Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

My Devil! Don't Go – Chương 118

My Devil! Don't Go

Tác giả: baohan399
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

– Yuki.

Giọng nói của hắn vang lên, cả người tôi cứng đờ ra.

– Hả?

– Ừ. Anh muốn. – hắn đột nhiên nói một câu không ra đầu ra đuôi gì hết.

– Anh say à? – tôi nuốt nước bọt, nhanh chóng gỡ bao tay.

– Ừ. Say. – hắn lại vô thức nói những câu không đầu đuôi.

Thật ra thì… không phải tửu lượng của hắn kém… mà chính là vì tôi đã

ăn gian. Hắn uống hai ly, tôi mới uống có một ly. Ren cũng không cho tôi uống nhiều, vậy nên cuối cùng, hắn chính là uống gấp đôi tôi. Rõ ràng

ban nãy trông hắn vẫn còn rất tỉnh táo, ngoại trừ cái mặt đỏ đỏ lên.

– Vậy anh vào giường ngủ trước đi. Em dọn dẹp xong sẽ…

– Đi với anh. – giọng hắn có hơi nũng nịu, nhưng khuôn mặt thì vô cùng đểu.

– Đi đâu? – tôi tất nhiên đang giả ngơ, quay đầu nhìn thẳng vào mặt hắn.

Ren đột ngột cúi đầu hôn tôi ngấu nghiến. Hắn vòng tay sang nhấc tôi

lên… tình hình bây giờ là tôi đang ngồi trên cánh tay Ren. Biết là hắn

khỏe, nhưng không ngờ hắn có thể nhấc cả người tôi lên chỉ bằng một cánh tay… hơn nữa bây giờ, tôi cao hơn hắn. Việc đẩy hắn ra là vô cùng dễ

dàng, nhưng bản thân tôi cũng không kiềm chế được.

Đến khi trận mưa hôn của hắn dịu lại, tôi mới phát hiện chúng tôi

đang ở trong phòng ngủ. Hắn đặt tôi ngồi lên giường, còn mình thì nửa

quỳ xuống trước mặt tôi. Hai tay hắn từ khi nào đã nắm chặt hai tay tôi. Hắn nhìn tôi với vẻ mặt mơ màng:

– Anh muốn em.

Mặt tôi lại nóng hơn trước, cả người ngay lập tức cứng đờ.

Ren lại đột nhiên tiến mặt gần tôi, hắn nhắm hờ mắt. Đôi môi ấm áp

của hắn lại chạm vào tôi, hắn nhẹ nhàng tách môi tôi luồn lưỡi vào. Tay

hắn luồn xuống vạt áo của tôi.

Tôi chết ngồi, cả người cứng lại. Ren hắn đang dẫn dắt tôi đi đâu? Chính là đi vào con đường đen tối như hắn.

Chuyện này… có lẽ là không ổn… nhất là vào lúc này a.

Nụ hôn của hắn ngày càng gấp gáp. Còn hơi thở của tôi thì ngày càng

trì trệ. Tôi hoàn toàn không còn sức để chống cự. Mùi rượu vẫn còn ám

lại trên từng thớ vải người hắn, còn quấn quít trong hơi thở hắn khiến

tôi càng ngây ngất.

Hắn cúi xuống hôn lên hõm vai tôi, mái tóc mềm mại của hắn chạm nhẹ lên má và vai khiến tôi thấy nhồn nhột.

Vạt áo của tôi đã đi lên cao quá bụng… không ổn!!!!!

– Rè… rè… Ren… cậu có nghe không? Có chuyện không ổn… rè… rồi.

Tiếng của Ajita đột nhiên vang lên khiến tôi giật cả mình. Cứ như tôi và hắn đang làm chuyện không ra gì để bị anh tận mắt bắt gặp ấy. Tôi

cau mày đẩy hắn ra, không ngờ bản thân mình bị cuốn theo hắn. Cả người

Ren mềm nhũng, hắn nhanh chóng ngã vật ra phía sau, đôi mắt lờ đờ như

sắp ngủ.

– Ren! Mau lên tiếng… rè. – tiếng của Ajita bên kia bắt đầu mất hết kiên nhẫn.

Tôi thay anh ấy lay Ren bảo hắn dậy, nhưng tuyệt nhiên không một động tĩnh, còn hai mắt của hắn đã nhắm nghiền.

Hừ… cái tên này càng ngày càng buông thả a!!!

– Ajita, là em đây. Có chuyện gì vậy? – tôi nhanh chóng nói chuyện với Ajita.

– Yuki hả? Ren đâu, bảo cậu ta nói chuyện với anh.

– Hả… Ren… anh ấy đang… tắm rồi, có gì quan trọng không anh? Nói với

em để em nói lại với Ren. – tôi nói, đồng thời thở dài một cái. Ren à…

dậy mà xem này. Anh thành công rồi đấy. Em biết nói dối vì anh rồi đấy,

để giữ thể diện cho anh đấy. Em đúng là càng ngày càng không trong sáng… có phải càng ngày càng giống anh rồi không?

– Anh nói ra em sẽ không hiểu, nhưng cứ bảo với cậu ta, bên phía nhà

báo có vấn đề rồi, hình như họ bị gì đó. – Ajita nói. Đúng thật là tôi

không hiểu gì cả.

– Cái gì? – giọng nói của Ren đầy sát khí đột ngột vang lên bên cạnh

tôi. Hơi thở của hắn tiếp tục phả lên vành tai tôi nóng hổi, khiến tôi

nổi hết da gà, cả người cũng nóng dần lên.

Hắn không giật lấy cái ‘điện thoại’ mà để yên nó trên tay tôi… thay

vào đó, hắn cứ phả hơi nóng vào vành tai tôi… hức… tư thế này thật hại

tim.

– Ren à… rè rè… bên nhà báo lật lọng rồi, tôi liên hệ bên đó không

được. – Ajita cáu bẳn… giọng nói vô cùng tức giận và mất kiên nhẫn.

– Cái chết tiệt gì thế này? – hắn siết chặt tay – Được rồi, tôi và anh đi.

– Được. – Ajita nhanh chóng đáp lời, có tiếng lục đục xen tiếng rè rè quen thuộc.

Ren rời khỏi tôi, hắn đi thẳng qua tủ quần áo vơ lấy quần jean dài và áo hoodie cũng đen luôn một màu bước thẳng vào nhà tắm.

– Có chuyện gì vậy anh?

Tôi hỏi khi hắn vẫn còn ở trong. Có tiếng nước chảy. Tôi vô cùng tự nhiên mở cánh cửa phòng tắm.

Ren liên tục tạt nước vào mặt cho tỉnh ngủ rồi lấy khăn mặt lau.

Thật không ngờ, bây giờ chúng tôi đã chuyển sang biệt thự kia sống, ở đây vẫn đầy đủ tiện nghi và không hề bám bụi.

– Kế hoạch của tụi anh có vấn đề rồi.

– Tụi em… có thể giúp gì không?

– … – hắn ngừng động tác một lát rồi nói – Đi theo anh.

Chúng tôi hẹn nhau ở cổng trường như mọi khi.

Trên đường đi đến địa điểm cuối cùng, hắn đã giải thích cho tôi và Chito nghe sơ lược về kế hoạch của mình.

– Chuyện anh lấy bản di chúc đều có nguyên nhân. Anh đã thông báo với bên luật sư di chúc sẽ được mở sớm hơn dự kiến. Vậy nên, từ khi bản di

chúc được công bố, toàn bộ tài sản, chính xác hơn là tập đoàn của gia

tộc anh đã một nửa thuộc về anh. Cổ phần của ông già trong tập đoàn rất

lớn, vậy nên có thể nói, bây giờ anh là chủ tịch của tập đoàn Kisuwazu.

Với những cổ đông khác, anh sẽ sớm có biện pháp đối phó. Thật ra, đây

chỉ là bước đầu để anh đạt được mục đích của mình. Việc quan trọng nhưng cực kì đơn giản kế tiếp chính là thông báo cho toàn thể MS biết được

điều này. Anh đã cho người tung tin bên tòa soạn, hẹn họ sáng mai sẽ

công bố vấn đề anh đã trở thành chủ tịch. Nhưng bên phía nhà báo đã có

trục trặc, vậy nên chúng ta phải đích thân đi gặp họ nói chuyện. (MS

khác với thế giới loài người ở điểm, trên một lục địa chỉ có duy nhất

một tòa soạn báo, cũng như chỉ có duy nhất một trường học dành cho pháp

sư)

– Để làm gì? – tôi vẫn còn mơ màng vì chưa hiểu gì.

– Em biết thế giới này hoạt động dựa trên cái gì? Không còn vua, nên

quyền lực tập trung phần lớn vào tay của những tài phiệt lắm của… nói

trắng ra chính là những người có cổ phần lớn trong số những đại cổ đông

của tập đoàn đứng đầu thế giới, chính là tập đoàn nhà anh. Chỉ cần anh

có thể nắm được chức vụ đó trong tay và đứng lên thành người lãnh đạo

thì trên khắp thế giới sẽ có không ít tài phiệt đứng về phía anh… chủ

yếu là để tạo lòng tin… nói trắng ra là đút lót sau lưng nhân dân.

– Thì… – tôi vẫn còn ngu ngơ không hiểu.

– Thì ra… em lại ngốc đến vậy. – Ren thở dài một hơi, hắn vừa đi vừa nghiêng người sang đóng kín cổ áo lại cho tôi.

– Trong cái thành phần xem chồng cậu là vua ấy chắc chắn sẽ có những

người trong tập đoàn đại pháp sư (dạng như những người đưa ra luật lệ ở

MS vậy, và có thêm một điểm khác biệt ở MS là luật lệ trên toàn thế giới là giống nhau chứ không phải mỗi nước mỗi khác, vậy nên, chỉ cần thuyết phục được tập đoàn này là có thể thay đổi luật lệ của toàn thế giới)

vậy nên chỉ cần có được chức vụ chủ tịch trong tay, xem ra có thể nắm

được 50% thắng lợi trong việc thay đổi luật lệ ở MS. – tôi vẫn ngu ra…

Chito đang nói gì vậy??? Tất nhiên thông minh và nhạy bén như cô nàng sẽ biết được tôi vẫn chưa hiểu cái mô tê gì cả, nhỏ đành thở dài nói tiếp – Chồng cậu đang muốn thay đổi cái luật lệ cấm không cho DW có thể cùng

với WW yêu nhau đấy cô nương à.

– Tầm vóc thế giới quá… phải để từ từ cho tớ ngấm đã. – tôi lầm bầm,

trong đầu không ngừng vẽ ra những điều từ nãy đến giờ họ đang nói.

– Vợ anh và vợ tôi xem ra IQ cách nhau một trời một vực rồi. – Ren thở dài, nhưng trên môi hắn vẫn là nụ cười nhạt.

– Ừ… – Ajita cũng cười nhẹ một cái. Chẳng biết cái khẳng định này của anh là vô tình hay có chủ ý ngầm trong đó, và cũng chẳng biết anh có để ý hay không, nhưng hiện tại khuôn mặt bình thường vốn rất trắng của

Chito đang đỏ như cà chua.

Chúng tôi tiến thẳng đến tòa soạn.

Hai bảo vệ chặn bốn đứa tôi lại:

– Mấy đứa đi đâu? Khuya rồi không về nhà ngủ?

– Cho tôi gặp người phụ trách.

– Chuyện đó… không thể được. Bốn đứa về nhà với người lớn đi.

Ren trừng mắt, cả hai rét run, nhưng vẫn phải cố gắng làm đúng trách nhiệm của mình:

– Mấy đứa đi về đi mà.

Ajita nhúc nhích ngón trỏ, cả hai ngay lập tức văng ra hai phía dính chặt lưng vào bức tường không thể di chuyển.

Bọn họ tấn công chúng tôi bằng những ngọn lửa đỏ, nhưng Ren ngay lập

tức tạo kết giới bảo vệ, đồng thời phản phép, khiến những ngọn lửa bay

tứ tung khắp nơi.

Chito giật mình lập tức dội nước vào những nơi đang bốc cháy. Tôi nhanh chóng khiến những nơi cháy đen trở lại như bình thường.

Bốn chúng tôi phối hợp ăn ý thật đấy!!

Hai người bảo vệ cùng lác đác những người đi đường đều trố mắt nhìn.

Không phải là an ninh của tòa nhà này quá kém đấy chứ??? Hay thật sự

hai người bảo vệ hoàn toàn không thể làm gì trước sức mạnh áp đảo của

bốn người chúng tôi. Ờ thì… hai đánh bốn… chúng tôi cũng có chút…

Thôi bỏ đi. Ren nhanh chóng kéo tôi vào trong nhân lúc họ đang lơ là. Thế này thì những tổ chức khủng bố có thể đột nhập vào đây một cách dễ

dàng rồi.

Bước vào sảnh chính, Ren lườm mấycô nhân viên đang nhìn mình, rồi bỗng dưng hét lớn:

– Gọi quản chủ tòa soạn ra đây cho tôi.

– Chuyện này không thể được. – một cô nhân viên có vẻ ngoài khá xinh bước đến trước mặt Ren cười trừ.

Hắn lạnh lùng, ánh mắt còn chẳng buồn liếc qua bà cô đó mà đi luôn một nước. Bà cô á khẩu trợn mắt nhìn theo

bóng lưng của Ren, trong khi tôi cảm thấy vô cùng thương cảm cho bà ta.

Gez… cảm giác này khó chịu lắm phải không…?

– Này. Không được. – nhưng mà bà cô đó không những không cảm thấy nhục nhã mà bỏ cuộc, còn cố gắng gọi với lại – Mấy đứa…

– Cứ để họ vào. Có lệnh từ cấp trên. – một cô nhân viên khác bước

đến, đưa ánh mắt dè chừng nhìn chúng tôi một hồi – Mấy đứa theo chị.

Bốn chúng tôi sau đó không nói một tiếng nào, theo bà chị đó bước vào thang máy. Suốt quảng đường đi, chị ta cũng không hé răng thêm một lời

nào nữa.

Chúng tôi lên tầng cao nhất. Chị ta mới chậm rãi giải thích:

– Đây được xem là phòng tiếp khách. Sếp đã bảo chị đưa mấy đứa đến đây. Chờ ông ấy một chút.

Bốn chúng tôi vẫn im lặng, chỉ liếc chị ta một cái, yêu cầu chị ta ra ngoài.

Sau khi cánh cửa đã đóng lại, tôi mới thở nhẹ một hơi:

– Ầy… làm gì căng thế.

– Ngốc. – trên môi Ren là nụ cười nhàn nhạt như có như không, hắn đưa tay xoa đầu tôi.

Tôi ngồi cạnh hắn ở một bên ghế dài của bộ sofa, đối diện tôi, ngồi trên ghế dài còn lại là Chito và Ajita.

Tôi khẽ cười khi để ý thấy. Chito thì ngồi khép nép sát bên mình,

trong khi Ajita cứ được nước lấn tới, sấn sang phần ghế của Chito. Theo ý muốn của anh thì khoảng cách giữa hai người càng hẹp càng tốt.

Mặt Chito đỏ ửng lên.

– Hờ hờ… – tôi nhếch mép cười gian. Chito nhạy bén ngay lập tức thấy

vẻ mặt có lẽ là đê tiện của tôi, sẵn tiện lợi dụng điều đó để đánh trống lãng.

– Cậu cười cái gì vậy? – cô nàng lườm lườm, hai má phồng lên hơi đỏ trông vô cùng dễ thương.

– Hờ hờ… – tôi vẫn giữ nụ cười gian vô đối. Tôi liếc liếc nhìn Ajita

đang ngồi kế bên, anh chỉ nở nụ cười nhàn nhạt, môi nhếch lên nhẹ nhàng

ấm áp. Đối với anh mà nói, chỉ cần cô gái của anh hơi kích động lên một

chút, thì đó đã là niềm vui. Không biết từ bao giờ, anh đã có hứng thú

với việc chọc tức cô gái bé nhỏ xinh đẹp kia.

– Cười gì hả? – Chito trề môi.

– Cậu ấy… dễ thương chết được. – tôi cười cười. Chito cũng đúng là

thú vị thật a. Lúc thì trầm lặng chững chạc như người trưởng thành, lúc

thì cứng đầu bướng bỉnh như một đứa trẻ, lúc thì ngoan ngoãn nghe lời

hệt một em bé.

‘Cạch’ – tiếng cửa mở. Bốn đứa chúng tôi tâm trạng ban nãy vẫn đang

rất tốt đột ngột trở nên nghiêm túc yên tĩnh, tám mắt cùng nhìn về người đàn ông mặc vest vừa bước vào phòng.

(Còn tiếp)

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
My Devil! Don't Go
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...