Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã – Chương 91

Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã

Tác giả: Rudoft
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi trở về thì đã vào khoảng xế chiều, tại gara hiện tại vẫn chỉ có thằng Duy và một vài người đang mải mê lắp ráp xe cộ. Không khí trong gara này thì lúc nào cũng vậy, lúc không vui chơi thì anh em lại lao vào niềm đam mê với xe cộ và tốc độ. Đó cũng là điều mang lại màu sắc riêng biệt cho tập thể này.

Bỗng điện thoại tôi reo lên, là cuộc gọi của thím cơ bắp. Tôi tá hỏa khi quên béng mất là hôm qua đã hứa với thím chiều sẽ đến làm đến khuya luôn, mà hôm nay lại kẹt cả rồi. Hơi áy náy một lúc rồi tôi cũng phải bắt máy mà xin lỗi Thím:

- Yo! Bác…

- Hay quá haaa! Cậu được lắm Ryu-kun…

- Cháu xin lỗi! tại bỗng dưng cháu có việc đột xuất… để 2 ngày tới mai cháu làm bù cả ngày luôn nhé… cháu xin lỗi… – tôi ríu rít lên.

- Haizz… thôi được rồi. bận việc gì thì làm cho xong đi… có làm bù là được rồi…

- Dạ cháu cám ơn! Hêhê…

Tôi tắt máy và ngồi mở TV lên giải trí một lúc lâu cho đến gần 7h thì xuống bếp kiếm chút đồ ăn. Khoảng hơn 8h thì tất cả mọi người trong gara đều đã có mặt đông đủ cả, lại ồn ào, rộn rã cả lên chuẩn bị những đồ đạc sẵn sàng “ra trận”. Thằng Duy lúc này đứng thao thao bất tuyệt với mọi người bên chiếc bàn lớn về chiến dịch lần này.

Cụ thể là chúng tôi được chia ra làm 3 nhóm, nhóm chính sẽ chủ yếu là những người có độ tuổi bằng hoặc thấp hơn lớp 12 và sẽ do thằng Phong dẫn đầu gọi là nhóm… “Chó điên”. Nhóm chó điên cũng là nhóm có số lượng kinh khủng nhất của chúng tôi, lên tới hơn 40 mạng. Nhóm thứ 2 gọi là nhóm “Cú Đêm” với thành phần là toàn bộ nữ của hội cùng với một nam, và thằng đực đó không ai khác chính là… thằng Duy (thằng khốn nạn khôn vãi). Nhóm này sẽ có trách nhiệm thông tin, tình báo và phổ biến kế hoạch, Cú đêm được trang bị smartphone với camera và mạng có thể đưa hình ảnh trực tiếp lên máy chủ của thằng Duy. Nhóm cuối cùng do anh Vĩ dẫn đầu với lực lượng chỉ khoảng 10 người nhưng toàn những anh lớn, sức vóc to lớn vạm vỡ và còn được cầm thêm nhiều ống tuýp sắt đã chuẩn bị từ trước. Nhóm này gọi là nhóm “Bé thép” – được thằng Duy lấy tên này vì đây là nhóm duy nhất sử dụng… kim loại. Còn tôi được sắp xếp ở một nhóm đặc biệt nhất đó là nhóm… đi một mình, và tên nhóm không còn gì khác ngoài chữ “Ryu”.

- ĐKM! Sao lại xếp tao đi có một mình vậy? tính hại tao àh thằng chó – Tôi gào lên…

- ĐMM im cho tao! Bảo sao thì làm vậy đi… – Thằng Duy cười lớn.

- Móa…

Sau một hồi thống nhất thì mọi người cũng đã hừng hực khí thế sẵn sàng xông pha ra mà khô máu hết với tụi liên minh bên kia. Mặc dù bên chúng tôi những anh lớn lão làng không thể tham gia vì việc này không phải thuộc độ tuổi của họ, nhưng mấy ổng cũng hết mình chúc chúng tôi may mắn và chiến thắng trở về. Một anh lên tiếng:

- Sao không nhân lúc này nhóm mình có thêm thằng Ryu mọi người thành lập luôn thành một băng cho đàng hoàng đi, tìm một cái tên luôn cho nó oách xà lách đi…

Câu nói của hắn ngay lập tức nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của tất cả mọi người:

- Thằng này hay!

- Nghe được đó…

- Đúng á! thành lập băng luôn đi…

- …

Ai ai cũng háo hức vì những người ở gara này sắp được chính thức trở thành một băng nhóm đàng hoàng. “Nhưng đặt tên là gì đây?” một người lên tiếng.

- Ờ nhỉ tên là gì ta?

- Tên gì phải độc lên!

- Ngầu lên nữa…

- Độc mà ngầu nữa àh? hay anh em hay mình lấy tên là… “Búp bê Barbie” đi!

- Móa… vậy lấy mẹ tên “Hồ Ngọc Hà” đê!

- “Lệ Rơi” đê! Hahaha…

- …

Mọi người bắt đầu bàn tán sôi nổi. Cuộc thảo luận càng ngày càng chuyển theo hướng… khó đỡ và có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ chịu dừng lại nếu không có anh Vĩ lên tiếng:

- Mấy đứa bàn cho nghiêm túc coi!

- Hềhề… bọn em đùa tí á mà… anh có ý kiến gì không?

- Anh á! hừm… – Anh Vĩ đăm chiêu một lúc rồi nói – Những người trong hội mình trừ Ryu ra thì đều biết chủ nhân của gara này đúng chứ!

- … – Mọi người bỗng dưng im lặng.

- Anh muốn hội mình lấy tên là “Hurricane – Bão nhiệt đới” (thực ra là tên một vị ác thần của biển Caribbe)… ổn chứ?

Mọi người im lặng một cách bất thường rồi bỗng dưng ai nấy cũng lên tiếng ủng hộ ý kiến của anh:

- Được đó anh!

- Tên đó là phù hợp nhất rồi…

- Vậy lấy tên là Hurricane đi…

Trong lúc tôi vẫn còn lơ ngơ không hiểu gì cả thì anh Vĩ liền giải thích:

- Ryu không biết chủ của gara này đúng không! Đó là một cô gái người pháp. Hiện tại không có ở Việt Nam… sở dĩ anh chọn cái tên hurricane là bởi vì đã từng xảy ra một sự kiện rất đặc biệt đối với cổ và cũng là lý do gara này được xây dựng… mà chuyện dài lắm nên có lẽ một lúc nào đó anh sẽ kể lại cho em rõ sau…

- Dạ… Vậy từ giờ lấy tên là Hurricane đi, cũng cá tính đấy… Còn trưởng hội sẽ là ai vậy? – tôi hỏi.

Sau câu hỏi của tôi thì tất cả mọi người đều có chung một ý kiến: “Ai đặt tên thì người đó làm trưởng hội!” và anh Vĩ hiển nhiên trở thành hội trưởng đời thứ nhất của Hurricane. Cũng một phần vì đạo đức và sự quyết đoán của ảnh được tất cả một người trong hội khâm phục hết mực, hơn nữa ảnh lại từng phục vụ trong quân đội và có một tố chất lãnh đạo tuyệt vời.

Sau khi đã có danh hiệu đàng hoàng thì tất cả mọi người lại sinh ra một niềm tự hào chung của hội. Ai nấy đều hừng hực mong muốn được cống hiến hết mình để đưa cái tên Hurricane có thể tiến xa…

Hội chúng tôi trò chuyện vui vẻ còn thân hơn cả anh em trong nhà, bát nháo còn hơn cả cái lớp học sinh cá biệt mà không có giáo viên. Khoảng đến hơn 9h30 thì thằng Duy bỗng nhận được tin báo là bên liên minh địch đã bắt đầu hành động. Nó hét lớn:

- CHÚ Ý! Nhóm cú đêm điện về báo là bên kia bắt đầu hành động rồi! mọi người lập tức làm theo kế hoạch đã chỉ sẵn… đầu tiên là anh Vĩ lắp phone liên lạc vào đi, dẫn bé thép đi trước.

- OK! – Anh vĩ nhanh chóng dẫn theo 9 thanh niên cùng với 1 bao tải chứa tuýp sắt nhảy lên 1 chiếc oto rồi chạy đi đến nơi định sẵn.

- Tiếp theo, Phong! Mày dẫn anh em tới cảng đứng đợi tụi Gin đi.

- OK mày! – Thằng Phong dẫn theo hơn 40 người ở đội chó điên cưỡi motor chạy ra cảng.

- Còn mày cũng lắp tai phone vào đi… Chạy theo hỗ trợ bé thép trước… – Nó quay sang tôi.

- Ờ… – tôi lên xe đạp số rồi rú ga.

- Àh mà…!

- Gì nữa mày?

- Trước đây mày có nói với tao là thể lực mày không được bền đúng ko?

- Ừ đúng! Đánh nhau dai dẳng thì tao chịu, được một lúc là chân tay bủn rủn ngay…

- Vậy thì tao có cái này ày đây… – Nó đưa cho tôi một cái túi nilon nhỏ chỉ bằng cái mặt đồng hồ, bên trong là 3 viên thuốc dạng nén đủ 3 màu đỏ, vàng, xanh…

- Đm cái gì đây mày?

- Haha! Thần dược đó mày… Uống một viên vào thôi là mày xuống ruộng cày thay trâu cũng được…

- Đệt! có thuốc thần kì như vậy àh?

- Tao éo chém một chữ…

- Đưa đây…

- Nhưng khi nào mày rơi vào tình trạng bắt buộc thì mới được sử dụng nhe mày… Và trước khi sử dụng phải hỏi ý tao.

- Được rồi… – Tôi cầm lấy gói thuốc nhét vào túi rồi rịn ga, bốc đầu phi như điên chạy theo nhóm bé thép.

Qua mạng liên lạc chung của cả nhóm, thằng Duy lên tiếng:

- ANH EM…

- QUẨY LÊN! hú hú hú – Mọi người đồng thanh.

- YEAH! Hahaha…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 15: Đến giờ tôi mới nhận ra được chuyện gì
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...