Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Muôn Hoa Trên Gấm – Chương 166

Muôn Hoa Trên Gấm

Tác giả: Bỉnh Chúc Du Tất Viên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người bên ngoài tựa như sợ đánh thức người trong nhà nên động tác chậm lại rất nhiều, cuối cùng cho Minh Cẩm một ít thời gian chuẩn bị.

Chái nhà này thường không có người ở nên hầu như không bày biện đồ nội thất, Minh Cẩm lòng nóng như lửa đốt nhìn xung quanh, hy vọng có thể tìm được thứ gì hữu ích.

Minh Cẩm lướt qua chiếc giá áo bên cạnh lập tức sáng mắt, nhấc lên toàn bộ giá áo gỗ, rón ra rón rén khuân về hướng cửa phòng.

Nàng nhớ rất rõ ràng, năm ấy khi phòng nàng ở Phó gia bốc cháy, sở dĩ mọi người không chạy ra được bởi vì cửa bị giá áo chặn lại.

Giả sử có thể ngăn cản bọn chúng rồi kêu người tới cứu mạng, đó chính là kết quả tốt nhất.

Minh Cẩm bắt đầu tính toán, nếu mình ở chái nhà phía tây kêu cứu, khả năng là người Lục gia tới trước hay bọn Tiểu Văn tiến vào mau hơn.

Có thể dựa vào Lục Trạm, không đồng nghĩa với việc Minh Cẩm có thể dựa vào người Lục gia.

Nàng cắn răng ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định làm tốt mọi công tác chuẩn bị.

Nhân lúc bọn chúng cạy cửa phát ra tiếng động, Minh Cẩm khuân giá áo đặt trên mặt đất, chậm rãi lật nó nằm ngang vừa vặn chặn trước cửa, phát ra động tĩnh rất nhỏ.

Truyện Tổng Tài

Động tác bên ngoài lập tức dừng lại.

“Ả tỉnh rồi.” Thanh âm Tiểu Văn thực lạnh khiến người sởn tóc gáy.

“Phải không?” Một giọng già nua vang lên.

Minh Cẩm nín thở, nhón chân lui lại mấy bước rồi đứng yên.

Ngoài cửa hoàn toàn yên tĩnh, Minh Cẩm gần như có thể nghe tiếng tim đập cuồng loạn của chính mình.

Tiểu Văn đột nhiên cười khẩy, mang theo vẻ nhẹ nhõm không giải thích được, nói với cha Xuân Hương: “Tỉnh rồi ta cũng không sợ.”

Sau đó một con dao găm luồn vào kẹt cửa, bắt đầu dùng sức cưa gãy chốt gỗ, phát ra âm thanh càng thêm chói tai.

Âm thanh kẽo kẹt khiến Minh Cẩm muốn bịt kín lỗ tai, cố nắm khẩu súng thật chặt giơ ra phía trước.

Dĩ nhiên Minh Cẩm không hề cho rằng đối phương lại đây ôn chuyện với mình.

Bất kể là Tiểu Văn tâm lý biến thái hay là cha Xuân Hương đã điên cuồng, mục đích chạy tới Lục gia chính là muốn tiêu diệt nàng.

Nói điều kiện? Giảng đạo lý?

Minh Cẩm cười lạnh, tay nắm khẩu súng chặt hơn, trong lòng ảo não -- tuy rằng khẩu súng này đã thử nghiệm rồi, nhưng hai người tới một lúc khiến Minh Cẩm có chút phiền muộn.

Chỉ chế tạo một khẩu súng này thôi mà Minh Cẩm đã tiêu gần hết số tiền tiết kiệm, nàng không có khả năng làm thêm khẩu thứ hai.

Ngặt nỗi khẩu súng này chỉ có thể dùng được một lần, nạp đạn mất thời gian quá lâu, huống hồ nàng ra cửa không có thói quen mang theo hỏa dược bên mình.

Nhất định phải nổ súng trước khi bọn chúng chưa kịp phản ứng, Minh Cẩm cắn môi, cố gắng phớt lờ cơ thể đang run lẩy bẩy.

Đây là lần đầu Minh Cẩm chân chính đối mặt với sự thật là mình sắp phải giết người.

Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến Minh Cẩm buồn nôn, nàng vội hít thở thật sâu vài lần, cố tìm thứ gì đó có thể dùng để tự vệ đặt trong tầm tay.

Thật sự khó tìm được đồ vật nặng vừa đủ để có thể vung lên, hơn nữa còn phải có lực sát thương, Minh Cẩm thấy một cặp gắp than trong góc phòng bèn cầm ra để bên cạnh mình, yên tâm đứng chờ sau cửa.

Tầm bắn của khẩu súng này quá ngắn, Minh Cẩm không dám mạo hiểm nổ súng ở cự ly xa, nếu lỡ chỉ đả thương mà không lấy mạng, hai người hợp nhau tấn công thì nàng nhất định phải chết.

Nhưng phải nổ súng vào ai?

Minh Cẩm nhíu mày, trong lòng nàng rất muốn xử lý Tiểu Văn trước.

Con nhỏ kia thật quá tàn nhẫn khiến người không thể yên tâm, nếu lần này lại để nó chạy thoát, tương lai e là vẫn phải lo lắng hãi hùng.

Nhưng Tiểu Văn dù sao cũng bị què một chân, lại là nữ tử nên sức lực sẽ không mạnh bằng cha Xuân Hương quanh năm làm ruộng.

Nhưng cha Xuân Hương...

Chốt cửa phát ra tiếng gẫy, đấy là một thanh gỗ vốn đã cũ và mục nát, rốt cuộc bị con dao găm sắc bén cưa đứt.

Cửa bị chậm rãi mở ra, ánh trăng theo sát ùa vào, một tia sáng uốn lượn rơi lên trán Minh Cẩm.

Minh Cẩm cảm giác trước mắt sáng ngời, lần đầu nhận thấy hóa ra ánh trăng cũng có thể chói lóa, không khỏi nheo mắt, quả tim như bị thít chặt.

Cũng may giá áo kia coi như hữu dụng, khi cửa bị hé ra một khe nhỏ thì giá áo đã chặn ngang không thể đẩy vào.

Minh Cẩm cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nàng hơi điều chỉnh thân hình, nép mình vào bóng tối, cầm chắc khẩu súng nhắm ngay cửa.

Ngoài cửa truyền đến tiếng chửi thề của Tiểu Văn.

“Con đàn bà chết tiệt, ả phát hiện rồi!” Tiểu Văn hung hăng mắng.

“Làm sao bây giờ?” Cha Xuân Hương lập tức hốt hoảng.

“Hai người chúng ta còn không đối phó được một mình ả hay sao?” Tiểu Văn cười lạnh, không thèm nhỏ giọng mà ngược lại giống như đặc biệt nói cho Minh Cẩm nghe, ra lệnh, “Ta ra canh chừng cửa sổ, không để ả chạy!”

"Nhưng cửa bị chặn rồi," Cha Xuân Hương có vẻ hoảng loạn, giọng yếu ớt rụt rè, “Hay là chúng ta quay về trước đi?”

“Không được!” Tiểu Văn lạnh giọng quát lớn, “Ta chỉ phối ra một bộ mê dược khiến bọn họ ngủ say.”

Minh Cẩm cắn chặt môi, cuối cùng hiểu ra vì sao Tiểu Văn không hề sợ phát ra tiếng động ồn ào như vậy.

Thực rõ ràng, mọi người Lục gia đều bị hạ thuốc ngủ.

Sở Hoài Uyên vẫn có ảnh hưởng rất lớn đối với Tiểu Văn, hiện tại nó có thể điều phối mê dược, ai biết khi nào có thể phối ra độc dược.

Ánh mắt Minh Cẩm lạnh hơn, hơi tiến lên một bước để quan sát bọn chúng thật rõ ràng.

Hai kẻ kia tựa hồ cũng không ý thức được Minh Cẩm đang đứng sau cửa, có lẽ trong suy nghĩ của bọn chúng, hiện tại chắc hẳn Minh Cẩm phải cuộn tròn trên giường run bần bật mới đúng.

Tiểu Văn đưa con dao găm cho cha Xuân Hương: “Hãy chém gãy giá áo đi.”

Minh Cẩm nhíu mày, nàng chưa từng tập bắn bằng khẩu súng này, nàng không dám mạo hiểm nổ súng vào hai mục tiêu liên tục di chuyển, nếu lỡ bắn hụt là nàng xong đời.

Cũng may Tiểu Văn quả nhiên vô cùng khinh thường Minh Cẩm, bước qua nhìn chằm chằm cửa sổ, cho rằng Minh Cẩm có khả năng trèo ra thoát thân từ đó.

Cha Xuân Hương nghiến răng giơ dao chém xuống, sức lực của người lao động nặng quả thật không thể coi thường, chỉ chém xuống vài cái là chặt gãy giá áo.

Minh Cẩm cũng nhắm đúng thời cơ, một bước đứng ngay trước mặt cha Xuân Hương.

Có lẽ sắc mặt nàng quá mức trắng bệch, cũng có lẽ cha Xuân Hương không ngờ Minh Cẩm có thể đứng gần mình như vậy, ông ta tức khắc hét lên sợ hãi.

Minh Cẩm run rẩy, ngón tay bóp cò.

Chỉ nghe bùm một tiếng chấn động, tia lửa bắn ra bốn phía, Tiểu Văn và cha Xuân Hương bị dọa trắng mặt.

Minh Cẩm bị sức bật buộc lùi lại vài bước, từ màn khói mù mịt nhìn thấy cha Xuân Hương ôm ngực ngã xuống, có chất lỏng sẫm màu từ người ông ta chảy ra nhỏ giọt xuống đất.

Cha Xuân Hương r//ê//n lên yếu ớt rồi không còn phát ra tiếng gì nữa, không biết là ngất xỉu hay đã chết.

Với khoảng cách gần như vậy, tuy uy lực của khẩu súng thật sự không lớn nhưng tiếng nổ lại vô cùng chấn động, kết hợp với ánh lửa sáng ngời và mùi khói sặc sụa tạo nên lực chấn nhiếp khiến Minh Cẩm không thể ngờ được.

Minh Cẩm bỗng nhớ tới vừa rồi mình quên bịt tai Lục Phi, cố nén nỗi thôi thúc muốn chạy lại xem Lục Phi thế nào, một tay vẫn nắm chặt khẩu súng, tay kia cầm lên cặp gắp than, đề phòng nhìn ra ngoài cửa.

Tiểu Văn vô cùng sợ hãi, nó đứng gần cha Xuân Hương nhất, dĩ nhiên thấy mọi chuyện rất rõ ràng.

Tuy rằng xưa nay nó là kẻ máu lạnh ác độc nhưng vẫn được Sở Hoài Uyên bảo hộ thực tốt, đây là lần đầu tiên nó trực tiếp đối mặt với máu tươi, điều này khiến mặt nó tức khắc tái mét.

Tiểu Văn liên tục giậm chân và hét chói tai, hét đến độ khàn cả giọng không kêu ra tiếng nữa.

Lúc này nó mới ngước lên, ánh mắt hung ác nhìn vũ khí trong tay Minh Cẩm, trong mắt như có ngọn lửa bùng cháy.

Sau đó, nó cúi người nhặt con dao găm nắm chặt trong tay..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Muôn Hoa Trên Gấm
Chương 166

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 166
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...