Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã – Chương 149

Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã

Tác giả: Rudoft
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tỉnh dậy trong phòng hồi sức, cảm giác trời đất xung quanh tôi như tối sầm đi vô cùng đáng sợ, đây là tác dụng phụ khi thuốc gây mê hết tác dụng. Tôi đang nằm bẹp trên giường và đang được tiếp nước. Phần bụng được băng bó kĩ lưỡng, trên đầu thì băng một dải che đi một mắt phải. “Chắc là lấy đạn ra rồi… Hix… tới 3 viên vào bụng mà… tính ra số mình còn hên chán!” – Tôi nhủ thầm và ôm hờ mắt nghiến răng đau đớn.

Một lát sau, cánh cửa phòng bệnh mở ra, cô y tá dẫn theo cha tôi, Thím, sư phụ và ông Marcus vào trong. Ngồi xuống cạnh giường bệnh, cha tôi lên tiếng:

- Con cảm thấy sao?

- Hehe… hơi nhói nhưng con nghĩ là ổn rồi…

- Ukm… Cha xin lỗi… mắt con, cõ lẽ không chữa được nữa…

- Không sao mà cha… – Tôi bỗng sực nhớ ra – Ý chết!

- Sao vậy?

- Gekkeju! Gekkeju của con!

- Gekkeju? Haiz… hóa ra đúng là nó thật!… – Cha tôi lẩm bẩm một mình – Có phải thanh katana con cầm theo hôm qua không?

- Dạ… nó đó!

- Yên tâm! Cha đang giữ rồi!

- Phù! – Tôi thở phào…

- Khi nào xuất viện cha giao lại cho! Chứ giờ đang trong đây mà cầm 3 cái đó đâu được…

- Dạ… Nhờ cha giữ giùm con! Nó rất quan trọng với con…

- Ừ! Mà con lấy đâu ra cây kiếm đó vậy?

- Của một người bạn gửi cho con…

- Bé Nhi phải không?

- Sax! Sao cha biết Nhi?

- Vì cây kiếm này là của mẹ con bé mà!

- Hớ!… – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.

Đang định hỏi thêm thì ông Marcus đứng bên cạnh cũng lên tiếng:

- Thành thật xin lỗi cháu, Ryu- kun! Ông không lường được là bọn chúng lại dám tấn công cả trụ sở như vậy…

- Cháu cũng không kịp trở tay… Cũng may là mọi người không sao…

- … – Ổng gật đầu.

Ông chủ tịch quay qua những người khác và lên tiếng:

- Vụ này to rồi đây! Phía bên đặc nhiệm cũng bắt đầu hành động rồi…Cậu có cách gì không Otoya?

- … – Cha tôi khẽ im lặng một lát rồi lên tiếng – Kẻ địch tấn công mình chính xác là EOS, mục đích đã được xác định là đánh cắp và xóa thông tin của tập đoàn…

- Chúng làm vậy để làm gì nhỉ?

- Có thể là thông tin chứa một việc gì đó nguy hại đến bọn chúng…chắc là chúng muốn phá hoại công việc của ông thôi…

- Giờ phải làm sao đây?

- Mình đã bàn bạc xong xuôi tối qua rồi mà… cứ vậy mà hành động thôi…

- Hả? cậu có đùa không? Thiệt hại vừa rồi là không nhỏ… giờ tấn công lại e là…

- Hồi tôi ở Việt Nam, tôi có học được một câu rất hay… “Tấn công chính là cách phòng thủ tốt nhất!”… Hơn nữa đây cũng chính là thời điểm bọn chúng không nghĩ chúng ta phản công nhất…

- Ukm… Vậy cứ làm thế xem sao…

- …

Nói rồi cha quay sang nói với tôi:

- Con nghỉ ngơi đi! Cha và mọi người phải đi chuẩn bị một số thứ…

- Nhưng… con muốn giúp…

- Không được! sức con còn chưa đủ… Hơn nữa lại đang bị thương… tuyệt đối không được liều mạng…

- Nhưng…

- Không được cãi… – Cha tôi trừng mắt…

- …

Nói rồi cha đứng dậy và bước ra khỏi phòng, Thím Cơ Bắp cũng lên tiếng:

- Nghỉ khỏe nhé thanh niên! Tui đi đây…

- Dạ! tạm biệt bác…

Sư phụ Hayabusa cũng lên tiếng:

- Ryu!

- Dạ… – Tôi tròn mắt…

- Bất cứ khi nào thấy ngứa ngáy tay chân… nói với sư phụ…

- Hơ… DẠ!… – Tôi mừng rỡ…

- … – Thầy khẽ gật đầu rồi cũng bước ra khỏi phòng.

Ở lại mộ tminfh trong căn phòng yên tĩnh, tôi đưa tay lên ôm lấy con mắt của mình và thở dài đầy tiếc nuối và đau đớn…

Nằm mãi cũng chán, tôi cũng dần dần cảm thấy khỏe lại và muốn hoạt động một chút liền tung chăn ra và nhảy luôn xuống giường. Ngay lập tức cảm giác đau nhức từ dưới bụng phát lên bất ngờ làm tôi la oái lên một tiếng. Đứng im một lát, khi cảm thấy đã ổn thì tôi bắt đầu nhẹ nhàng bước đi bình thường trở lại. Vừa đẩy cửa bước ra ngoài thì đã gặp cô y tá, cô ta nhìn tôi tròn mắt và lên tiếng:

- Trời đất! chưa được ra ngoài đâu em! Em phải nằm đó nghỉ ngơi chờ vết thương lành bớt chứ!

- Hơ! Nhưng nằm không chán lắm!

- Không được! Ít nhất em phải nằm viện 3 ngày để hồi sức!

- What? Trời đất! 3 ngày thì thúi thịt hết!

- Thúi chị chịu cho! – Cô y tá quyết đoán.

- Hix…

Tôi đành phải lủi thủi bước vào phòng nằm lại trên giường bệnh…

Nằm một chỗ suốt ngày đau hết cả lưng may sao đến trưa hôm đó thì điện thoại bỗng rung lên, đang rảnh và chán nên tôi mừng rỡ chụp lấy ngay. Càng mừng hơn khi trên màn hình hiện lên số điện thoại của em Yumi!

- YO! – Tôi chào!

- YO! Anh đang làm cái gì vậy?

- Anh đang nằm chơi thôi! hìhì…

- Trời ạ! Hèn gì… em nhờ anh trông chừng gà con mà!

- Àh nhỉ! anh quên mất haha…

- Hix… anh làm ăn chán quá!

- Ừ! Em đang ở đâu vậy?

- Em đang ăn trưa với bạn! Anh có rảnh thì ra đây chơi đi! Để em giới thiệu với bạn em…

- Không được rồi em ơi! anh phải nằm viện! 3 ngày nữa mới được ra…

- TRỜI ĐẤT! anh bị sao vậy? có nghiêm trọng không?

- Hơ… không sao… giờ ổn rồi!

- Bệnh viện nào!

- Bệnh viện trung tâm á!

- OK!

Vừa dứt lời, Yumi liền cúp máy ngay lập tức. Tôi nhủ thầm: “Chắc ẻm đến đây! Hay là gọi luôn Bò Sữa-chan ra luôn ta!” – Nghĩ làm liền, tôi bắt máy và Alo cho ẻm ngay và luôn:

- Ây yo! – Tôi chào khi Hanako vừa bắt máy…

- Moshi moshi? – Giọng nói loli đáng yêu vang lên trong điện thoại.

- Sặc! em không nhớ anh àh?

- Ơ Ơ! AAA! DATE-SAN! Em cũng đang định gọi cho anh đây!

- Ơ ơ! Ủa chi z?

- Em nghe tin tức nói chỗ anh ở bị hỏa hoạn! May quá anh không sao!

- Ờ! Không sao hết em! Nhập viện 3 ngày thôi!

- Trời! Anh nhập viện á? Ở đâu vậy? – Ẻm cuống quýt lên.

- Bệnh viện trung tâm á!

- Phòng?

- Phòng 56

- OK để em vô nói chuyện với anh cho đỡ buồn nhé!

- Vậy tốt quá! Haha… – Tôi bật cười.

- Hihi! Đợi em!

“Đúng là thế lực của trùm có khác! Bắn nhau đùng đùng thế mà sáng ra thông tin chỉ báo có cháy nhà! Lợi hại!” – Tôi tặc lưỡi thán phục sức ảnh hưởng và tài che giấu khéo léo của ông Marcus.

Khoảng nửa tiếng sau, tôi nghe thấy có tiếng chạy rầm rầm ngoài hành lang, kế sau đó là cánh cửa phòng bật mở, khuôn mặt của cô nàng Yumi kia thò vào. Trông thấy tôi, Yumi thoáng mừng rỡ rồi lại chuyển sang lo lắng, ẻm chạy ngay đến bên giường bệnh và tíu tít:

- Trời ơi! chuyện gì vậy? anh bị ngã xe đúng không?

- Haha! Đâu có! Anh bị bắn! lủng 3 lỗ…

- Sax! Thật không đó?

- Nhìn bụng băng bó vầy mà không tin àh?

- Lỡ đâu anh mổ ruột thừa thì sao?

- Sax! Ruột thừa anh cắt từ lúc mới sinh rồi con gái…

- Vậy àh? Còn mắt anh thì sao đây? Sao băng kín mít vậy?

- Hix… chỉ bị… thương chút thôi – Tôi ngập ngừng

- anh làm gì mà để bị bắn…

- Hix… rơi đúng vào cái chỗ bị khủng bố nên xui thôi…

- Hơ! Là tòa nhà XXX đúng không? thấy sáng nay tin tức cháy nhà quá trời…

- Ừ…

- Hix… Nãy quên hỏi phòng! Chạy long nhong đi kiếm mệt quá trời!

- Haha! Cái tật bầy hầy! – Tôi cười.

- Àh mà em có dẫn bạn em tới á! 2 anh làm quen nhé!

- Đâu? – Tôi ngó ngang ngó dọc.

Dứt lời, Yumi gọi với ra phía cửa “Vào đây đi anh! chậm chạp quá!”. Bước vào phòng là một gã thanh niên trạc tuổi tôi. Hắn vừa bước vào phòng, cả hắn và tôi đều trợn ngược lên sửng sốt khi nhận ra nhau. Hắn chính là tên Yuu mà ngay hôm qua đã bị tôi dần một trận tơi tả. Đến ngày hôm nay, trên khuôn mặt của hắn vẫn còn chi chít những vết thâm tím, băng cá nhân. Dáng đi của tên Yuu kia thì lắc nhắc và đau đớn sau trận đòn nhừ tử của tôi hôm qua.

Đọc tiếp Muốn đi hả? dắt em theo đã 2 – Chương 36

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 15: Đến giờ tôi mới nhận ra được chuyện gì
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã
Chương 149

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...