Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Muôn Hoa Trên Gấm – Chương 51

Muôn Hoa Trên Gấm

Tác giả: Bỉnh Chúc Du Tất Viên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu phu nhân uống một ngụm trà, nhìn Minh Cẩm hồi lâu mới nói: “Ta nghe lão phu nhân đề cập, may thêu của ngươi rất tốt.”

“Lão phu nhân quá khen,” Minh Cẩm cúi đầu khiêm tốn nói, “Chỉ làm được vài thứ không đáng để khoe.”

“Không cần tự chê, cứ nhìn y phục của ngươi đã có thể thấy may thêu rất đẹp.

Nếu Quân Nghiên được một nửa tay nghề như ngươi, tương lai xuất giá cũng không cần ta lo lắng.” Triệu phu nhân cười, liếc Quân Nghiên một cái rồi nói tiếp, “Nếu đã nhắc tới chuyện này, ta đây đành phải da mặt dày nhờ ngươi một việc.”

Minh Cẩm thầm nghĩ rốt cuộc đã lật bài, ngoài miệng khách sáo: “Ngài có chuyện gì cứ việc phân phó, miễn cháu có thể làm được quyết không chối từ.” Nếu không thể làm dĩ nhiên sẽ tính sau.

“Ngươi biết đấy, hiện giờ Triệu gia chỉ còn một cô nương là Quân Nghiên, các tỷ tỷ đều sớm xuất giá,” Triệu phu nhân thở dài, “Trước đó con bé bị đập đầu trên xe ngựa, đã quên đi hầu hết nữ công.

Ta muốn nhờ ngươi tới nhà dạy con bé chút may thêu, đỡ hơn tương lai gả ra ngoài mà cái gì đều không biết, bị người chê cười.”

“Phu nhân nói vậy thật sự làm cháu ngồi không yên,” Minh Cẩm vội đứng dậy, “Chút nữ công của cháu đâu thể nào vào mắt.”

“Ngươi đừng vội cự tuyệt,” Ý cười của Triệu phu nhân càng đậm, “Dĩ nhiên lúc này ngươi cảm thấy lại đây bồi Quân Nghiên là nhàm chán, nhưng có lẽ vài ngày nữa ngươi còn ước gì lưu lại Triệu gia.”

Minh Cẩm cười ngượng ngùng, không biết nên đáp sao cho đúng.

“Ngươi biết lần này lão gia bỏ ra số tiền lớn mời đến tiên sinh là vị nào không?” Triệu phu nhân ung dung hé lộ, “Chính là Phó lão gia phụ thân của ngươi, ước chừng vài ngày nữa gia đình ngươi sẽ tới.”

Minh Cẩm không thể nào ngờ được lại có chuyện như vậy, mừng rỡ kinh ngạc nửa ngày không nói nên lời, một lúc lâu sau mới liên tục cảm tạ.

Tất cả những bực bội khi nhìn Triệu phu nhân cao ngạo khinh khỉnh đều ném ra sau đầu, chỉ còn lại sự vui sướng vì được đoàn tụ với người nhà.

Triệu phu nhân dĩ nhiên nhìn ra tâm trạng của Minh Cẩm lúc này, nói trong người mệt mỏi rồi kêu Quân Nghiên dẫn Minh Cẩm về phòng nhìn xem.

“Tôi sẽ đưa mẹ tôi về trước,” Quân Nghiên cười gượng với Minh Cẩm, xoay lại đỡ người đàn bà bên cạnh đứng lên: “Chúng ta về thôi.”

Mặc dù vừa rồi nàng cũng suy đoán đúng như vậy nhưng Minh Cẩm vẫn lắp bắp kinh ngạc, người đàn bà này trông già hơn Triệu phu nhân rất nhiều, hóa ra thật sự là vợ lẽ của Triệu lão gia?! Phấn hồng có thành tro sợ cũng chỉ như thế, có thể thấy được trước đây hai mẹ con ở Triệu phủ sống không hề dễ dàng.

Minh Cẩm thầm thương hại, nẩy sinh vài phần hảo cảm với Quân Nghiên, lập tức nhìn thấy sắc mặt Triệu phu nhân không được tốt.

Người đàn bà kia càng biết xem mặt đoán ý hơn Quân Nghiên, kinh sợ từ chối: “Không cần không cần, cô nương đưa Phó tiểu thư đi được rồi.”

Quân Nghiên thấp giọng tranh chấp vài câu, sau đó mới miễn cưỡng nói với Minh Cẩm: “Đi thôi.”

Hai người ra cửa, Lý thị vẫn chờ bên ngoài.

Lúc này trời nắng gắt, Lý thị trông hơi mệt mỏi, Minh Cẩm vội đi qua nói: “Lý tỷ tỷ đợi lâu, ta phải đi với cô nương tới phòng nhìn xem.

Tỷ tỷ về trước đi, chốc lát ta có thể tự về.”

Quân Nghiên nhìn Lý thị, sắc mặt lạnh hơn, đứng ở bên cạnh không nói gì.

“Ta lo muội mới đến đi lầm đường,” Lý thị cười đề nghị, “Chốc lát ta qua viện cô nương đón muội.”

Trong lòng Minh Cẩm bỗng dâng lên chút cảm động, chuyện nhà của người khác nàng không muốn dính vào, nhưng Lý thị có thể luôn đứng trước cửa chờ nàng cũng xác thật không dễ, vội nói: “Không cần làm phiền tỷ tỷ.”

“Không phiền đâu,” Lý thị hất cằm về hướng Quân Nghiên, “Mau đi đi, đừng để cô nương chờ sốt ruột.”

Minh Cẩm đành phải gật đầu, đi theo Quân Nghiên sang một hướng khác.

“Nếu cô quý trọng thanh danh thì không cần lui tới với ả.” Quân Nghiên thấp giọng nhắc nhở, giọng điệu khinh thường rõ ràng.

“Ta không hiểu ý cô nương.” Minh Cẩm giả ngu.

“Ả kia,” Quân Nghiên bĩu môi, dường như không muốn đề cập đến tên Lý thị, “Dựa vào đàn ông để tìm việc tốt, tướng công nhà mình thì mặc kệ không ngó ngàng.”

Lời này nói ra có điểm mất phong độ tiểu thư khuê các, Minh Cẩm không tiện nhắc nhở, ậm ừ một tiếng rồi trầm mặc đi về phía trước.

“Cô không cần dạy tôi may thêu gì hết,” Quân Nghiên đi tới trước cửa viện của mình mới dừng bước, “Tôi không cần những thứ đó.”

“Nếu không cần, vì sao không nói ra trước mặt phu nhân?” Minh Cẩm lạnh nhạt hỏi, “Lúc này nói với ta có ích lợi gì?”

“Tôi biết người nhà cô sắp tới Triệu phủ,” Quân Nghiên nói thẳng với Minh Cẩm, “Dĩ nhiên cô muốn cùng người nhà thường xuyên gặp mặt, sau này cô cứ đến chơi với họ, không cần lo vụ dạy tôi.”

“Nếu đã đáp ứng với phu nhân, dĩ nhiên phải làm đàng hoàng.” Minh Cẩm lắc đầu.

Vừa nghe như thế quả thật là ý kiến hay, nhưng cẩn thận cân nhắc thì thấy không ổn rồi.

Đối với một tiểu thư khuê các, việc thêu may gần như là một yếu tố cần thiết phải chuẩn bị trước khi lấy chồng, Quân Nghiên thoạt nhìn không phải loại đèn cạn dầu, nếu xảy ra đường rẽ gì, Minh Cẩm không muốn gánh vác tội danh tòng phạm.

“Cô là người thật thà.” Quân Nghiên bật cười lắc đầu, kéo tay Minh Cẩm vào phòng.

Minh Cẩm thấy cô nàng lúc thì lãnh đạm lúc thì nhiệt tình, đối xử với mọi người hoàn toàn theo tính khí của cô ta, tuy có thể cho là thẳng thắn nhưng cũng khiến người ta cảm thấy thiếu đi sự tôn trọng tối thiểu.

Trong lòng Minh Cẩm hơi khó chịu nhưng không biểu lộ trên mặt, mỉm cười theo cô nàng.

“Tiểu Bổng Đầu,” Quân Nghiên thân thiết gọi một nha hoàn, “Đi pha trà giúp chúng tôi.”

Nha hoàn rõ ràng không hề thích tên này, hơi ngượng ngùng liếc Minh Cẩm một cái rồi xoay người rời phòng.

Minh Cẩm đoán Quân Nghiên muốn bắt chước Quách Tương, lại quên mất cô nàng là tiểu thư nhà quan văn chứ không phải nữ hiệp giang hồ, loại thẩm mỹ quái dị này rất khó khiến đại chúng tiếp nhận.

Quân Nghiên dường như không nhận thấy Minh Cẩm và nha hoàn có gì không ổn, kéo Minh Cẩm ngồi xuống bên cạnh mình, nhàn nhạt thở dài: “Chị nè, tôi nói thật với chị, tôi thật sự không có thời gian thêu thùa may vá.”

“Ngày thường cô nương làm gì?” Minh Cẩm hơi kinh ngạc, cô nàng là một tiểu thư con nhà giàu, lại không thể ra cửa thường xuyên, không lo ăn uống không cần làm việc nhà, đâu thể nào ngay cả thời gian học chút may thêu cũng không có?

“Chị nhìn xem cái này đẹp không?” Quân Nghiên cười tủm tỉm lấy ra một cái túi nhỏ đưa cho Minh Cẩm.

Đó là một túi nhỏ bằng vải thô, trên mặt dùng phương pháp chữ thập thêu một nhánh cỏ bốn lá, dùng ánh mắt hiện đại nhận xét thì trông khá cute, đường may so le không biết là cố ý hay vô tình càng hiện ra vài phần thú vị.

Minh Cẩm nhìn cũng thấy thích, nhưng nàng biết rõ Quân Nghiên muốn ám chỉ gì nên không dám biểu lộ.

“Ta chưa từng thấy thứ này, trông rất lạ.” Minh Cẩm tránh nặng tìm nhẹ nhận xét.

“Kiểu này chị chưa từng thấy qua thì tôi lại biết làm,” Quân Nghiên đắc ý, “Chị nhìn đi, cái này chẳng lẽ không tính là may thêu?”

Minh Cẩm há hốc mồm, cô nương này không phải sốt hỏng não rồi chứ, chẳng lẽ may hà bao tặng người trong lòng mà dùng vải thô? Sau này có phải cô nàng còn muốn mặc loại quần áo bảo vệ môi trường?

“E hèm,” Minh Cẩm hắng giọng, “Chỉ là tương lai cô nương phải may thêu vài món của hồi môn, mấy thứ này sợ không đủ hoan hỉ tinh tế.”

“Lấy chồng?” Quân Nghiên dường như cảm thấy cách nói của Minh Cẩm có chút buồn cười nhưng gật đầu thông cảm, “Ngẫm lại cũng đúng, dĩ nhiên các người vừa sinh ra đã nghĩ phải gả vào nhà thật tốt, thành hôn sinh con, cả đời cứ thế trôi qua.”

Minh Cẩm gật đầu, nàng luôn cho rằng như vậy mới tốt, vui vẻ mà sống, sinh trong một gia đình cha mẹ song toàn, quá trình trưởng thành không bị bạo lực, kết hôn với một người đàn ông đáng tin cậy, sinh một đứa con ngoan ngoãn, già rồi đừng rụng răng quá nhanh, khi chết đừng quá đau đớn.

Cứu vớt địa cầu gì đó, nàng làm được sao?

“Chị sinh ở Phó gia,” Trong mắt Quân Nghiên hiện ra một tia thương hại, “Không hiểu rõ loại người như chúng tôi sống gian nan thế nào, cũng không hiểu rõ rốt cuộc tôi muốn cái gì.”

“Rốt cuộc cô nương muốn cái gì?” Minh Cẩm nhịn không được hỏi lại.

“Tôi...” Hình như là lần đầu tiên có người hỏi Quân Nghiên như vậy, cô nàng cầm một quyển vở đưa cho Minh Cẩm, nụ cười tự tin và kiên định, “Chị xem cái này đi.”

Minh Cẩm cúi đầu nhìn kỹ, giống như là quyển sao chép các bài thơ trong hội thi làm thơ, mặt sau còn có phần mục lục, trang đầu của quyển vở là một bài thơ rất quen mắt.

Thiều hoa hưu tiếu bổn vô căn,

Hào phong tần tá lực,

Tống ngã thượng thanh vân!.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Muôn Hoa Trên Gấm
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...