Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mướn Chồng – Chương 106

Mướn Chồng

Tác giả: Mysweetlovlyday
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trường và Quân đang ngồi ở ngoài hành lang, cả hai không ai nói với ai câu nào. Quân lên tiếng.

_Xem ra tình cảm giữa cậu và Hồng rất tốt, tôi có thể yên tâm vì nếu cậu có Hồng, cậu sẽ không tranh dành Diễm với tôi nữa…!!

Trường nhếch mép.

_Đừng chủ quan quá, nếu chỉ nhìn bề ngoài, có thể bây giờ cậu thắng tôi nhưng cậu hãy nhớ một ngày nào đó tôi sẽ tìm ra được điểm yếu của cậu…!!

Quân nghênh chiến.

_Tôi sẵn sàng chờ ngày cậu phản công lại tôi nhưng tôi sợ căn bệnh của cậu, tội trạng của cậu, không cho cậu thời gian làm điều đó đâu…!!

Trường tái mặt, đùng là Trường không còn sống trên đời này được bao lâu nữa, tội trạng của Trường cũng không phải nhỏ, nếu bị bắt Trường phải tù ít nhất năm năm, khối lượng tài sản mà Trường và ông Phong lừa của công ty Hải Thịnh lên đến mấy tỉ đồng, Trường không muốn kết thúc cuộc đời mình trong tù, Trường có thể chấp nhận chết vì bệnh tật nhưng không thể chết vì tù tội.

Quân đọc được sự sợ hãi trong ánh mắt của Trường. Quân nói.

_Nếu cậu đồng ý giao dịch của tôi, tôi sẽ tha cho cậu, coi như tội trạng mà cậu mắc phải tôi sẽ không còn truy cứu nữa…!!

_Cậu muốn tôi làm gì…??

_Giúp tôi đưa bố cậu ra tòa…!!

Trường quát.

_Đây là một điều phi lí nhất mà tôi từng nghe, cậu nghĩ rằng tôi có thể đẩy bố mình vào tù được sao…??

Quân thương hại.

_Cậu đúng là một thằng ngu, cậu nghĩ rằng cậu thực sự là con của ông ta à…??

Trường gần như ngã lăn ra đất, mặt Trường trắng bệch, cơ thể run rẩy. Trường không còn tin vào tai mình nữa.

_Cậu..cậu nói dối, làm gì có chuyện tôi không phải là con của bố tôi…!!

Trường gầm lên.

_Đừng dùng cách này để chia rẽ tình cảm của hai cha con tôi….!!

_Cậu muốn biết chứ gì, tại sao cậu không đến văn phòng của tôi, tôi sẽ cho cậu xem cuốn băng mà tôi ghi âm được từ bố của cậu…!!

Sau khi nhớ được mình là ai, Trường cũng đang nghi ngờ thân thế thực sự của mình, Trường không biết Trường có phải là con của ông Đăng không, Trường chưa thấy có người cha nào đối xử với con mình một cách lạnh lùng và tàn nhẫn như ông Đăng.

Đứng dậy, Trường nói.

_Chúng ta đi thôi, tôi muốn biết cậu định dở trò gì với tôi nữa…!!

Quân giả vờ than thở.

_Sao cậu lại nghi ngờ lòng tốt của tôi như thế, tôi thực sự rất lo cho cậu…!!

Nghe giọng thương hại của Quân, Trường gồng mình vì tức.

_Cậu thôi cái giọng thương hại của cậu đi, có gì thì đi nhanh lên, nếu cậu mà dám lừa tôi. Tôi sẽ không tha cho cậu đâu…!!

Quân cười.

_Trước khi chúng ta đi, cũng phải chào hai cô gái mà chúng ta yêu đã chứ…??

Mở cửa phòng, Quân hỏi Diễm.

_Em có muốn đi về bây giờ không…??

Diễm lạnh nhạt đáp.

_Anh về trước đi, tôi muốn ở lại chơi với chị Hồng…!!

_Thôi được rồi, nếu thế anh đi đây…!!

Diễm không nói gì, thoát được Quân khiến Diễm vui mừng, hai chị em tiếp tục nói chuyện với nhau. Lần này Quân đã quá sơ ý khi nói chuyện với Trường ngoài hành lang, chẳng lẽ Quân lại không biết Quân và Trường là hai đối tượng được ông Đăng đặc biệt quan tâm, hay là Quân cố tình làm thế vì một mục đích riêng nào đó.

Quân đi xe ô tô, Trường đi xe máy nên cả hai không nói chuyện được với nhau. Về đến công ty, Quân dẫn Trường lên văn phòng, mở cửa, Quân mời.

_Cậu vào đi…!!

Trường quan sát văn phòng của Quân một lượt, Quân cười hỏi.

_Cậu đang hiếu kì đúng không…??

Trường cáu.

_Có gì cậu cần cho tôi xem thì cho tôi xem luôn đi…!!

Quân nhã nhặn.

_Trước sau gì cậu cũng biết, cậu nóng giận làm gì…!!

Mở hộc tủ, đưa một cuộn băng trước mặt Trường, Quân hối thúc.

_Cậu nghe đi…!!

Trường run run cầm lấy, mở đĩa quay băng, Trường bắt đầu nghe. Nghe đến đâu, mặt Trường tái mét đến đấy, mồ hôi nhỏ ra từng giọt.

Giọng nói là của ông Đăng, đoạn băng này ghi âm lại lời nói của ông ta khi ông ta đi thăm mộ bà Lan – mẹ của Trường, ông ta đã vô tình nói Trường không phải là con của ông ta, vì biết Trường không phải là con của mình, nên ông ta mới đột nhiên thay đổi trong mấy tháng trước khi bà Lan chết. Trường bây giờ mới hiểu được lí do tại sao ông ta lại đánh đập, chửu rủa, khinh ghét mẹ con Trường đến thế.

Trước khi kết hôn với ông ta bà Lan đã mang thai con của một người đàn ông khác, ông ta vì không biết gì nên khi Trường được sinh ra ông ta đã yêu quý Trường như con ruột, mười hai năm trôi qua, khi sự thật bị phanh phui, nỗi uất hận, nhỏ nhen của một người đàn ông bị vợ cho mọc xừng suốt mười hai năm chung sống đã biến đổi con người ông ta, ngày trước ông ta yêu vợ, thương con bao nhiêu thì nay ông ta lại hận, căm ghét họ bấy nhiêu.

Trường khóc, hai dòng lệ chảy trên má. Đưa cho Trường một chiếc khăn, Quân nói đầy cảm thông.

_Tôi hiểu cảm giác của cậu, tôi cũng biết cậu không thể giúp tôi đưa ông ta vào tù vì ông ta có công ơn nuôi cậu trong mười hai năm, cậu đã quen gọi ông ta là cha hơn hai mươi năm. Tôi cho cậu biết sự thật để cậu không làm sai hơn nữa, cậu nên buông tay đi, cậu trả thù cho mẹ cậu như thế là đủ rồi….!!

Đẩy ly cà phê trước mặt Trường, Quân hỏi.

_Về cái chết của mẹ cậu, cậu có nghi ngờ gì không…??

Trường nhíu mày.

_Sao cậu lại hỏi tôi điều này…??

_Rất đơn giản vì cuộc nói chuyện của cậu và ông lão, tôi đã nghe hết, nên tôi muốn biết trong đầu cậu đang tính toán làm gì tiếp theo…!!

Quá tức giận, Trường túm cổ áo Quân, tay phải dơ nắm đấm lên, Trường muốn đấm Quân một trận, thật không ngờ Quân dám cho người theo dõi mình. Nắm chặt tay Trường, Quân cười.

_Cậu định đánh ân nhân của cậu đấy à....??

Trường gầm lên.

_Cậu dám cho người theo dõi tôi, tôi sẽ kiện cậu tội xen vào đời tư của người khác để xem cậu ăn nói trước tòa như thế nào…!!

Vỗ nhẹ vào bàn tay nắm chặt cổ áo của mình, Quân bình thản nói.

_Cậu tưởng chỉ có mình tôi theo dõi cậu thôi sao, ngay cả bố cậu cũng theo dõi nhất cử nhất động của cậu. Cậu nên biết ông ta không tin cậu, trong lòng ông ta cậu chỉ là công cụ cho ông ta dùng để trả thù thôi, nếu có bị bắt mọi tội lỗi cậu đều phải gánh hết, ông ta cũng biết cậu không bao giờ khai ra ông ta, làm như thế ông ta có thể thỏa mãn được lòng hận thù của mình, ông ta vừa có thể trả thù riêng, vừa có thể khiến con rơi của vợ vào tù thay ông ta, cậu nghĩ xem kế hoạch này có thâm độc không…??

Trường chết lặng, bàn tay nắm chặt cổ áo Quân từ từ nới lỏng rồi buông hẳn. Vỗ vai Trường, Quân nói tiếp.

_Tôi biết bây giờ cậu đang hoang mang lo sợ, cậu không biết nên làm gì, mọi thứ trong đầu cậu đã được gột rửa sạch, cậu kinh hoàng nhận ra cuộc sống trong mười bốn năm qua của cậu chỉ là giả tạo, chỉ là một câu truyện do bố của cậu tạo ra, ông ta đã tạo ra một con rô bốt được lập trình sẵn….!!

_Cậu làm gì tiếp theo là tùy cậu nhưng tôi khuyên cậu, cậu nên tránh xa ông Đăng ra, ông ta là một con người độc ác, tàn nhẫn, ông ta sẽ làm tất cả để đạt được thứ ông ta muốn….!!

Ôm lấy đầu, Trường khổ sở, trái tim tan nát, niềm tin dành cho ông Đăng đã hết, tình cha con cũng không còn, đầu óc Trường bây giờ là một khoảng không vô tận.

Trường sỉ vả, trách móc bản thân, nếu Trường không quên đi những kí ức quan trọng đó, Trường đã không nhầm lẫn như bây giờ, dù có nói gì, làm gì cũng đã muộn rồi, bàn tay Trường đã nhúng chàm, đã phạm tội, Trường cũng sắp chết, Trường còn làm được gì nữa, kế hoạch trả thù của ông Đăng thật sâu cay, nhưng điều khiến Trường còn thắc mắc là ông Đăng ép Trường lấy Diễm bằng được làm gì.

Quân hiểu Trường đang nghĩ gì nên nói luôn.

_Điều mà cậu đang lo nghĩ cũng chính là điều mà tôi đang băn khoăn, có khi nào cậu và Diễm là hai anh em không…??

Những lời Quân vừa nói đã vượt quá sức chịu đựng của Trường, mặt Trường đã tái lại càng tái hơn, chân tay Trường đông cứng, nếu những lời Quân nói là đúng sự thật, thì ông Đăng quả là tàn ác, xấu xa quá, kế hoạch trả thù thâm độc này chắc là ông ta đã phải suy tính từ rất lâu.

Bịt chặt hai tai lại, Trường hét.

_Cậu im đi, đừng ăn nói vớ vẩn, tôi và Diễm không thể nào là anh em…!!

_Nếu thế cậu cho tôi biết lí do vì sao bố cậu ép cậu lấy Diễm bằng được đi…!!

Trường lúng túng.

_Cái đó…!!

Đưa cho Trường một tập hồ sơ. Quân giải thích.

_Tôi đã cho người điều tra về mối quan hệ giữa gia đình cậu và gia đình ông Hải, theo thông tin mà những người ngày trước quen biết hai gia đình đã nói cho tôi biết, mẹ cậu chính là mối tình đầu của ông Hải, không hiểu vì nguyên nhân vì sao về sau này mẹ cậu lấy bố cậu rồi sinh ra cậu. Cậu không thấy có gì trùng hợp trong chuyện này sao…??

Từng tấm hình chụp chung giữa ông Hải và gia đình Trường làm con tim Trường nhức buốt, làm đầu Trường như muốn nổ tung, nếu ông Hải thực sự là cha của Trường thì chính Trường đã hại chết cha đẻ của mình, đã đẩy gia đình bố đẻ đến tán gia bái sản, suýt chút nữa nếu Diễm đồng ý lấy Trường, hai anh em đã phạm vào tội loạn luân, dòng họ Phan sẽ bị hủy diệt.

Càng nghĩ Trường càng sợ, càng khiếp đảm, bộ quần áo Trường đang mặc trên người ướt đẫm mô hôi, mặt Trường trắng bệch, Trường không muốn nghe cũng như muốn tin bất cứ điều gì nữa nhưng sự thật trên đời này là điều sớm hay muộn con người cũng phải đối diện với nó, dù có chạy trốn, cũng trốn không được.

Quân gợi ý.

_Nếu cậu muốn biết sự thật, một là cậu đi hỏi thẳng ông ta hai là cậu và ông Hải đi xét nghiệm ADN, chỉ cần có kết quả cậu sẽ biết cậu có phải là con của ông Hải ngay thôi…!!

_Nhưng có một điều tôi khuyên cậu, nếu cậu hỏi ông ta, ông ta sẽ không bao giờ cho cậu biết được sự thật, cậu còn đẩy ông Hải, Diễm và Hồng vào vòng nguy hiểm. Bây giờ ông ta chưa làm gì Diễm vì ông ta còn tin ông ta có thể bắt cậu lấy Diễm làm vợ, nếu ông ta biết, cậu đang nghi ngờ ông ta, mọi thứ xung quanh cậu sẽ kết thúc. Theo tôi nghĩ cậu nên đi xét nghiệm ADN trước sau đó hãy hỏi ông ta sau….!!

Trường nghi ngờ hỏi.

_Tại sao cậu lại muốn giúp tôi…??

_Tôi không muốn một người vô tội như cậu vào tù thay cho ông Đăng, lí do thứ hai tôi giúp cậu vì tôi yêu Diễm, nếu cậu thực sự là anh trai của cô ấy, cậu nghĩ cô ấy sẽ vui khi phát hiện ra tôi đã biết tất cả mọi chuyện mà lại không nói gì với cô ấy sao….??

Trường gầm gừ bảo Quân.

_Nếu tôi thực sự là anh trai của cô ấy, cậu cũng đừng hòng mà lấy được cô ấy, tôi không muốn có một thằng em rể như cậu…!!

Quân cáu bẳn đáp.

_Cậu nên nhớ tôi vừa làm ơn cho cậu, cậu làm gì cũng phải nghĩ đến tôi một chút…!!

Trường mai mỉa.

_Đừng tưởng cậu làm ơn cho tôi một chút là cậu có thể lên mặt dạy đời, so với những gì mà cậu gây ra cho tôi, từng này vẫn còn chưa thấm vào đâu…!!

Không muốn tranh cãi với Trường thêm, Quân giục.

_Cậu đi thăm ông Hải, rồi tiện thể làm những gì mà cậu cho là cần đi…!!

Đứng lên Trường nói.

_Dù không hiểu mục đích thực sự vì sao cậu lại giúp tôi là gì nhưng tôi vẫn cám ơn cậu…!!

_Cậu đi đi, đừng nói lôi thôi nữa, tôi không quen nghe câu cám ơn của cậu….!!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mướn Chồng
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...