Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Muôn Hoa Trên Gấm – Chương 19

Muôn Hoa Trên Gấm

Tác giả: Bỉnh Chúc Du Tất Viên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Minh Lan vừa định gọi người lại bị Xuân Vũ nhào đến bịt miệng, “Đừng kêu.”

Lúc này Minh Cẩm đau đến mức nói không nên lời, nhìn Minh Lan miệng mũi bị kín mít càng khó chịu hơn, lao thẳng tới đẩy Xuân Vũ ra, chạm phải vết thương khiến nàng cảm thấy cánh tay tựa hồ không phải của mình.

Cơn đau nhức nhối xông thẳng lên óc, trước mắt tối sầm, vội vàng đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích.

“Ta từng thấy người dập lửa, việc nhỏ như vậy tự mình giải quyết là tốt rồi.” Xuân Vũ nói với Minh Cẩm, mồ hôi lấm tấm trên trán, cuống quít cầm đệm chăn phủ lên ngọn lửa.

Minh Cẩm thở hắt ra, có thể tự mình giải quyết dĩ nhiên tốt hơn kinh động toàn gia.

Lúc này mấy đứa con gái đều ăn mặc xộc xệch, để bà nội thấy được chắc tức ngất xỉu.

Quả nhiên chăn bông phủ lên, ngọn lửa tức khắc nhỏ lại, mấy đứa cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Tỷ ngồi xuống nghỉ ngơi trước đã.” Minh Lan cuống quít đỡ Minh Cẩm đến ghế bên cạnh, bưng chậu nước lại thấm ướt khăn vải, nhẹ nhàng ấn lên chỗ bị thương.

“Xuýt -- --” Minh Cẩm nghiến răng, không nhịn được hít hà một hơi.

Tuy hai đời nàng đều sinh ra trong gia đình bình thường nhưng cũng được cha mẹ thương yêu anh em hòa thuận, có từng chịu tội như vậy? Tức khắc cảm thấy vô cùng uất ức.

“Để muội kêu mẹ lại đây nhé?” Minh Lan xót xa nhìn cánh tay Minh Cẩm.

“Cũng được.” Minh Cẩm khẽ gật đầu, dặn dò, “Mặc quần áo cho đàng hoàng hãy đi ra ngoài.”

Minh Lan biết Minh Cẩm sợ bà nội bắt gặp sẽ bị la, lại thấy Minh Cẩm tuy đau đến nỗi sắc mặt tái nhợt nhưng không rơi lệ bèn yên tâm, gật đầu đi về hướng bình phong.

Cũng may vừa rồi quần áo của mình không rớt xuống đất, Minh Lan bèn rút áo ngoài từ trên giá xuống mặc vào, nhìn đống quần áo dưới đất bị thiêu tới mức gần như không còn gì, thuận tay đẩy giá áo ra xa một chút, gần như chắn trước cửa.

Vừa rồi Thu Vũ bị dọa không thể động đậy, lúc này thấy lửa đã giảm đi nên lớn gan hơn, một lòng lập công nhìn khắp nơi tìm nước.

Vừa lúc nó thấy một vò rượu được chuyển tới đây để dọn chỗ cho gian kế bên thư phòng, nghe nói dùng nước cứu hoả bèn nghĩ rượu đâu khác gì nước, chắc hẳn cũng có thể dùng.

Nó cân nhắc một chút rồi cảm thấy tìm được một con đường thênh thang, vui mừng quá đỗi nhào tới.

Bởi vì chỉ còn nửa vò rượu nên phần đất sét niêm phong đã sớm đập ra, chỉ hơi dùng sức đã mở được nắp.

Cũng không biết sức lực từ đâu mà tới, Thu Vũ có thể nhấc lên vò rượu, lập tức hắt hết chỗ rượu còn sót lại vào ngọn lửa.

Nếu đây thật sự là rượu gạo nhạt như nước thì không chừng cũng có tác dụng, nhưng vò rượu này sở dĩ cha Phó còn chừa lại chính vì nồng độ mạnh hơn rượu gạo rất nhiều, với tửu lượng của cha Phó thì chỉ cần hai chén là say khướt, cho nên Tề thị ra lệnh cất đi, ai ngờ gặp phải con quỷ lỗ mãng Thu Vũ đánh bậy đánh bạ tìm được.

Lửa cháy đổ thêm dầu khả năng cũng chỉ đến thế, ngọn lửa vốn đã sắp tàn được rượu tưới vào bèn vọt lên cao ngang người, đệm chăn dùng dập lửa cũng bùng cháy, lửa bốc bùm bùm thật dữ tợn.

Xuân Vũ sợ tới mức hét lên rồi cuống quít bịt miệng.

“Ngươi làm cái trò gì thế?!” Minh Cẩm giận dữ, con nhỏ kia một lòng tìm chết hay sao?

Thu Vũ bị ngọn lửa bức lùi vài bước, va phải bình phong làm tấm bình phong cao lớn đổ xuống đất kéo theo giá áo, một tiếng ầm lớn vang lên, Ngọn lửa nhanh chóng tràn tới bình phong, tức khắc bùng lên dữ dội, hơi nóng trong phòng dần dần tăng cao.

Gian cách vách truyền đến tiếng mắng tức giận của Tề thị, “Hơn nửa đêm còn chưa ngủ, làm tặc à!”

Lửa đã bốc cao hơn đầu người, sức nóng không ngừng tăng lên khiến mấy cô gái vô cùng sợ hãi.

Rốt cuộc bất chấp kinh động người lớn, Xuân Vũ và Thu Vũ cuống quít chạy đến cạnh cửa, phát hiện bình phong đè lên giá áo chắn ngang đường ra.

Bình phong làm bằng gỗ đặc quá nặng, hai người cố gắng hồi lâu cũng không thể nào dịch chuyển.

“Cửa sổ!” Minh Cẩm nhịn đau kêu to.

Thế nhưng không ai đuổi kịp tốc độ cắn nuốt của ngọn lửa, màn cửa sổ thực mau cũng bị thiêu cháy, chặn hết lối thoát thân của mọi người.

“Trời ơi!” Thu Vũ sợ tới mức khóc lớn.

“Ta không muốn chết, ta không muốn chết...” Xuân Vũ kinh hoảng xông về phía trước vài bước nhưng bị ngọn lửa bức lui trở về.

Minh Cẩm đau đến khó nhịn, thế nhưng cũng biết lúc này Minh Lan đã bị dọa choáng váng, nếu nàng không mau chóng quyết định sẽ không xong.

Nàng miễn cưỡng vực dậy tinh thần, nói với Minh Lan, “Đừng nóng nảy, động tĩnh lớn như vậy khẳng định họ sẽ nghe được.” Lại quay sang nói với đôi biểu tỷ muội nằm liệt dưới đất, “Các ngươi mau chóng hô người.”

Hai người sửng sốt một chút rồi bắt đầu kêu cha gọi mẹ, tần suất thanh âm chát chúa giống như móng tay cào trên bảng đen, nghe vào tai khiến da đầu tê dại, lông tóc dựng đứng.

Minh Cẩm lấy tấm khăn nhúng nước lúc nãy Minh Lan đắp lên vết thương xé ra làm ba.

Lúc này trong phòng khói đen cuồn cuộn, Minh Lan nhịn không được bắt đầu ho khan, biểu tỷ muội cũng hô được vài tiếng là bị sặc nói không ra lời.

Minh Cẩm giao hai mảnh vải cho Minh Lan, ra hiệu con bé bịt lại miệng mũi.

Đôi biểu tỷ muội bên cạnh đang hoang mang lo sợ, thấy Minh Cẩm làm thế bèn lập tức như sói đói nhào tới.

Tay Thu Vũ chạm mạnh vào vết thương của Minh Cẩm, Minh Cẩm tức khắc bị đẩy té ngồi xuống đất, đau đến thiếu chút nữa ngất xỉu.

Một mảnh vải trên tay Minh Lan bị hai tỷ muội cướp đoạt, ngay cả mảnh vải của Minh Cẩm, bởi vì tay bị thương không thể nắm chặt cũng bị giựt mất.

“Hai đứa mày...” Minh Lan đỏ mắt, ném mảnh vải còn lại trong tay cho Minh Cẩm, xông lại đây tát cho Thu Vũ một cái giòn vang.

Minh Cẩm nhịn không được thầm reo hò cổ vũ Minh Lan, muốn xì ra một ngụm ác khí nhưng ngay sau đó lại thở dài, không phải thời điểm!

Xuân Vũ luôn dịu dàng cuống quít né tránh, nhân tiện còn ngáng chân Minh Lan khiến con bé té mạnh xuống đất.

Thu Vũ thừa cơ trốn thoát, hai biểu tỷ muội đứng qua một bên run cầm cập.

Minh Lan giãy giụa muốn đứng lên, bị Minh Cẩm dùng tay phải đè lại, khàn giọng bảo, “Đánh nhau quan trọng hay tính mạng quan trọng?”

Minh Lan rơi nước mắt, khóc ròng, “Chúng ta có thể ra ngoài không?”

“Có chứ.” Minh Cẩm dùng cánh tay bị thương kéo Minh Lan ôm vào lòng, cánh tay không bị thương dùng mảnh vải còn lại che miệng mũi cho hai người, không nên nhiều lời.

Hiện tại hai chị em ngồi dưới đất, khói bay lên cao nên không khí dưới thấp dễ thở hơn một chút.

Minh Cẩm vốn nghĩ nên nhắc nhở đôi biểu tỷ muội, dù gì cũng là khách trong nhà nên chiếu cố một chút, nhưng nếu hai đứa kia vì cầu sinh mà không hề cố kỵ tình thân, vậy nàng không cần thiết lo cho tụi nó.

Nếu không có Lục Trạm, cơ hội thoát ra ngoài chắc không lớn.

Từ Phó lão cha đến Giang Du, trong nhà không có một người đàn ông dùng được cho trường hợp này, cho dù không bị lửa thiêu chết thì cũng bị khói xông chết.

Nhưng Lục Trạm là người đã ra chiến trường, hẳn có đủ sức mở cửa phòng cứu các nàng ra.

Thế nhưng thời gian dài như vậy, vì sao anh ta còn chưa tới? Chẳng lẽ nàng nghĩ sai rồi? Anh chàng quê mùa kia chẳng lẽ chỉ có bề ngoài bưu hãn nhưng bên trong lá gan nhỏ hơn bất kỳ ai khác?.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Muôn Hoa Trên Gấm
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...