Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Muôn Hoa Trên Gấm – Chương 68

Muôn Hoa Trên Gấm

Tác giả: Bỉnh Chúc Du Tất Viên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm hôm sau, Lục Trạm và Minh Cẩm đưa Sở Hoài Uyên đến Phó gia giới thiệu, nói là biểu đệ trong thôn, cũng là người có học nên muốn đi trải nghiệm hội thơ rầm rộ, thuận tiện có thể giúp đỡ Minh Cẩm che chở hai đứa em, tránh cho người đông bị chen lấn.

Sở Hoài Uyên khịt mũi coi thường kiểu lấy cớ này, nhưng bị Lục Trạm dùng uy phong áp bức nên không dám có nửa lời bất mãn.

Cha Phó và Tề thị nhanh chóng bị bộ điệu văn nhân của Sở Hoài Uyên mua chuộc.

Sở Hoài Uyên không đáng tin cậy để làm việc khác nhưng lấy lòng hai ông bà già thì lại rất thuận buồm xuôi gió, thực mau đã hòa mình với người Phó gia, hoàn toàn không giống cao thủ dùng độc tính tình cổ quái hôm qua xuất hiện trước mặt Lục Trạm và Minh Cẩm, trái lại trông như một thư sinh hiền lành nhút nhát.

Lần này Sở Hoài Uyên tới đây chỉ mang theo bộ áo đen, ăn mặc như vậy nửa đêm ra cửa làm tặc rất thích hợp, nhưng đi hội thơ thì trông chẳng ra làm sao, hơn nữa ban ngày ban mặt chơi một thân đen thùi còn dễ gây chú ý.

Cha Phó bèn lấy một bộ nho sam cũ của mình đưa cho Sở Hoài Uyên, ít nhất trông còn có bộ dáng thư sinh.

Sở Hoài Uyên cười tủm tỉm tiếp nhận bộ áo cha Phó tặng nhưng lén vứt cho Lục Trạm sóng mắt ai oán rất nhiều lần, Minh Cẩm thấy vậy phải nhịn thật khổ sở mới không phì cười.

Hôm nay Quân Nghiên không dẫn theo Tiểu Bổng Đầu, ngược lại đưa Tri Xuân mới quen biết không lâu đi cùng, thấy đoàn người Phó gia cũng có chút kinh ngạc.

"Đây là?" Quân Nghiên tò mò nhìn Sở Hoài Uyên.

"Là biểu đệ của tướng công nhà ta," Minh Cẩm giải thích, "Lần này Minh Thụy và Minh Lan cùng đi, ta sợ không trông xuể nên kêu y lại đây giúp đỡ."

Quân Nghiên liếc một thân nho bào Sở Hoài Uyên một cái với vẻ hiểu rõ, dường như coi hắn là bà con nghèo ở nông thôn đến cầu phú quý, cười cổ vũ Sở Hoài Uyên: "Thêm một người cũng không sao, tôi đưa các vị vào cửa là được.

Nếu anh là thư sinh đương nhiên cũng có cơ hội."

Sở Hoài Uyên hờ hững như không nhìn thấy Quân Nghiên, cũng chẳng thèm đáp lại câu nói của nàng ta.

"Y học hành quá nhiều nên tính tình có chút cổ quái." Minh Cẩm vội giải thích với Quân Nghiên, "Nếu gặp người không quen thì sẽ không chịu mở miệng."

"Không sao." Quân Nghiên mỉm cười mang theo một tia khoan dung, vẻ mặt cao ngạo giống như bố thí, xua tay nói, "Chúng ta đi thôi, xe ngựa đang chờ."

Phó gia thuê riêng một chiếc xe ngựa đi theo sau xe ngựa nhỏ của Quân Nghiên, nối đuôi nhau lộc cộc ra ngoài thành.

Minh Thụy và Minh Lan hưng phấn ngắm cảnh qua cửa sổ xe, phong cảnh này bọn họ đã thấy qua nhưng không có người lớn ngồi bên cạnh nên cảm giác không giống nhau, ngay cả hoa cỏ ven đường trông có vẻ tươi mát xinh đẹp hơn.

Sở Hoài Uyên rời khỏi Lục Trạm lại biến thành hũ nút, không nói một lời ngồi trong xe, trong mắt hoàn toàn không có bất luận kẻ nào tồn tại, giống như chỉ có mình hắn trên xe mà thôi.

Lục Trạm đã sớm nói cho Minh Cẩm biết tính tình này của hắn, Minh Cẩm không để bụng, chỉ cần đừng gây chuyện, đến lúc đó có thể giúp đỡ, hắn không thích nói chuyện ngược lại hợp ý Minh Cẩm.

Rốt cuộc vụ Tiểu Văn đã để lại ấn tượng quá sâu cho Minh Cẩm, vì thế Minh Cẩm cũng chẳng có cảm tình đối với người giám hộ của Tiểu Văn, ngược lại còn hơi đề phòng.

Nàng không tin Sở Hoài Uyên có thể lập tức tiếp thu nàng vì Lục Trạm cưới nàng, trong lòng Sở Hoài Uyên chắc hẳn xem đứa con gái nuôi hắn yêu thương nhiều năm mới có đủ tư cách làm lão bà của Lục Trạm, mà nàng chính là kẻ thứ ba vung đao đoạt ái.

Hai người đều không ưa nhau, trước mặt Lục Trạm biểu diễn một mảnh hòa khí, Lục Trạm chân trước mới rời đi, bên này lập tức cách nhau xa mấy trượng.

Không khí trong xe ngựa cứ ngượng ngập như vậy một đường tới kinh đô.

Hội thơ được tổ chức bởi một văn nhân cực kỳ nổi danh trong kinh thành, địa chỉ được tuyển là biệt viện của một vương gia nào đó.

Đây là một mảnh lâm viên được tỉ mỉ chăm sóc, phong cảnh tuyệt đẹp, cây rừng tốt tươi, trung tâm sân đình hoa cỏ rực rỡ mênh m//ô//n//g, lúc này nở rộ muôn hồng nghìn tía, vừa vào cửa đã có thể ngửi được mùi hoa ngập khoang mũi.

Minh Cẩm vừa xuống xe đã thích chỗ này, đến đây tham quan một chuyến thật không tệ.

Quân Nghiên thực mau không kiên nhẫn dây dưa với bọn nhỏ, quay đầu nói với Tri Hiên: "Chị còn có việc, em đi theo chơi với đoàn người của Minh Cẩm, mấy hộ vệ của Triệu gia đều để lại cho em." Nói xong không đợi Tri Hiên trả lời, dẫn Tri Xuân xoay người đi về hướng bên kia.

Lục Trạm khẽ gật đầu với Minh Cẩm rồi mới đi theo bảo vệ Quân Nghiên.

Tri Hiên ngây ngốc nhìn bóng dáng tỷ tỷ đi xa, ấm ức bĩu môi.

Thư đồng bên cạnh phải khuyên một hồi lâu cậu ta mới miễn cưỡng vực dậy tinh thần, đi theo Minh Thụy lẩm nhẩm lầm nhầm không biết nói cái gì.

Minh Cẩm nhìn biển người đen nghìn nghịt phía trước không khỏi nhíu mày, nếu vọt vào chen lấn rất dễ lạc nhau.

Nàng cũng không biết có nên đưa tụi nhỏ đi tiếp vào trong hay không, bèn phân phó thư đồng đi qua dò hỏi tôi tớ trong viện hôm nay rốt cuộc hội thơ sắp xếp thế nào, còn mình thì đưa tụi nhỏ qua một góc vắng người hóng mát.

Thư đồng nhanh chóng hỏi được thông tin, hôm nay trọng điểm là ở trong đình xem đấu thơ, nhưng phần lớn đều là tú tài tuổi lớn một chút, còn mấy đứa nhỏ chỉ là số ít, có một chỗ khác dành riêng cho đám nhỏ, ở đầu sân bên kia.

"Ta không thèm đi cùng tụi nhỏ xem náo nhiệt." Tri Hiên bĩu môi, hôm nay hắn bị Quân Nghiên vứt bỏ đã cảm thấy thật mất mặt, hiện giờ còn muốn hắn qua chơi với mấy đứa nhỏ, dĩ nhiên không cao hứng nổi.

"Đệ cũng không đi." Minh Thụy hiếm khi nhất trí với hắn: "Đệ đã lớn rồi."

"Nhưng chúng ta vào không được ngôi đình kia đâu ạ." Thư đồng sốt ruột, vội giơ tay vẫy vẫy một tờ giấy nhỏ: "Đây là vé vào cửa khó lắm mới kiếm được."

"Vé vào cửa gì?" Tri Hiên giật tờ giấy, "Số tám mươi mốt?"

"Chính là số thứ tự vào xem đấu thơ." Thư đồng mồ hôi nhễ nhại vì bôn ba, "Phải tốn mười lượng bạc mua lại từ một tú tài nghèo đấy ạ."

"Vậy phải bao lâu mới đến phiên ta?" Tri Hiên giận dữ, giơ tay đẩy thư đồng, "Chẳng phải còn có bạc à? Đi mua số khác!"

Thư đồng mặt mày khổ sở, lại một lần nữa len lỏi vào đám đông.

"Vé này cho ngươi nè." Tri Hiên thuận tay đưa tờ giấy cho Minh Thụy.

Minh Thụy không cảm kích, đẩy tay hắn ra: "Ta không cần thứ đồ bỏ này."

"Sao ngươi chẳng biết tốt xấu gì cả?" Tri Hiên đỏ mặt.

"Ta đâu nhờ ngươi giúp ta mua vé." Minh Thụy trợn trắng mắt, "Ta vốn chỉ tới chơi, ai thèm sà vào đám đông kia."

Tri Hiên tức giận đến dậm chân, xé tờ giấy thành từng mảnh ném xuống đất còn dẫm thêm vài cái.

"Ôi trời, công tử ơi đừng nóng giận!" Minh Thụy thấy hắn bực bội bèn khuyên vài câu: "Ta chẳng biết một chút câu từ cú pháp gì, xem đấu thơ làm chi cho mệt đầu.

Ta chỉ ở trong phủ không được tự do nên mới ra ngoài hít thở không khí, chỗ đó quá nhiều người, ta nhìn thôi đã thấy choáng váng, thôi tha cho ta đi."

Tri Hiên thấy vẻ mặt Minh Thụy vô cùng đáng thương, rốt cuộc không bực bội nữa, chỉ hừ thật mạnh rồi xoay người mang theo hộ vệ đi trước.

Minh Cẩm đứng bên cạnh nhìn hai thằng nhóc cãi nhau, nhịn không được mỉm cười, nói với hai huynh muội: "Nếu Minh Thụy không muốn tham gia hội thơ đồ bỏ kia, chúng ta tìm mấy chỗ thanh tĩnh tham quan một phen, không uổng công tới đây."

Minh Thụy dĩ nhiên hoan hô đáp ứng, Minh Lan có vẻ không vui, cô nàng vốn tưởng rằng ở chỗ này có thể dễ dàng nhìn thấy Giang Du, không ngờ lại đông đúc như vậy, thậm chí cửa bên kia còn không thể nào vào được.

"Đi thôi." Minh Cẩm nhận ra Minh Lan khổ sở, nắm tay kéo em gái đi dọc theo bóng cây tìm chỗ vắng người..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Muôn Hoa Trên Gấm
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...