Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mướn Chồng – Chương 99

Mướn Chồng

Tác giả: Mysweetlovlyday
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc dù bị Hồng đuổi nhưng Trường không thể bỏ về, không dám gặp mặt Hồng, Trường đành nhờ một cô ý tá chuyển thức ăn, đồ uống và chăm sóc Hồng, Trường còn cẩn thận để lại số điện thoại cho cô ta, Trường dặn nếu có chuyện gì xẩy ra với Hồng, thì liên lạc với Trường ngay. Cô ta gật đầu đồng ý.

Trường đi lang thang ngoài đường, quá mệt mỏi, Trường về nhà, từ bé đến giờ, có quá nhiều chuyện xảy ra với Trường, mà lần nào cũng đều mang lại tai họa, đau khổ cho Trường. Trường tự hỏi ở trên đời này còn có công bằng không.

Sau khi tắm rửa, ăn cơm, Trường trèo lên giường,Trường suy nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia, cuối cùng Trường ngủ quên lúc nào không hay.

Tên thanh niên theo dõi Trường liền gọi điện cho ông Đăng.

_Thưa anh, cậu Trường đã lái xe về nhà, hình như cậu ấy đã đi ngủ rồi…!!

Ông Đăng tính toán.

_Cậu có chắc là nó đã ngủ rồi không…??

_Em đảm bảo, sau khi ăn cơm xong, cậu ấy đã thức cả đêm hôm qua ở bệnh viện, mệt mỏi như thế nên cậu ấy đi ngủ cũng không có gì là lạ…!!

Ông Đăng dễ dãi bảo cậu ta.

_Nếu nó ngủ rồi, cậu cũng nên về nhà nghỉ ngơi đi, vì trời cũng sắp tối rồi nó sẽ không đi đâu được nữa…!!

_Vâng, cảm ơn anh…!!

Xưng hô giữa ông Đăng và anh ta rất lạ, cả hai coi nhau là một bọn giang hồ, họ gắn kết với nhau vì quyền lợi, nghĩa vụ và bổn phận đối với một ông chủ duy nhất là ông Đăng, ông ta thật nguy hiểm, chỉ trong vòng mười bốn năm sống lang bạt, ông ta đã trở thành một con người lão luyện, đầy thủ đoạn và tàn ác.

Anh ta vừa đi khỏi được một lúc, Trường tỉnh dậy, mấy tháng gần đây Trường luôn bị một giấc mơ ám ảnh, đầu Trường đau nhức, hình ảnh đó thôi thúc Trường phải tìm ra sự thật.

Rửa mặt cho tỉnh ngủ, mặc áo khoác, cầm chìa khóa xe máy. Trường phóng xe đi, Trường càng đi càng xa, Trường không biết mình đang đi đâu nữa.

Đến khi Trường giật mình quan sát xung quanh,Trường đang đứng trước một căn nhà hoang, xung quanh hoang tàn, đổ nát, tường loang lổ, cỏ mọc um tùm, Trường đoán đây là một căn biệt thự hai tầng.

Căn nhà mang lại cho Trường một cảm giác thê thương khó tả, Trường thấy nó rất thân quen, sờ lên trái tim, Trường thấy lồng ngực mình đau nhói.

Trong ánh chiều tà, căn nhà đổ nát làm bức tranh rách nát trước mặt Trường như nhuộm một màu tím ngắt, ánh nắng hắt lên mặt Trường, tay che trước trán, Trường quan sát căn nhà một lượt.

Trường không tìm thấy dấu tích của người xưa, cũng không có cảm giác ở đây có người sống, tò mò, háo hức muốn khám phá xung quanh, Trường đi vào trong.

Bàn tay Trường quét nhẹ lên bờ tường, vôi, xi măng rơi xuống từng mảng, chúng đã cũ kĩ, đã bị bỏ hoang quá lâu rồi. Nhắm mắt lại Trường hình dung được một gia đình hạnh phúc, có cha mẹ, có một đứa con trai đang vui đùa cùng bố nó, bà mẹ ngồi trên ghế ngoài phòng khách, bà mỉm cười hạnh phúc.

Đột nhiên bức tranh trong đầu Trường thay đổi, không còn hình ảnh hạnh phúc của người thiếu phụ mà thay vào đó là nước mắt, lệ trên má bà không ngừng rơi, ôm lấy mặt, bà khóc nức nở, đứa con trai bé bỏng đang ôm lấy chân bà.

Người đàn ông hiền từ vui đùa cùng con trai không còn nữa, ông ta vung roi lên từng ngọn roi quất vào lưng thằng bé, người mẹ khóc ngất, đứa trẻ kêu to.

Trường ôm chặt lấy đầu, hai đầu gối Trường quỳ xuống đất, kí ức cũ ùa về như thác lũ. Tai Trường ong ong, những lời mắng chửu của người cha, tiếng gào khóc của người mẹ, tiếng kêu thảm thiết của thằng bé khiến Trường phát điên, khiến lồng ngực Trường như muốn nổ tung.

Trường thấy da thịt mình đau, những ngọn roi vô hình đang quất mạnh vào người Trường, Trường thấy ánh mắt khinh bạc của người cha khi nhìn đứa con, ánh mắt coi thường, căm hận khi nhìn người vợ.

Cháy…!!Cháy…!! Trường cảm thấy nóng, cảm thấy ngọn lửa đang lan tỏa xung quanh đây, thằng bé quỳ ôm lấy chân người mẹ khi bà treo cổ tự vẫn, nó đã khóc hết nước mắt, đã gào khản cả cổ, nó cũng muốn chết theo mẹ nó.

Người ta đã cố lôi nó ra khỏi đống lửa, cố cứu sống nó, nhưng nó không muốn sống, nó muốn đi theo mẹ nó, tại sao nó lại căm hận cha nó, tại sao nó lại muốn ông ta chết, tại sao mẹ nó phải tự vẫn, tại sao mẹ nó lại bỏ nó đi. Nó đã nghĩ, đã khóc quá nhiều. Nó tự hỏi tại sao bất hạnh này lại xảy ra với nó, tại sao ông Trời lại nỡ đối xử với nó như thế, đau khổ cùng cực nó lao vào ngọn lửa, cây cột trên xà nhà rơi thẳng xuống đầu nó, nó bất tỉnh nhân sự, trước khi thực sự bị ngất nó vẫn còn gọi tên mẹ nó.

Thằng bé kia có liên quan gì đến Trường, tại sao nước mắt Trường không ngừng chảy, tại sao trái tim Trường lại đau đớn như thế này, phải chăng thằng bé đó chính là Trường, còn cặp vợ chồng kia chính là bố mẹ Trường.

Nếu tất cả những hình ảnh vừa xuất hiện trong đầu Trường là sự thật thì người hại chết mẹ Trường phải chăng là ông Đăng, kinh hoàng, Trường ngồi bệt xuống đất.

Nhớ lại ánh mắt căm hận của thằng bé khi nhìn cha nó, nhớ lại những trận đòn roi mà ông quất lên người nó, lên mẹ nó, nhớ lại những câu chửu rủa của người cha dành cho vợ và đứa con trai, tất cả làm đầu Trường như muốn nổ tung, không chịu đựng được hơn nữa, nằm lăn ra đất, Trường ngất xỉu.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chớp chớp đôi mắt, Trường tỉnh lại,Trường thấy mình đang nằm trong một căn phòng nhỏ ấm cúng. Trường loạng choạng đi ra cửa. Ông lão tốt bụng hỏi Trường.

_Cháu tỉnh rồi à…??

Trường giật mình hỏi.

_Cháu đang ở đâu đây…??

Ông lão giải thích cho Trường hiểu.

_Lúc nãy ông thấy lái xe vào căn nhà hoang đó, ông tưởng cháu là dân hút chích nên tò mò muốn đi coi xem cháu làm gì trong đó, ông thấy cháu ôm chặt lấy đầu rồi lăn ra bất tỉnh, sợ hãi nên ông cố dìu cháu về nhà ông, xe của cháu ông cũng đã dắt về đây…!!

Trường xúc động.

_Cảm ơn ông…!!

Trường tò mò hỏi ông lão.

_Ông có thể cho cháu hỏi tại sao căn nhà đó bị bỏ hoang được không…??

Ông lão nhíu mày.

_Tại sao cháu lại muốn biết…??

_Cháu cũng không hiểu tại sao nhưng căn nhà đó cho cháu cảm giác cháu đã từng sống ở đó…!!

Ông lão nói ngay.

_Nếu thế chắc cháu nhẫm lẫn rồi, căn nhà đó đã bị bỏ hoang mười bốn năm nay, làm sao cháu sống ở đó được…!!

Mồ hôi tuôn ròng ròng trên trán Trường, thât trùng hợp, Trường cũng đã mất mười bốn năm sống trong thù hận, phải chăng căn nhà đó chính là căn nhà mà Trường đã từng sống.

Trường vừa mừng vừa sợ, Trường luôn muốn biết quá khứ của mình. Nay có một người có thể giúp được mình, không bỏ lỡ cơ hội, Trường hỏi luôn.

_Bác có thể nói cho biết nguyên nhân vì sao được không…??

Ông lão cười.

_Sao một người trẻ tuổi như cậu lại thích những câu chuyện bí ẩn thế nhỉ…??

Trường đáp.

_Chính vì nó bí ẩn nên cháu mới muốn nghe…!!

Ông lão bảo.

_Đi vào trong nhà uống nước đã, có gì để từ từ ông sẽ kể cho cháu nghe…!!

Trường vui mừng.

_Cảm ơn ông…!!

Rót trà mời Trường, ông bắt đầu kể.

_Ông sống ở đây đã được hơn năm mươi năm rồi, vợ ông mất sớm, ông chỉ sinh được một đứa con gái, nó đi lấy chồng xa nên ông sống thui thủi một mình. Căn nhà mà cháu nói là của một đôi vợ chồng trẻ, ông không quen biết họ, họ cũng không quen biết ông, họ cũng mới mua căn nhà đó, khi họ dọn đến lúc đó ông đã sống ở đây được hơn hai mươi năm rồi.

_ Chiều thứ bảy và chủ nhật nào căn nhà đó cũng ồn ào người ra kẻ vào, xe cộ tấp nập không khí đông vui, nhưng cảnh hạnh phúc như thế chỉ kéo dài được hơn mười năm. Vào một buổi chiều ông nghe có tiếng cãi nhau, tiếng khóc thét của đứa trẻ, tình trạng này kéo dài hàng mấy tháng trời, rồi nghe đâu công ty của gia đình đó làm ăn thua lỗ nên ngày nào cũng có chủ nợ đến đòi. Hai tháng sau đó, ông đang ngủ say, khói lửa từ căn nhà bốc cao, hàng xóm hô nhau đi dập lửa, thật đáng tiếc ngọn lửa quá to, chỉ cứu được đứa bé, còn bà mẹ đã chết thiêu trong đám cháy…!!

Mặt Trường trắng nhợt, người Trường không ngừng run rẩy, không sai, đó chính là hình ảnh Trường thấy trong giấc mơ, là chi tiết mà Trường đã quên, phải chăng hình ảnh đó quá khủng khiếp đối với một đứa trẻ mười hai tuổi nên Trường đã cố quên nó đi, đã ép mình không được phép nhớ, đã gạt nó hoàn toàn ra khỏi đầu.

Ông lão kể tiếp.

_Ngay sau đó thằng bé được đưa vào bệnh viện, tuy nó không chết nhưng nó bị một cây gỗ trên xà nhà rơi trúng vào đầu, tuy nó không bị mất trí nhớ hoàn toàn nhưng một phần kí ức của nó đã bị mất, bố nó hôm đó không có nhà, khi ông ta về tất cả căn nhà đã làm mồi cho ngọn lửa, biết tin vợ chết, con trai đang nằm trong bệnh viện, ông ta vội đến thăm. Một điều lạ là tuy người phụ nữ đó bị chết thiêu nhưng cảnh sát lại khẳng định người phụ nữ đó có thể đã bị giết chết trước khi thực sự bị lửa thiêu sống. Người bị nghi ngờ nhiều nhất là ông chồng, ông ta bị cảnh sát tạm gian chờ điều tra, sau khi không tìm ra được chứng cứ, ông ta được thả ra, nhưng không được phép đi khỏi địa phương.

_Những lời khai của hàng xóm đã chống lại ông ta, người ta ngày nào cũng nghe ông ta chửu vợ đánh con, ông ta suốt ngày say rượu, bạo lực gia đình thường xuyên diễn ra, có khi hàng xóm phải can ngăn, ông ta mới thôi đánh vợ, đánh con. Làm ăn thua lỗ càng khiến ông ta trở nên tệ bạc, uống rượu nhiều hơn, người ta lại phải nghe vợ con ông ta khóc nhiều hơn. Nghe nói vì không chịu đựng được tính vũ phu của chồng nên cô vợ đòi li dị và đòi dắt đứa con đi, một tuần sau khi cô vợ đòi li dị thì đám cháy xẩy ra nên cảnh sát nghi ngờ ông ta là hoàn toàn có cơ sở…!!

_Ngày chôn cất mẹ thằng bé, mặt ông ta lúc nào cũng lạnh tanh, hàng xóm không hiểu tình cảm ông ta dành cho vợ được bao nhiêu phần, có thực sự chính ông ta đã giết vợ hay không, nhưng hôm đó ông ta có chứng cớ ngoại phạm, cảnh sát không thể bắt tội ông ta. Khi thằng bé được ra viện, ông ta đón nó đến sống nhờ trong một căn nhà thuê, cứ ngỡ tưởng như thế là yên, không ngờ hai tháng sau đó, ông ta cũng biến mất, nghe mọi người nói ông ta đã tự sát, cảnh sát đã truy tìm ông ta khắp nơi nhưng không thấy, ai cũng cho rằng ông ta đã chết…!!

_Thằng bé trở thành trẻ mồ côi, ngay sau đó nó được người ta đưa đi, từ đó về sau không còn ai nghe được tin tức gì về gia đình ông ta nữa. Căn nhà đã bị bỏ hoang cũng đã được mười bốn năm rồi…!!

Kết thúc câu chuyện, ông lão nhấp một ngụm trà cho đỡ khô miệng. Trường ngồi chết lặng trên ghế, bây giờ Trường đã nhớ ra tất cả mọi chuyện, mắt Trường đỏ hoe, Trường không thể tin được những điều Trường vừa nghe nữa, nó hoàn toàn trái ngược với những gì mà ông Đăng đã nói cho Trường biết, ôm chặt lấy đầu, Trường như muốn phát điên lên. Cuộc đời Trường toàn là dối trá, toàn là giả tạo. Trường là một công cụ, một con rối của ông Đăng.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mướn Chồng
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ