Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã – Chương 145

Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã

Tác giả: Rudoft
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Theo lời mời của Hanako, chúng tôi quay lại trường, kiếm một quán café tự mở của học sinh trong trường để giao lưu:

- Sao mặt anh nãy giờ nhìn kì vậy, Date san?

- Tha cho anh! Càng nhìn em anh lại càng tiếc… hix…

- Hihi… Ai biểu mê gái chi…

- Nhưng cũng may là em không phải “cú có gai”… Loại đó đàn ông nào cũng sợ…

- Từ đó nghĩa là gì vậy? – Ẻm nghiêng đầu, chớp chớp cặp mắt nai tơ ngơ ngác.

- Là gay nhưng bề ngoài là gái xinh á!

- OH! Em hiểu rồi! hihi… Em cũng sợ họ lắm.

- Còn đám con gái thì sợ em lắm – Tôi nheo mắt.

- UI! Xin lỗi luôn! Em được yêu mến lắm á!

- Dóc tổ!

- Thật!

- Haiz…

- Hihi àh mà tối có chưng đèn lồng trong trường á! anh có coi không?

- Có àh? đẹp không?

- Ui! Anh nói sao á chớ! Buổi tối mới là lễ hội chính mà!

- Vậy àh? thế thì tất nhiên phải coi rồi! haha…

- Hihi…

Tôi với ẻm cứ ngồi nói chuyện, trao đổi thông tin như vậy cho đến khi trời tối hẳn. Hanako là một học sinh mới chuyển đến trường được 1 năm. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sau khi bà ngoại ẻm mất thì giờ ẻm vẫn đang sống một mình nhờ vào các khoản trợ cấp xã hội từ bảo hiểm của bà. Hoàn cảnh cũng rất tội nghiệp khi hiện giờ ẻm phải sống một mình mà không còn bất kì người thân thích nào trên đời cả…

Trò chuyện tâm sự một lúc thì cũng đến lúc lễ hội bắt đầu được trang hoàng đèn hoa lên hết sức lộng lẫy, người xem hội cũng đông hơn ban ngày rất nhiều. Vui chơi thỏa thích đến tối khuya, tôi bỗng sực nhớ ra là cha dặn đến tối phải về nên tôi cũng không dám nán lại lâu thêm nữa. Nhanh chóng quay sang Hanako tạm biệt ẻm.

- Giờ anh phải về gấp rồi!

- UI! Mới đi có xíu mà!

- Ở nhà anh có việc!

- Nhà anh ở đâu vậy?

Tôi nói địa chỉ trụ sở chính tập đoàn của ông Marcus rồi nói tiếp:

- Anh chỉ đến Nhật có xíu việc thôi, ở tạm chỗ đó…

- UI! Vậy àh? Vậy anh về đi! Khi nào rảnh café với em tiếp nhé!

- OK! Hix… – tôi vẫn còn tiếc nuối

- …

Tôi vẫy tay chào ẻm rồi chạy ngay ra xe, vừa chạy vừa tặc lưỡi: “Hix… đẹp gái dã man! Tiếc vãi…”

Phi một mạch “riu riu” cả trăm km/h về đến nhà chỉ trong vài phút. Tôi tìm đến phòng chờ tiếp khách của chủ tịch.

Đẩy cửa mở ra không có ai nên tôi quay về phòng của mình để tắm rửa nghỉ ngơi, chắc giờ này cũng đi ngủ hết cả rồi.

Đang tắm thì bỗng dưng điện đóm cúp cái rụp làm tôi ngơ ngác trong nhà tắm không biết phải làm sao. Xung quanh tứ phía tối thui không một chút ánh sáng. “Đệt! Giỡn mặt nhau àh? Cao ốc cấp à kì z?”. Đang ngơ ngác trong bóng tối thì tôi nghe thấy một tiếng nổ lớn phát ra khiến sàn nhà khẽ rung nhẹ lên. Giật mình đoán chắc đã xảy ra chuyện gì đó không ổn, tôi nhanh chóng tìm đường thoát ra ngoài hành lang. Cứ cách một đoạn ngoài hành lang lại có lắp một bóng đèn khẩn cấp nên tôi có thể lần theo đó mà đi trong tòa cao ốc.

Khung cảnh xung quanh cực kì im ắng cho đến khi tôi nghe thấy tiếng bước chân ầm ầm chạy tới từ tứ phía. Rồi tiếp sau đó là văng vẳng những tiếng súng nổ vang vọng khắp hành lang. “Chết cha! chuyện gì vậy?” – tôi hốt hoảng.

Đoán chắc là có kẻ đột nhập vào được đến đây khủng bố, tôi bắt đầu chạy ngay lên phòng của cha nhưng lên đến nơi thì phòng ốc trống trơn, cửa nẻo cũng không đóng, chăn chiếu thì có vẻ như bị bung vội ra. Chạm vào nệm vẫn còn hơi ấm, chắc chắn cha tôi chỉ mới rời đi cách đây vài phút.

Tiếp theo đó tôi lại chạy qua phòng Thím Cơ Bắp và phòng của thầy Hayabusa đều gặp trường hơp tương tự, không một bóng người, xung quanh không có một ai cả, thế nhưng tai lại nghe thấy văng vẳng những tiếng la hét, những tiếng súng đạn ầm trời.

Đang hoảng loạn không biết phải làm sao thì bỗng tôi có điện thoại gọi tới:

- Alo! – Tôi gấp gáp

- Alo! Ryu! Con đang ở đâu vậy? – Giọng cha tôi hớt hải.

- Con mới về, đang tắm thì tự dưng có chuyện gì á!

- Trời! sao tự dưng lại về đúng lúc vậy?

- Có chuyện gì vậy cha?

- Con bĩnh tĩnh nghe cha nói! Tập đoàn ông Marcus bị khủng bố bất ngờ, hiện tại kẻ địch đã tràn vào trong cao ốc rồi.

- Hơ… – Tôi như chết đứng.

- Hiện tại cha và mọi người đã đưa ông Marcus thoát sang một cơ sở khác bằng trực thăng rồi, con phải cố gắng tìm ình chỗ trốn trước khi có người tới ứng cứu nhớ chưa?

- Là bọn EOS àh?

- Cha cũng không chắc, nhưng có lẽ vậy…

- Con hiểu rồi! Cha yên tâm.

- Ừ…!

Tắt điện thoại mà tôi vẫn như đang ở trên mây không dám tin vào điều đang diễn ra ngay trước mũi mình. Cố gắng lấy lại bình tĩnh, tôi nhanh chóng tìm ình một chỗ trốn. Đang chạy thục mạng ngoài hành lang thì bỗng có một ánh đèn chiếu thẳng vào từ bên ngoài qua cửa kính lớn kèm theo tiếng trực thăng vang động. Nhìn ra bên ngoài thì tôi trông thấy có vài tên mặc đồ đen kín mít nhảy ra từ những chiếc trực thăng rồi đu dây đạp vỡ cửa kính xông vào trong tòa nhà. Trông thấy tôi, chúng ngay lập tức rút súng ra và truy sát.

Tôi điếng hồn tiếp tục co giò chạy thục mạng, mặt mày tái mét vì hoảng sợ.

Tôi cố gắng chạy qua càng nhiều khúc cua càng tốt vì chúng có súng, chạy đường thẳng thì bị tỉa chết ngay lập tức là cái chắc. Nhanh chóng lẩn mình vào một căn phòng nhỏ, có lẽ là một nhà kho vì thấy toàn là chổi lau, ghế cũ. Tôi nhảy luôn vào trong góc khuất thì bỗng đụng phải thứ gì đó mềm mềm, đưa mắt qua nhìn thì hóa ra đó là một cô gái với khuôn mặt đẫm nước mắt.

Trông thấy tôi, cô ta điếng hồn định hét toáng lên, tôi nhanh chóng đưa tay bịt lấy miệng cô ta rồi ám chỉ có kẻ địch ở bên ngoài. Cả 2 cùng nín thở khi nghe thấy có tiếng bước chân, tiếng nói chuyện ở ngay gần cửa.

Đến khi tiếng bước chân chạy đi nơi khác, tôi mới thở phào mà thả tay bịt miệng cô nàng kia ra. Tôi thì thầm:

- May quá! Chị không sao chứ?

- H… Hentai!

- Hả?…. ậy!

Tôi trợn mắt khi nhận ra là từ nãy đến giờ tắm xong mà mình vẫn… chưa mặc đồ. Hốt hoảng lấy tay che lại chỗ “ba chấm”, tôi ngượng chín mặt không biết chui vào đâu cho đỡ nhục:

- E…em xin lỗi… tại lúc nãy hoảng quá…

- Hix… Làm ơn kiếm cái gì đó mặc vô đi! Nhìn gớm quá!

- What?…. gớm á? xin lỗi luôn… bơ đỳ của em hơi bị đẹp á nhe!… nhìn kĩ lại coi… – Tôi tự ái.

- Kinh khủng!

- Gì? Coi lại giùm cái đi! Chị nhìn thấy “nó” không? hàng khủng chất lượng cao nhé!

- Ọe! biến thái! – Chị ta xanh mặt.

- Nè nè!… – Tôi bực mình.

Đang định cãi lại tiếp thì phía bên ngoài lại có tiếng bước chân rầm rầm, có vẻ phía bên ngoài có rất nhiều người. Bỗng cánh cửa bật mở, 2-3 ánh đèn chiếu thẳng vào phòng làm cả 2 tím tái hết mặt. Có lẽ bọn chúng nghi ngờ căn phòng này nên quyết định quay lại kiểm tra. Tôi và bà chị vô duyên kia lại phải thụt cổ vào trong góc khuất để trốn.

Bọn chúng từ từ đi vào đạp đổ hết đồ đạc trong phòng để lùng s//ụ//c. Tôi cảm thấy cứ lẩn trốn thế này mãi không ổn, kiểu gì cũng bị lần ra không sớm thì muộn. Tôi ngay lập tức nghĩ cách và ra hiệu cho chị kia ngồi im không được nhúc nhích.

Vì ánh đèn của bọn chúng rất sáng, có thể trông thấy được tất cả các góc trong căn phòng, mỗi tên lại cầm một chiếc nên thoát ra và tấn công bất ngờ rất khó vì khoảng cách, hơi ló đầu ra bị tỉa nát sọ là cái chắc. Tôi đành phải lần theo mép tường để tiếp cận bọn chúng từ từ.

Vừa di chuyển trong yên lặng, tôi vừa quan sát thật kĩ căn phòng trước khi ra tay. Khi thời cơ đã đến, tôi nhảy ra và hạ gục một tên trong tích tắc bằng cùi chỏ vào giữa trán. Ngay lập tức nhưng tên khác phát hiện ra tôi thì giơ súng ra định bắn.

Tôi luồn ra đằng sau tên vừa mới bị mình hạ gục để né đạn rồi rút lấy khẩu lục trong túi hắn. Lại nhảy vào trong bóng tối né đi ánh đèn của bọn chúng, tôi liên tục di chuyển trong phòng với tốc độ cực nhanh và lắt léo, thậm chí giậm nhảy lên khắp các bờ tường để né ánh đèn. Lựa đúng thời cơ thích hợp, tôi giơ súng và tỉa vào đùi cả 2 tên một cách nhanh gọn.

Bọn chúng cả 2 tên bị trúng đạn thì oái lớn lên một tiếng rồi ôm đùi. Tôi Lợi dụng lúc đó, lao ngay tới và bay người lên, giáng ỗi tên một cú lên gối như trời giáng vào giữa mặt cùng một lúc. Cả 2 lắn đùng ra bất tỉnh luôn không kịp phản kháng thêm.

Nhanh chóng thu dọn hiện trường, tôi lấy ngay một bộ đồ đen của một tên rồi mặc lên người, vừa mặc vừa nhủ thầm: “Không biết mình mặc vầy người cùng phe có tỉa chết luôn không ta? haiz… thôi kệ! đang lạnh…”. Bịt khăn kín mặt, tôi nhặt lấy 2 khẩu súng, một cho tôi, một cho bà chị kia và lên tiếng:

- Ở đây không an toàn nữa đâu, chị mau theo em…

- … – Cô ta hoảng sợ đứng dậy và đi theo tôi.

Lục người cả 3 tên lấy thêm được 3 con dao găm và 2 khẩu lục, tôi dẫn chị ta theo mình trở về phòng, quan sát địa thế thấy phòng của mình nằm ở vị trí khuất nên có thể gọi là an toàn. Tôi lên tiếng:

- Bây giờ chị trốn ở đây cầm theo cây súng lỡ có gì bất trắc thì còn tự vệ, tìm một góc nào đó khuất thì núp vô đợi em.

- Còn em, em đi đâu?

- Haha! Em đợi giây phút này suốt 6 tháng nay rồi! em phải xử từng tên, từng tên một…

- Nguy hiểm lắm…

- Em có cách! Chị yên tâm… lo ình trước đi. Khi nào an toàn em sẽ lên đón chị…

- … – Cô ta khẽ gật đầu.

Tôi lục tìm lấy túi đồ của mình, lấy thanh gekkeju rồi rút hờ lưỡi kiếm ra ngắm ngía: “Nhi ơi! anh sẽ sống! đợi anh… mượn tạm em cái này, xong xuôi mọi việc anh sẽ về với em…” – Tôi nhủ thầm.

Đọc tiếp Muốn đi hả? dắt em theo đã 2 – Special chap

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 15: Đến giờ tôi mới nhận ra được chuyện gì
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...