Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

My Devil! Don't Go – Chương 150

My Devil! Don't Go

Tác giả: baohan399
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời kể của Yuki.

Aa… đầu đau quá! Có chuyện gì đã xảy ra.

Tôi dần dần mở mắt ra, khung cảnh xung quanh khiến tôi khá ngạc

nhiên, mà tình trạng của tôi lúc bây giờ cũng khiến tôi thấy rất giật

mình.

Tôi đang ở trong một nhà xưởng bỏ hoang chăng, tôi đoán vậy? Xung

quanh khá tối, ánh sáng duy nhất chính là từ thứ đèn lập lòe trên đầu,

bóng đèn dây tóc sáng mờ mờ. Ngoài đó ra, bóng tối xung quanh gần như

trải dài bất tận. Dường như nhà xưởng này rất lớn, trên những bức tường

xa xa, một vài ánh sáng li tí bẻ nhỏ chui từ bên ngoài vào, lọt qua

những khe hở nhỏ xíu.

Tôi cảm thấy toàn thân tê tái. Bình tĩnh lại mới phát hiện mình đang

ngồi yên trên một chiếc ghế sofa đặt trơ trọi ở giữa, dây trói thật

chặt, buột tôi vào chiếc ghế, tôi tự nhiên trở thành một con sâu uốn éo

vì không thoát ra được.

– Ai vậy?! Thả tôi ra!! Đồ điên! Tôi không đẹp không giàu! Bắt tôi

làm gì?! – tôi không thương tiếc giọng nói của mình, cũng chẳng có thèm

giữ hình tượng gì gì đó mà hét lớn, hét đến độ bản thân mình còn có thể

nghe thấy tiếng vang vọng lại.

Tôi thở dài, định thi triển phép thuật thì lại phát hiện ra mình

không có làm được… ơ ơ… cái quái gì? Tình trạng này là hậu cướp phép

thuật á?! (ý chị ý là hậu quả còn sót lại sau lần bị cướp phép ợ =])

Đồ điên! Tôi tự chửi bản thân mình, bình tĩnh một chút xem nào. Lần

trước Ren có nói với tôi, những nơi mình không thi triển được phép

thuật, chứng tỏ là nơi đó có một màng phép nào đó có tác dụng ngăn cản

sử dụng phép thuật. Loại màng này thường không rộng lắm, không to lắm,

hoành tráng lắm cũng chỉ được khoảng một căn phòng nhỏ. Bởi loại phép

này rất khó dùng. Nó tựa tựa phép thuật cấm vậy.

Nên đúc kết lại hai câu. Một là, chỉ cần tôi có thể rời xa chỗ này

một chút, đã có thể thi triển được phép thuật, sau đó có thể chạy thoát

thân. Nhưng hai là… tôi đang phải đối đầu với một pháp sư, hơn nữa, nếu

tệ hơn thì đây chính là một DW. Nhắc đến DW…

Ơ khoan… Chito đâu rồi?

– Chito!! Chito! – tôi gào khản cổ, gào đến mức lưỡi tôi muốn thụt

luôn vào trong, thì có một giọng nói vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, cả tiếng hét kinh thiên động địa kia nữa.

– Nó không có ở đây. Mày tìm nó làm gì, quan tâm đến bản thân mình

trước đi. Đồ ngu. – chất giọng này khiến tôi chết đứng… đây là giọng của Chito…?!!!

Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh, tiếp nối tiếng nói ban nãy là một loạt

tiếng nện gót giày xuống sàn… ‘cộp, cộp’ những tiếng thật khó nghe. Một

bóng người từ từ bước ra từ trong bóng tối, lặng lẽ đưa ánh mắt sắc lẻm

nhìn tôi. Sao lại là…

– Izumo?

– Ngạc nhiên lắm hả? Từ nãy đến giờ có một giây phút nào mày nghĩ người bắt cóc mày là Chito không? – cô ta cợt nhả hỏi tôi.

Izumo khoác trên người một chiếc đầm dài đầy kim tuyến lấp lánh, khuôn mặt trang điểm đậm đến kinh dị. Nụ cười nhếch mép trên môi đó thật sự khiến tôi thấy rất căm phẫn, chỉ

muốn nhào đến tát cho cô ta một cái. Lần trước có lẽ tôi đã sai lầm khi

bảo Ren tha thứ cho cô ta!

Nhưng dù gì thì, cô ta làm vậy cũng chính là muốn trêu ngươi, chọc

tức tôi, tôi mà tức điên lên chẳng phải đã trúng bẫy của cô ta rồi

sao??! Không chửi được ra mặt thì phải thầm chửi trong lòng. Đồ mặt dầy! Đồ đỉa đói!! Đồ trơ trẽn! Đồ chết tiệt! Đồ thú vật! Đồ không đáng

sống!!

– Chito cậu ấy không bao giờ làm thế, mà cũng không bao giờ nện gót

giầy xuống sàn như cô. Cái cách tỏ vẻ nguy hiểm ấy xưa rồi. – tôi không

cam tâm tức tối một mình, quay sang trêu tức cô ta. Một người nào đó

đang chăm chú quan sát cuộc nói chuyện của chúng tôi ở trong thư phòng

của một căn biệt thự nhất thời nổi nóng, đập mạnh tay xuống bàn, còn lầm bầm: “Đồ ngốc em! Sao còn chọc tức cô ta chứ!”

– Hừ! Mày còn mạnh miệng?

Sắc mặt cô ta ban nãy vẫn rất phè phởn, rất hài lòng với kế hoạch của mình, ngay lập tức nhăn nhó khó chịu, liền điên lên tát cho tôi một

cái.

Ờ. Đúng với kế hoạch của tôi, cô ta nổi điên rồi! Nhưng mà để mình bị đánh tôi mới phát hiện ra, tôi và cô ta đang ở hai tình trạng khác

nhau.

Dù cho cả hai có đang cùng tức điên đi nữa thì, tôi không có dùng

được phép thuật, nhưng cô ta có thể, tôi không thể sát thương vật lý lên cô ta, nhưng cô ta thì lại có thể đáng tôi, đá tôi, hành hạ tôi. Giờ

mới thấy mình ngu.

Cái người kia đó đó lại đứng lên khỏi ghế sưng sỉa:

– Thử thách của ông là cái quái gì thế? Tôi không thể để yên được! Mau nói! Cô ấy đang ở đâu?!

– Đây chỉ là một phần của thử thách. – trái ngược với cậu thanh niên bên này, ông già kia rất bình tĩnh và thản nhiên quan sát phản ứng đứa con trai của mình.

– Thử thách con gà nhà ông! Đồ điên! – chàng trai đó đá mạnh khiến cái bàn nứt đôi rồi chạy vụt ra ngoài.

Hắn dùng phép thuật gửi suy nghĩ vừa mới học xong trong dạo gần đây

liên lạc với Ajita. “Mau giúp tôi tìm Chito hỏi xem có chuyện gì đã xảy

ra.”

Lần trước hắn và Ajita đến lục địa trung tâm, nhớ rất nhớ giọng nói

của hai cô gái họ yêu thương, liền quyết tâm sau khi về đến nhà sẽ học

loại phép đó, sau này có thể liên lạc với hai cô nàng bằng cách này, như vậy sẽ không còn nhớ nữa.

Ban nãy khi chạy đến biệt thự của ông già, hắn cũng đã rất nhiều lần

liên lạc với tôi bằng cách này, nhưng kết quả không như dự định, hoàn

toàn không thể liên lạc, hắn liền hiểu ngay tôi đã bị đưa đến một khu

vực không dùng được phép thuật, tâm trạng tức giận càng thêm buồn bực, nhất thời bối rối mà trở nên ngu ngốc.

Bây giờ tận mắt nhìn thấy tôi bị tát mà không thể làm gì, sao hắn có thể ngồi yên quan sát tiếp??

– Tôi nói cho cô nghe này Yuki… – Izumo đột nhiên dịu lại, tâm trạng

cô ta có vẻ buồn bã, giống như đang tìm một ai đó để trút bầu tâm sự.

– Cô muốn nói gì?

– Thật ra… tính cách của Ren như vậy, tôi không thể không yêu anh ấy. Cô cũng là người yêu của Ren, biết quá rõ điều này đúng không?

– Ý cô là…

– Tôi muốn được ích kỉ một lần này, làm ơn nhường anh ấy cho tôi. – Izumo thở dài nói, hết sức sầu thảm.

– Cô yêu anh ấy? Chẳng phải cô sẽ muốn anh ấy hạnh phúc sao? Cô nghĩ

Ren sẽ hạnh phúc khi ở bên cô? – tôi thương cảm nói… hết sức kiên nhẫn

giải thích cho cô ta hiểu vấn đề hiện tại.

– Cô cũng biết nói vậy sao? Vậy thì tôi cũng cho cô biết. Cô nghĩ một mối tình giữa DW như anh ấy và một WW thấp hèn như cô sẽ như thế nào.

Hơn nữa, khác biệt về gia đình của hai người cũng là quá lớn, làm sao có thể ở bên nhau sau này.

– Đó là chuyện của chúng tôi. Cho dù không có gì trong tay đi nữa,

chúng tôi vẫn có thể yêu thương nhau. Chỉ cần ở bên người mình yêu, mà

người đó cũng hết sức yêu chiều mình, mọi khó khăn đều tự động trở thành hạnh phúc. – tôi lại một lần nữa chậm rãi nói, từng chút từng chút thăm dò phản ứng trên mặt Izumo. Cô ta đen mặt lại hết sức khó chịu, đây

rồi, vẻ mặt hàng ngày của Izumo!

Một Izumo đầy tâm trạng như ban nãy, tôi thật không thấy quen.

Ở đâu đó, một người đàn ông trung niên đang chăm chú quan sát chúng

tôi qua chiếc t//i vi, vừa nghe xong câu trả lời của tôi thì ánh mắt lộ rõ vẽ ngạc nhiên, trong một thoáng ngắn ngủi, ông ta lại thở dài rồi nở nụ cười, miệng lầm bầm: “Ta thật sự thua rồi. Thật sự nắm chắc phần thua

rồi…”

– Hơn nữa, tôi tin chắc chúng tôi có thể ở bên cạnh nhau. Cô không

cần phải lo cho chúng tôi. Lo cho bản thân mình đi. Tìm một người con

trai nào đó tốt hơn. Tôi không tin xinh đẹp như cô lại không có tên nào

theo đuổi. – tôi vừa đấm vừa xoa, vừa ngọt vừa cay, xoa dịu cô ta. Giờ

phút này việc quan trọng nhất tôi nên làm chính là bảo toàn tính mạng

của mình, không thể đùa với lửa được.

– Chuyện tôi có người theo đuổi hay không không liên quan gì đến cô.

Cô nghĩ cô có cái quyền gì mà ra lệnh cho tôi, ép tôi làm theo cô? – cô

ta ương bướng đáp lời.

– … – vậy cô có cái quyền gì mà ra lệnh cho tôi rời xa Ren cái đồ

ngang ngược này… – Tôi chỉ là đang khuyên cô thôi. Cô thấy đó, cô đã gặp Ren trước tôi, ở bên anh ấy thời gian lâu như vậy, nếu anh ấy có cảm

tình với cô thì đã phải yêu cô vào khoảng thời gian đó rồi.

– Mày biết cái gì mà nói? Sở dĩ anh ấy không yêu tao là bởi vì anh ấy muốn giữ khoảng cách với tao. Bây giờ nếu mày đồng ý rời xa anh ấy, tao có thể nhân lúc anh ấy đang đau khổ mà dỗ dành Ren, lúc đó, anh ấy hoàn toàn không thể nào chống cự được sức quyến rũ của tao. – cô ta cãi

ngang. Lí luận cùn này ở cuốn sách nào thế? Tôi đốt sách, đốt nhà xuất

bản, đốt luôn nhà tác giả!

Một người trung niên nào đó nghe cuộc nói chuyện của chúng tôi khẽ rùng mình: “Con gái khi ghen thật đáng sợ!”

– Cô cũng biết nói như vậy sao? Khi tôi rời xa Ren cũng chính là lúc

anh ấy đau khổ và yếu đuối?! Cô cam tâm đẩy anh ấy vào đau đớn? – tôi

thật không hiểu cô ta yêu Ren bằng phương pháp gì??? Không thể vì hạnh

phúc của mình mà nhẫn tâm cướp mất hạnh phúc của người khác chứ!?

– Không dài dòng với mày nữa. Mày có chịu tránh xa anh ấy không? Nếu

không tao buộc lòng phải khiến cho anh ấy cả đời sau này còn chẳng dám

nhìn vào mặt mày lấy một lần nào nữa.

Cô ta đích thị là đối thủ trẻ con nhất mọi thời đại. Vừa thiếu suy

nghĩ lại không chính chắn… cô ta nghĩ cách này có hiệu quả sao?!

Nói gì thì nói, cô ta ở cạnh Ren lâu hơn tôi, dám cá cô ấy cũng yêu

hắn lâu hơn tôi. Vậy thì hình như tôi quả thật là người thứ ba. Suy cho

cùng thì hình như tôi cũng có chút lỗi. Vậy nên bây giờ nhìn khuôn mặt

đau khổ của Izumo tôi có chút không đành lòng, vẫn là muốn khuyên cô ấy

từ bỏ mối tình đau khổ này đi, vẫn là muốn cố gắng tìm ra một cái kết

viên mãn cho tất cả mọi người.

– Cô nghĩ lại xem, sau lưng cô có người nào luôn thầm lặng quan sát,

luôn lo lắng giúp đỡ cô trong mọi trường hợp, dù biết đó là việc xấu hay không? – tôi lại một lần nữa kiên nhẫn hỏi. Izumo suy tư một hồi lâu

mới đáp lời.

– Có.

– Vậy cô nghĩ xem, có phải người đó rất thích cô không? – tôi lại

tiếp tục hỏi, lần này không hề suy nghĩ, cô ta gật đầu chắc nịch.

– Có.

– Vậy có phải bây giờ, cô nên quay tình cảm của mình về phía người đó?

– Người đó là ba tao.

– …

Tôi nuốt nước bọt cái ực. Hình như cuộc nói chuyện này ngày càng lệch hướng rồi. Tôi lại thở dài, tiếp tục nói:

– Vậy…

– Mày đang đánh trống lãng hay cố kéo dài thời gian chờ người đến

cứu? – Izumo lạnh lùng cắt ngang. Từ đâu xuất hiện một cái ghế đối diện

cái ghế của tôi. Izumo thản nhiên ngồi xuống đối diện tôi, cùng tôi ‘hàn thuyên’.

– Không hề, tôi nói cho cô nghe, không phải tôi đang muốn đánh trống

lãng tìm đường thoát thân. Tôi nói thật nhé, bây giờ dù cô có giết tôi

đi nữa, tôi cũng không buông tay anh ấy đâu. Tôi biết cô yêu Ren, vì tôi cũng yêu anh ấy, tình yêu đó rất khó chấm dứt đúng chứ? Tôi thật ra cũng không muốn thấy cô vì

tình yêu này mà đau khổ như vậy, nên mới tìm cách giúp đỡ cô thôi mà.

– Bây giờ mày đang tỏ vẻ cao thượng sao?? Tao chỉ thấy mày đang khinh bỉ và coi thường tao thôi. – cô ta gắt lên đau đớn, khuôn mặt xinh đẹp

thoáng chốc trở nên khó coi.

Dù cô ta đang rất tức giận, nhưng tôi không hiểu sao lại có cảm giác

như những lời tôi nói từ nãy đến giờ có một phần nào đó đã cảm hóa được

trái tim Izumo. Tôi chắc mẩm cô ta sẽ không dám làm hại gì đến mình.

Đột nhiên tôi từ ghét chuyển sang thương hại Izumo. Cô ta quả thật

rất đáng thương. Yêu một người vốn là điều tốt, nhưng yêu một người

không yêu mình… lại mang đến đau đớn tột cùng.

– Cô bình tĩnh một chút có được không?? Tôi không phải có ý đó đâu mà.

– Tôi thật sự không biết mình nên làm gì? – cô ta dịu giọng… ồ… đã đổi cách xưng hô rồi!

(Còn tiếp)

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
My Devil! Don't Go
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...