, rời chỗ ngồi êm ái ấm áp, dời mắt khỏi màn hình t//i vi đang chiếu bộ phim tôi yêu thích. Vào đến bếp, tôi nhíu mày – Cái tên lười nhác còn thích sai vặt người khác… sao em lại thành một con nô tì thế này chứ? Anh có phải là con trai không vậy Ren? Chết tiệt mà, chẳng lẽ em hiền lành dễ ăn hiếp quá sao?

Tôi lấy cho hắn ly nước, giằn mạnh xuống bàn.

Hắn uống một hơi hết ly nước, đặt nó nhẹ nhàng xuống mặt bàn, hắn cười dịu dàng, cái răng khểnh duyên hơn bao giờ hết. Ren ngước nhìn tôi, rồi kéo tuột tôi ngã vào lòng hắn, giọng hắn trầm trầm:

– Hehe, nếu em cứ biểu hiện khuôn mặt đáng yêu đó thì anh vẫn muốn trêu em mãi.

– Hừm… chứ không phải anh lười à? – tôi xỉa hắn, tay huých nhẹ vào eo hắn.

Hắn siết nhẹ vòng tay, tôi bó ngối ngồi trong lòng hắn, cảm nhận lưng mình có hơi ấm lan tỏa, tim hắn đập thình thịch mà tôi còn cảm nhận được.

Mắt nhìn t//i vi, mà có lẽ tâm hôn tôi đã bay đi đâu thỉnh kinh mất rồi!

Ren đúng là không làm gì được ngoài gây hại cho tôi mà.

– Em hỏi này. – tôi hơi ngã người vào hắn để gây chú ý.

– Gì?

– Mẫu con gái anh thích là gì? – đột nhiên tôi rất quan tâm đến vấn đề này.

– Giống em.

Ấm lòng? Một chút. Nổi da gà? Một chút. Ớn lạnh? Một chút. Có vẻ câu trả lời này khiến những suy nghĩ của tôi lúc này phần lớn là tiêu cực.

– Vậy mẫu con gái anh ghét là gì?

– Giống em.

– Hở?

– Đùa chút. – Ren bẹo má tôi.

Tôi phồng má trợn mắt… chẳng biết hắn có thấy không? Quả là chỉ cần nói với Ren, thì người thiệt lúc nào cũng là tôi.

Lời kể của Chito.

Căn phòng của tôi nằm cạnh căn phòng của Ajita… nghĩ đến việc chỉ cách anh ấy một bức tường mỏng. Tim tôi không yên suốt cả ngày. Tưởng tượng ra anh ấy đang ở bên kia, tôi lại đỏ mặt. Hình như càng ngày càng giống bệnh hoạn.

Tôi giật mình giữa đêm… cơn ác mộng tái diễn liên hoàn hành hạ tinh thần tôi. Dù đã rời khỏi căn nhà đó, tôi vẫn không thể thoát khỏi ám ảnh này.

Cổ họng tôi khô khốc… trong mơ tôi đã kêu gào rất nhiều.

Tôi chậm chạp bước xuống giường, xuống bếp lấy nước uống. Mở tủ lạnh, tôi đổ nước ra ly rồi uống cạn trong một hơi.

Tôi mò lên phòng khách, thả mình xuống sofa, ôm chặt lấy cái gối… tôi sợ hãi không dám ngủ nữa, liếc nhìn đồng hồ… chỉ mới 1h sáng.

Vậy đêm nay gần như thức trắng mất rồi…!

Tôi mở t//i vi, vặn volume nhỏ gần như tắt tiếng để không đánh thức Ajita. Tay tôi nhấn mạnh cái remote chuyển kênh liên tục, cho đến kênh chiếu bộ phim, mà tôi thấy có vẻ thích.

Lời kể của Ajita.

Tôi xuống bếp lấy nước uống, thì thấy nghe thấy có tiếng sụt sịt khóc. Chẳng lẽ nhà tôi trước giờ có ma mà giờ chúng mới hiện hình?

À. Không, tôi quên mất hiện tại mình đang sống chung với một cô gái, còn là học sinh của mình. Tôi lần theo tiếng khóc đến phòng khách. Có ánh sáng nhè nhẹ của t//i vi, tiếng nhạc rợn người. Trên t//i vi đang chiếu cảnh một cô gái đang chạy trong một cái nghĩa trang lúc trời tối, sương giăng khắp nơi… hình như đây là phim kinh dị. Tôi nhíu mày lướt mắt quanh căn phòng, trông thấy có một thân hình nhỏ bé ôm chặt cái gối ngồi trên sofa chăn chú xem phim mà khóc thút thít…?

– Xem phim kinh dị cũng khóc được, lần đầu tiên anh gặp một người như em.

– Không phải! Là vì mẹ cô gái này bị lừa hết tiền, còn bị giết chết rồi xác bị bằm ra. Giết người ít ra cũng phải chôn xác khi còn nguyên vẹn chứ. Hắn ta chặt hết tay chân bà ấy rồi bằm nát ra đấy! Vô nhân đạo mà… hức… – Chito trẻ con giải thích cho tôi một tràn, rồi em ngẩng người ra, bối rối nhìn tôi – Em xin lỗi. Em làm anh thức à?

Khuôn mặt Chito hình như có hơi lo lắng… hừm… đáng yêu đấy.

Tôi thả người xuống sofa cạnh em, khẽ nói:

– Anh có thói quen thường giật mình tỉnh dậy vào giữa đêm, không phải do em đâu.

– Thật chứ? – Chito hỏi lại. Có lẽ thói quen của tôi kì lạ quá chăng?

– Ừ, vậy nên em đừng quan tâm làm gì. – tôi mỉm cười xoa đầu Chito, cô bé đứng hình chớp mắt nhìn tôi. Hình như tôi đã làm gì đó sai lầm.

– Ừm. – Chito khẽ tằng hắng.

– Ừm… anh xem cùng được chứ? – tôi hỏi.

– Tất nhiên. – cô bé ngoan ngoãn đáp. Nhìn em run lên, tôi suýt chút cười lớn.

Trời rất lạnh, phòng này lại không có máy sưởi, Chito ăn mặc phong phanh đơn giản chỉ có cái áo thun ngắn tay với quần short ngắn, lại không đem theo chăn… không lạnh à?

Tôi cố ý ngồi sát người Chito cho em chút hơi ấm… bất lực quá, nếu chúng tôi đã là người yêu, hay thân thiết như mối quan hệ giữa tôi và Yuki, thì tôi đã chẳng ngần ngại mà ôm lấy cô ấy… thật chặt.

Chito không phản ứng gì, chỉ tiếp tục thút thít… khi xem phim… kinh dị!

Khoảng nữa tiếng sau, cô nàng ngủ gục trên vai tôi. Khuôn mặt nhỏ bình yên quá đỗi, khiến tôi không kiềm nỗi niềm vui cười nhẹ.

Tôi nhẹ nhàng vòng tay qua đùi, tay còn lại đỡ lấy vai Chito bế bổng nhỏ lên.

Cô bé khẽ cựa mình rồi mỉm cười ngủ tiếp. Tôi vô thức cười theo, đưa Chito vào phòng cô bé, tôi thả em xuống giường, chỉnh lại tư thế và đắp chăn cho Chito.

Chito trở mình nằm nghiêng sang một bên. Tôi ngẩng người. Khuôn mặt em nhìn ngang trông đẹp như thiên thần, với những đường nét cứ như hoàn hảo không chút tì vết.

Lông mi dày và cong, sống mũi thẳng, cao, gò má hơi hồng, đôi môi đỏ hơi mím lại. Chito không chút đề phòng. Tôi nhanh chóng quay đi, bước thẳng vào phòng mình, kẻo lại làm những chuyện khiến tôi phải hối hận sau này.

Em cũng biết cách giày vò người khác thật a.

Tôi nằm trên giường đắp chăn cẩn thận nhắm mắt định ngủ. Nhưng cứ nhắm mắt tôi lại thấy hình ảnh của Chito. Cô bé cười nói, khóc lóc,… tất cả những biểu cảm của em dần thay thế tình cảm của tôi dành cho Yuki. Nói tôi không chung tình cũng được, nhưng tôi thích gì tôi sẽ làm đấy,… chắc chắn không dối người dối lòng.

Lời kể của Chito.

Nắng rọi vào phòng qua khung cửa sổ len lỏi qua tấm màn trắng tinh, khiến tôi mơ màng tỉnh dậy.

Tôi lăn qua một bên, rồi giật mình ngồi bật dậy. Tôi trợn mắt nhìn xung quanh:

– Hơ… đây là phòng mình mà! Vậy tối qua…

Tôi nhớ rõ ràng mình không thể ngủ được, vậy mà chỉ cần ở bên cạnh anh ấy, tôi lại cảm thấy bình yên đến lạ, sau đó gục luôn từ khi nào không hay.

– Vậy ra anh đã đem em lên đây…

Tim tôi đột nhiên đập mạnh, môi khẽ nhếch lên cười nhẹ.

– Chào các em. – giọng ông già hiệu trưởng hói làm tôi giật cả mình, ông ta có thể thôi chơi mấy trò bệnh hoạn này không nhỉ? – Vì một số lí do, trường sẽ cho các em nghỉ học một tuần, vui vẻ nhé, nhưng đừng quên thầy, thầy buồn lắm ý.

– Nghỉ học à…?

– Chito. – giọng Ajita nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa. Giờ thì hay thật, chỉ cần nghe giọng anh gọi tên tôi cũng đủ khiến cả khuôn mặt tôi nóng ran lên – Em dậy chưa? Anh có chuyện muốn nói.

Lời kể của Yuki.

– Yuki! Mau vào đây! – giọng Ren.

– Không vào đâu, anh tự làm đi, ướt ướt mà trơn nữa. – giọng tôi.

– Mau vào đi, anh đang chờ đấy.

– Đến lượt của anh mà! Tại sao em lại phải…

– Nhưng quá nhiều! Em không thương anh hả? – Ren giở giọng làm nũng.

– Thôi được rồi… rõ con nít mà! – tôi lầm bầm, cũng chui vào nhà vệ sinh, nơi Ren đang đứng giẫm giẫm chân vào đống quần áo nhồi nhét không thương tiếc vào một cái thau lớn.

Ren nắm chặt hai tay tôi, kéo tôi bước vào trong thau luôn. Tôi và hắn giẫm giẫm giậm giậm.

– Haha… cũng vui phết. – tôi phì cười, khi hắn kéo tôi xoay vòng.

Ren cười nhẹ, giật mạnh tôi vào người hắn. Đứng trên cái đống đồ, bình thường đã không vững, thêm hắn kéo một cái như thế, tôi mất đà ngã luôn vào hắn. Ren nhanh nhẹn luồn tay qua eo tôi siết chặt tôi tựa vào hắn. Vì phản xạ để bản thân không ngã, tôi níu lấy vai hắn.

Thành ra tôi và hắn đang trong một tư thế rất chi là lãng mạn. Tôi cười gượng đẩy Ren ra, còn hắn thì cứ giữ chặt lấy tôi, Ren cười khẩy:

– Vui phết. – hai từ ngắn gọn lặp lại câu nói của tôi.

– Cái đầu anh ý. Buông ra đi. – tôi lườm hắn – Em mà ngã sẽ không để yên cho anh đâu.

– Làm gì được anh? Con người em vốn rất đơn giản, lúc nào cũng bị anh chơi lại. – Ren dùng tay đầy bọt xà phòng trét lên má tôi.

– Anh! Đồ chết tiệt! – tôi cười lớn hét lên, cúi xuống quệt một ít bọt trắng trét lại lên mũi hắn.

Ren và tôi cứ cười giỡn hò hét ầm ỉ trong phòng tắm, cuối cùng cả hai cùng ướt, và bẩn hết cả người.

Vừa lúc tôi và hắn xả nước lên quần áo thì có tiếng chuông cửa.

– Bây giờ làm sao đây? – tôi liếc hắn. Tại ai mà cả hai đứa cùng lâm vào tình trạng oái oăm này chứ?

– Anh ra mở cửa cho. – Ren phì cười với khuôn mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt của tôi.

Hắn rửa sạch chân rồi bước ra ngoài, để mặc cái đầu, cả bộ đồ đầy xà phòng trắng.

– Ren?! Cậu làm cái trò gì thế? – giọng của khách vang lên… chính xác luôn là Chito.

– Vào đi. Nhiều chuyện. – Ren lạnh lùng đáp lại.

Ren lại vào phòng tắm giúp tôi với đám quần áo, Chito và Ajita đứng bên ngoài nhìn tôi cười cười:

– Hai người giống vợ chồng mới cưới thật.

– Hừ. Hai người qua đây làm gì vậy? Mỉa mai à? – tôi đạp mạnh cái áo… giằn mặt hai người đó.

– Sao tớ nỡ chứ! – Chito cười, nhảy luôn vào làm – Ren, cậu ra ngoài nói chuyện với Ajita đi. Tớ sẽ giúp Yuki.

– Ừm. – hắn gật đầu, vơ lấy vòi sen, xả nước từ đầu xuống chân, hoàn toàn đẫm nước rồi lấy cái khăn choàng quanh người, hắn quay sang Chito – Cám ơn.

– Lau khô để bệnh đấy! – tôi nhíu mày nhìn theo hắn.

– Vâng… vâng… – hắn búng trán tôi rồi bỏ ra ngoài.

– Vậy… hôm nay cậu sang nhà tớ có chuyện gì à? Giúp tớ giặt đồ hả? – tôi đùa.

– Ajita có vài vé mời đi biển, ba ngày hai đêm kể từ mai, đi chứ?

– Tất nhiên. Nhưng… khuôn mặt cậu sao lại đỏ thế? Có chuyện gì à?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
My Devil! Don't Go
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...