Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mưu Cầu Thượng Vị – Chương 123: Xin lỗi, không thể tích phúc cho hài tử.

Mưu Cầu Thượng Vị

Tác giả: Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Duy chỉ có Hi Tu Dung là không thể.

Không chỉ mọi người trong điện khó hiểu, ngay cả Đàm Viên Sơ cũng ngước mắt nhìn Hoàng Hậu.

Tô tiệp dư quỳ trên mặt đất, khóc lóc ngẩng đầu nhìn Hoàng Hậu, muốn một câu trả lời.

Bách Chi không nhịn được lau nước mắt, nhưng cảm thấy thế nào cũng không lau sạch được.

Vân Tự mím môi.

Đối mặt với sự nghi hoặc của mọi người, Hoàng Hậu ho khan, sắc mặt trắng bệch xen lẫn chút ửng hồng khác thường. Sau một lúc lâu, nàng ấy mới khàn giọng nói:

"Bởi vì Hi tu dung đã sớm biết bổn cung không sống được bao lâu."

Hoàng Hậu nhẹ nhàng nói ra sự thật mình không sống được bao lâu.

Nàng ấy đã che giấu chuyện này rất lâu.

Trước kia là vì không muốn Đức phi đắc ý, bây giờ không cần phải che giấu nữa.

Hoàng Hậu nhìn Tô tiệp dư với vẻ mặt không dám tin, ánh mắt hai người chạm nhau: "Hi tu dung cho dù muốn có được vị trí của bổn cung, cũng không cần phải mạo hiểm."

Vân Tự chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, với tình cảm của Hoàng Thượng dành cho nàng, nàng có thể đường đường chính chính tiếp nhận vị trí này, hà tất phải tự làm bẩn tay mình?

Nàng ấy vẫn luôn dạy Vân Tự quản lí hậu cung, chính là muốn sau khi Vân Tự sinh hạ hoàng tử, có thể giúp nàng ấy quản lý lục cung.

Vân Tự biết rõ những điều này, nàng không phải kẻ ngốc, sẽ không làm hại nàng ấy vào lúc này.

Mọi người trong điện xôn xao.

Đàm Viên Sơ cũng nhíu mày, sắc mặt thay đổi giận dữ quát: "Thái y đâu!"

Thường thái y đang ở trong nội điện, định bước lên thì bị Hoàng Hậu ngăn lại:

"Hoàng Thượng, thần thiếp hiểu rõ cơ thể mình, không cần phải khám lại."

Đàm Viên Sơ lạnh lùng nói: "Đừng nói nữa, về nghỉ ngơi cho khỏe."

Đối với Đàm Viên Sơ, Hoàng Hậu mãi mãi là Hoàng Hậu, hắn chưa từng nghĩ đến chuyện thay đổi ngôi vị Hoàng Hậu. Ai ai cũng muốn có được vị trí trung cung, nhưng ở vị trí này, có mấy ai làm được như Hoàng Hậu không chút tư tâm?

Hoàng Hậu nhìn Đàm Viên Sơ, ánh mắt nàng ấy có chút hoảng hốt, sau một lúc lâu mới khẽ thở dài.

Thực ra, Hoàng Hậu cứ nghĩ khi nghe tin nàng không sống được bao lâu thì Hoàng Thượng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm. Ngài ấy đang dọn đường cho nhi tử trong bụng của Vân Tự. Còn gì danh chính ngôn thuận hơn một đứa con của chính thê kế thừa ngôi vị trữ quân?

Nhưng ngài ấy không có.

Dù ngài ấy có muôn vàn toan tính nhưng vẫn luôn tôn trọng nàng. Ngay từ đầu nàng đã không màng tình yêu, Hoàng Thượng cũng cho nàng tất cả những gì nàng muốn, cả đời này nàng cũng không thiếu thứ gì.

Đàn ông trên đời đa phần bạc tình, có mới nới cũ. Có mấy nữ nhân sau khi thành thân vẫn có thể được phu quân tôn trọng như trước?

Hoàng Hậu cười khổ, nếu nàng không quá dễ tin người, với sự tin tưởng của Hoàng Thượng, trong cung này có ai lay chuyển được vị trí của nàng? Nàng luôn không rút kinh nghiệm, cho đến tận bây giờ, nhận được một chút ơn huệ cũng muốn báo đáp.

Hoàng Hậu cố nén cơn ho sắp trào ra: "Hoàng Thượng, chuyện này không liên quan đến Hi tu dung, xin Hoàng Thượng đừng oan uổng nàng ấy."

Vân Tự cụp mắt, đến lúc này Hoàng Hậu nương nương vẫn còn nói đỡ cho nàng.

"Trẫm biết," Đàm Viên Sơ nói: "Hứa Thuận Phúc, đưa Hoàng Hậu vào nghỉ ngơi."

Hứa Thuận Phúc vội vàng bước lên dìu Hoàng Hậu, cung kính nói: "Nương nương, có Hoàng Thượng ở đây, người đừng lo lắng."

Hoàng Hậu không nói gì thêm, khi vừa xoay người, bỗng có người níu lấy vạt áo nàng ấy. Hoàng Hậu dừng bước cúi đầu nhìn xuống.

Tô tiệp dư nước mắt lưng tròng, nàng ta cắn răng chất vấn:

"Tần thiếp luôn nghe lời người, nhưng người chưa từng tin tưởng tần thiếp!"

Bề ngoài là thiên vị, nhưng thực chất không hề có chút tin tưởng nào.

Vân Tự mới được tấn phong chưa đầy nửa năm, có thể tiếp xúc với Hoàng Hậu được bao lâu?!

Những chuyện bí mật này Hoàng Hậu có thể nói cho Vân Tự, nhưng chưa từng hé lộ với nàng ta.

Nếu sớm biết Hoàng Hậu không sống được bao lâu, nàng ta sao có thể làm ra chuyện ngu ngốc này?!

Tô tiệp dư không kìm nén được sự uất ức, nàng ta khóc lóc hỏi:

"Vân Tự rốt cuộc có gì tốt mà các người đều thiên vị nàng ta?! Tần thiếp không phục!"

Vân Tự và nàng ta không thù không oán, vì sao nàng ta lại cứ nhằm vào Vân Tự?

Người nàng ta từng yêu, người nàng ta từng kính trọng đều chọn Vân Tự, làm sao nàng ta có thể bình thản chấp nhận sự thật này?

Hoàng Hậu mấp máy môi, bình tĩnh hỏi lại: "Ngươi cho rằng ngươi xứng đáng với sự tin tưởng của bổn cung sao?"

Nói là tin tưởng, có chút quá sớm.

Hoàng Hậu nói ra chuyện mình bị bệnh cho Vân Tự biết là muốn Vân Tự yên tâm hợp tác với nàng ấy, chẳng qua là lợi dụng Vân Tự thôi.

Nhưng Tô tiệp dư vĩnh viễn không hiểu đạo lý này, nàng ta chỉ biết cảm thấy người khác bất công với mình.

Hoàng Hậu rút vạt áo lại, nhìn Tô tiệp dư vẫn chưa tỉnh ngộ, đột nhiên nói: "Ngươi biết những nô tài ở Thận Hình Tư đã khai gì không?"

Tô tiệp dư nín bặt.

Nô tài ở Thận Hình Tư?

Sau khi nàng ta sinh non, Thu Tố bị đưa vào Thận Hình Tư, không lâu sau thì chết bất đắc kỳ tử, ai cũng biết là có người giết người diệt khẩu, nhưng tra hỏi nô tài ở Thận Hình Tư vẫn không có kết quả.

Hoàng Hậu cố ý nhắc đến chuyện này, chắc chắn có liên quan đến việc nàng ta sinh non.

Hoàng Hậu vẫn luôn điều tra chuyện này? Và đã tìm ra hung thủ?

Tô tiệp dư vội vàng ngẩng đầu bò về phía Hoàng Hậu, Hứa Thuận Phúc vội vàng cho người ngăn cản, không cho nàng ta đến gần Hoàng hậu. Tô tiệp dư vẫn cố gắng vươn tay về phía Hoàng Hậu, khóc lóc hỏi:

"Ai?"

"Là ai hại hài tử của tần thiếp?!"

Tay nàng ta chỉ còn chút nữa là chạm được vào vạt áo của Hoàng Hậu, nhưng không ai dám để nàng ta tiến lên.

Tô tiệp dư đã chờ đợi câu trả lời này quá lâu, hài tử mà nàng ta mong mỏi đã chết, cơ thể hoàn toàn suy yếu không thể mang thai nữa. Nàng ta như phát điên tìm mọi cách để có thai, thậm chí không tiếc uống máu người.

Mọi người đều cho rằng nàng ta ngu ngốc, nhưng không ai biết khi uống thuốc đó, nàng ta đã phải cố gắng kìm nén sự ghê tởm như thế nào.

Nàng ta uống máu người, chỉ là mong mỏi có một hài tử!

Tô tiệp dư khóc đến nghẹn ngào, nàng ta sợ Hoàng Hậu không nói cho mình biết, nàng ta cứ ngẩng đầu nhìn Hoàng Hậu, nàng ta trước giờ chưa từng biết hối cải, thậm chí còn muốn chất vấn Hoàng Hậu, bỗng nhiên nhận lỗi:

"Nương nương, tần thiếp sai rồi, tất cả đều là lỗi của tần thiếp, người đã hứa với tần thiếp sẽ điều tra rõ hung thủ, người nói cho tần thiếp biết đi!"

Hoàng Hậu nhìn Tô tiệp dư đang chật vật, bỗng nhiên cảm thấy nàng ta thật đáng thương.

Cả đời này của nàng ta đã bị hủy hoại trong cung cấm, thậm chí trước khi chết còn bị kẻ thù lợi dụng.

Hoàng Hậu mềm lòng, nhưng không có nghĩa là nàng ấy sẽ lấy oán báo ân, chỉ bình tĩnh nói:

"Ai cũng đoán được là ai, chỉ có ngươi là không đoán được, khi ngươi cùng Kỳ quý tần hợp mưu hãm hại bổn cung, chẳng lẽ nàng ta không nói gì với ngươi sao?"

Tô tiệp dư sững sờ.

Hoàng Hậu không nhìn nàng ta nữa, xoay người trở về nội điện.

Giữa nàng ấy và Tô tiệp dư, từ khi Tô tiệp dư định hãm hại nàng ấy, đã không còn ai nợ ai.

Tô tiệp dư khóc lóc níu kéo nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Hoàng Hậu rời đi. Trong lòng Tô tiệp dư bỗng dâng lên nỗi đau xé ruột, nàng ta biết từ nay về sau, Hoàng Hậu nương nương sẽ không bao giờ quan tâm đến nàng ta nữa.

Hoàng Hậu vừa khuất bóng trong nội điện, Tô tiệp dư như bừng tỉnh, nàng ta quay người lao về phía Kỳ quý tần:

"Nương nương vừa nói là có ý gì? Ngươi biết ai hại ta?!"

Kỳ quý tần bị nàng ta cào cấu đến đau điếng, theo bản năng đẩy Tô tiệp dư ra, Đồng Vân cũng bước lên bảo vệ chủ tử. Trong chốc lát, cảnh tượng trong điện vô cùng hỗn loạn.

Vân Tự không ngờ một câu nói của Hoàng Hậu nương nương đã khiến hai người kia lao vào đánh nhau. Nàng trợn mắt há mồm, không nhịn được che bụng lùi về phía sau Đàm Viên Sơ hai bước, sợ bị vạ lây.

Chúng phi tần xung quanh cũng vội vàng lùi ra xa.

Sắc mặt Đàm Viên Sơ tối sầm:

"Còn không mau tách hai người họ ra!"

Cung nhân vội vàng chạy tới, phải rất vất vả mới kéo được hai người ra. Trâm cài của Tô tiệp dư và Kỳ quý tần đều bị rơi xuống, Kỳ quý tần chưa bao giờ chật vật như vậy, tóc tai rối bời, nàng ta hận Tô tiệp dư đến thấu xương. Trong lúc đối thoại với Hoàng Hậu, Tô tiệp dư đã vô tình thừa nhận hai người họ hợp mưu hãm hại Hoàng Hậu.

Nhưng Tô tiệp dư lại chẳng hề nhận ra.

Không, có lẽ nàng ta đã nhận ra, nhưng biết mình không thể thoát tội nên kéo Kỳ quý tần xuống nước cùng!

Kỳ quý tần tức đến đau tim, thấy Tô tiệp dư vẫn còn gào thét, nàng ta bỗng nhiên nhếch môi cười lạnh:

"Thận Hình Tư không khai sớm không khai muộn, cố tình chọn đúng lúc này, chẳng lẽ ngươi không suy nghĩ gì sao?"

"Ai hại con ngươi? Dĩ nhiên là Đức phi mà ngươi tự mình bám lấy rồi!"

Kỳ quý tần cười nhạo: "Sống hơn nửa đời người, mới biết có kẻ ngu ngốc đến mức bị kẻ thù lợi dụng, trở thành trò cười cho thiên hạ!"

Tô tiệp dư chết lặng tại chỗ.

Mọi chuyện bỗng chốc hiện lên rõ ràng trong đầu nàng ta. Vì sao nương nương muốn nàng ta chờ đợi? Bởi vì lúc đó nương nương cũng không làm gì được Đức phi, sợ nàng ta kích động nên mới không nói ra sự thật.

Vì sao sau khi Đức phi chết, nương nương nói sẽ nhanh chóng tra ra hung thủ? Bởi vì Đức phi đã chết, người của Thận Hình Tư không còn chỗ dựa, dĩ nhiên sẽ thành thật khai báo.

Vì sao khi nghe nàng ta nói hợp tác với Đức phi, Kỳ quý tần lại có vẻ mặt kỳ quái, buột miệng nói nàng ta điên rồi?

Thì ra... thì ra...

Thì ra ai cũng biết sự thật, chỉ có nàng ta là bị mù mắt !

Bị Đức phi lợi dụng trước khi chết, còn đắc ý cho rằng mình chiếm được lợi ích!

Tô tiệp dư ôm đầu gào khóc, tiếng khóc vang vọng khắp điện, nàng ta liều mạng lắc đầu:

"Không thể nào! Không thể nào! Không thể nào..."

Sao lại là Đức phi chứ!

Rốt cuộc nàng ta đã làm gì thế này?!

Kỳ quý tần thấy vậy bèn cười nhạt, kẻ đồng lõa với Đức phi thì có kết cục tốt đẹp gì chứ?

Ánh mắt nàng ta liếc thấy chiếc trâm hoa sen bị gãy làm đôi rơi trên mặt đất, bỗng khựng lại trong chốc lát, rồi lại tự giễu cười, hai hàng lệ tuôn rơi. Nàng ta có tư cách gì mà cười nhạo Tô tiệp dư?

Bị Đức phi lợi dụng đâu chỉ có mình Tô tiệp dư.

Lần này Bách Chi không đi theo nương nương vào trong, nàng ấy lạnh lùng nhìn Tô tiệp dư hối hận, ánh mắt đầy phẫn nộ. Biết Tô tiệp dư hãm hại nương nương, nàng ấy chỉ hận không thể lột da rút gân nàng ta!

Bách Chi quỳ xuống trước mặt Hoàng Thượng: "Tô tiệp dư và Kỳ quý tần mưu hại nương nương, tội ác tày trời, xin Hoàng Thượng nghiêm trị!"

Nàng ấy còn chưa biết chuyện Tô tiệp dư và Kỳ quý tần bị biếm làm thứ dân.

Vân Tự đứng cách đó không xa, nàng không bất ngờ trước kết cục của Tô tiệp dư, nhưng với Kỳ quý tần, Vân Tự không biết Hoàng Thượng sẽ xử lý thế nào.

Nàng liếc nhìn Đàm Viên Sơ, nào ngờ Đàm Viên Sơ cũng đang nhìn nàng. Vân Tự ngẩn người, thấy Đàm Viên Sơ thu hồi tầm mắt, hạ chỉ:

"Thứ dân Tô thị, Kỳ thị mưu hại Hoàng Hậu, mưu hại phi tần, tội không thể tha, kéo xuống ban lụa trắng."

Không đợi Tô tiệp dư và Kỳ quý tần kịp phản ứng, Đàm Viên Sơ bỗng nhiên chỉ vào Tô tiệp dư: "Lộ Nguyên."

Lộ Nguyên nuốt nước bọt, cùng cung nhân tiến lên kéo Tô tiệp dư ra ngoài.

Mọi người còn chưa hoàn hồn, Tô tiệp dư rốt cuộc cũng ý thức được mình sắp chết, ánh mắt hoảng sợ, nàng ta vùng vẫy gọi: "Hoàng Thượng!"

Tô tiệp dư nhìn quanh, hy vọng có người cầu xin cho mình, đến lúc sắp bị lôi ra ngoài mới chợt nhớ ra mình đã đẩy người duy nhất có thể cầu tình cho nàng ta ra xa.

Khi Tô tiệp dư bị kéo đi, mọi người vẫn có thể nghe thấy tiếng nàng ta gào thét.

Bỗng nhiên, một tiếng thét thảm thiết vang vọng khắp cung điện.

Bên ngoài không có tiếng nữ nhân khóc lóc xin tha, chỉ có tiếng khóc thê lương đứt quãng, như đang chịu đựng nỗi đau cùng cực.

Mọi người bỗng nghĩ đến điều gì đó, kinh hãi nhìn về phía Hi tu dung.

Vân Tự ngẩn người, sau đó nhanh chóng hiểu ra, sắc mặt nàng thay đổi không nhịn được cắn môi.

Lời nói trước đó của nàng, xin Hoàng Thượng cắt lưỡi Tô tiệp dư chỉ là nhất thời tức giận, Hoàng Thượng sẽ không thật sự làm vậy chứ?

Sự thật chứng minh, nàng đã đúng.

Lộ Nguyên cung kính bước vào, Vân Tự liếc thấy ống tay áo hắn dính chút máu đỏ, nàng cụp mi run rẩy.

Sắc mặt Kỳ quý tần cũng trắng bệch, khi bị cung nhân dẫn đi, thậm chí không dám xin tha.

Vở kịch kết thúc, mọi người dần tản đi.

Đàm Viên Sơ nhìn Vân Tự, dưới ánh mắt chăm chú của nàng, hắn đưa tay chạm vào bụng nàng, khàn giọng nói: "Xin lỗi, không thể tích phúc cho hài tử."

--------------------------------------------

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tuyển tú
Chương 2: Phân Phối Cung Điện
Chương 3: Điện Trường Nhạc
Chương 4: Thỉnh an
Chương 5: Đàm Viên Sơ
Chương 6: Thị tẩm
Chương 7: Vấn tóc
Chương 8: Xung đột
Chương 9: Nước mưa
Chương 10: Tên
Chương 11: Ngự tiền
Chương 12: Giày thêu
Chương 13: Lầu các
Chương 14: Tĩnh phi nương nương
Chương 15: Chủ tử, tương lai còn dài.
Chương 16: Vân Tự, ta không muốn chỉ làm một tài nhân.
Chương 17: Thỉnh thái y
Chương 18: Tiểu Dung Tử
Chương 19: Mau chóng dưỡng thương cho tốt.
Chương 20: Lư mỹ nhân
Chương 21: Có thai
Chương 22: Lục Tùng
Chương 23: Quá khứ
Chương 24: Xem ra nàng đã bình phục.
Chương 25: Trúng độc
Chương 26: Trở về bôi thuốc
Chương 27: Ngươi hỏi thay ai?
Chương 28: Sinh non
Chương 29: Ghê tởm
Chương 30: Mượn đao giết người
Chương 31: Nàng không cần
Chương 32: Có hơi lâu
Chương 33: Tuỳ nàng đi
Chương 34: Thật là thụ giáo
Chương 35: Cấm túc
Chương 36: Vết thương
Chương 37: Đi theo trẫm.
Chương 38: Quả anh đào
Chương 39: Không phải là không chạm vào nàng sao?
Chương 40: Ban thưởng
Chương 41: Nàng ta không thích hợp hầu hạ ở ngự tiền.
Chương 42: Không thoải mái
Chương 43: Không có lương tâm
Chương 44: Sao lại đáng thương như vậy?
Chương 45: Kế tiếp
Chương 46: Lời đồn đãi
Chương 47: Kháng cự
Chương 48: Hỏa hoạn
Chương 49: Kẻ chủ mưu sau lưng
Chương 50: Ta làm, ngươi cũng phải làm
Chương 51: Lục Tùng
Chương 52: Cướp sủng ái
Chương 53: Đẹp sao?
Chương 54: Dị ứng
Chương 55: Sao lần nào cũng xấu hổ thế này.
Chương 56: Phương thuốc cổ truyền
Chương 57: Có thai
Chương 58: Hái hoa sen
Chương 59: Kẻ đến sau
Chương 60: Vây hãm nàng ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì
Chương 61: Vị phân
Chương 62: Thái y
Chương 63: Tiệp dư
Chương 64: Mộng Sư điện
Chương 65: Thị tẩm
Chương 66: Thỉnh an
Chương 67: Té ngã
Chương 68: Lại sinh non
Chương 69: Trò khôi hài
Chương 70: Chết bất đắc kỳ tử
Chương 71: Hôm nay không được.
Chương 72: Chuỗi ngọc mã não
Chương 73: Hôm nay được không?
Chương 74: Danh sách
Chương 75: Say xe
Chương 76: Du Châu thành
Chương 77: Quả vải
Chương 78: Người không thể bỏ rơi tần thiếp.
Chương 79: Sau khi rơi xuống nước.
Chương 80: Hoài nghi
Chương 81: Nàng nhớ họ.
Chương 82: Nguyệt sự
Chương 83: Tĩnh phi
Chương 84: Thân thế
Chương 85: Là luyến tiếc, hay là không tin hắn?
Chương 86: Giọt nước không lọt
Chương 87: Sau đó
Chương 88: Tế bái
Chương 89: Hoàng Thượng, tần thiếp muốn hôn người.
Chương 90: Các nàng khinh tần thiếp.
Chương 91: Hồi cung
Chương 92: Sinh bệnh
Chương 93: Gặp mặt
Chương 94: Chủ trì hậu cung
Chương 95: Chân tướng
Chương 96: Tát tai
Chương 97: Gièm pha
Chương 98: Tính kế
Chương 99: Nhìn lại
Chương 100: Thuốc đắng dã tật
Chương 101: Nàng không sai.
Chương 102: Không dễ nghe, hay là không dễ đọc?
Chương 103: Hoạt mạch
Chương 104: Bất công
Chương 105: Phong hào
Chương 106: Sao nàng biết ta chỉ thích những thứ đó của nàng?
Chương 107: Dọn cung
Chương 108: Không để đường lui
Chương 109: Không giống nhau
Chương 110: Đức phi qua đời
Chương 111: Dám làm càn
Chương 112: Xóa tên
Chương 113: Nó cũng đang nói thích người
Chương 114: Đồng mưu
Chương 115: Tạ lễ
Chương 116: Cấm đoán
Chương 117: Tỉnh ngộ
Chương 118: Cung yến năm mới
Chương 119: An tâm
Chương 120: Hôn mê
Chương 121: Điều tra
Chương 122: Duy chỉ có Hi tu dung là không thể.
Chương 123: Xin lỗi, không thể tích phúc cho hài tử.
Chương 124: Nàng làm sao biết trẫm không thể?
Chương 125: Tú nữ
Chương 126: Đưa ra khỏi cung đi.
Chương 127: Điện tuyển
Chương 128: Sinh nở (thượng)
Chương 129: Sinh nở (Hạ)
Chương 130: Phiên ngoại 1: Người ngủ một lát đi
Chương 131: Phiên ngoại 2: Lễ trăng tròn
Chương 132: Phiên ngoại 3: Chăm hài tử
Chương 133: Phiên ngoại 4: Cùng nhau xử lý cung quyền
Chương 134: Phiên ngoại 5: Không thấy đại hoàng tử!
Chương 135: Phiên ngoại 6: Bởi vì nàng chính là nàng
Chương 136: Phiên ngoại 7: Đế Hậu và hoàng tử

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mưu Cầu Thượng Vị
Chương 123: Xin lỗi, không thể tích phúc cho hài tử.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 123: Xin lỗi, không thể tích phúc cho hài tử.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...