Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mười Bảy Năm Bị Đánh Cắp – Chương 2

Mười Bảy Năm Bị Đánh Cắp

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi mải xem náo nhiệt, không để ý đến bếp lửa trên tay, trứng chiên cháy khét.

"Anh ơi, anh sao thế, cơm chiên trứng của tôi!"

Tôi nhanh nhẹn rửa chảo: "Xin lỗi, tôi tặng thêm anh một quả trứng và một cây xúc xích, vừa nãy tôi mải xem náo nhiệt quá."

Cơm chiên trứng còn chưa chiên xong, ông lão kia lại đến.

Ông ấy xông đến trước mặt tôi, đột nhiên lo lắng kéo tôi lại: "Cháu không sao chứ?"

Tôi đang chiên cơm thì có chuyện gì chứ?

"Ông lão, ông là ai vậy? Ông đã theo dõi tôi mấy ngày rồi, tôi đã đổi chỗ rồi đấy, tôi mà báo cảnh sát là ông c.h.ế.t với tôi đấy."

Lúc này điện thoại tôi reo.

Mãi mới đưa xong đĩa cơm chiên trứng, ông ấy đột nhiên nói: "Con ơi, ta là bố ruột của con đây."

2

Một lúc tôi như thể đã hiểu, lại như thể không hiểu.

Tôi lấy điện thoại ra, bên kia đã gọi rất nhiều cuộc, tôi bận làm ăn nên không nghe máy.

"Bố ruột?" Tôi hỏi bâng quơ một câu: "Thế mẹ ruột của tôi đâu?"

Ông lão cẩn thận nói: "Mẹ con đang ở nhà đợi con đó."

Tôi ngậm t.h.u.ố.c hỏi ông ấy: "Sao bây giờ mới nhớ ra tìm tôi à?"

Ông ấy đột nhiên lại khóc.

Tôi sợ người khác tưởng tôi bắt nạt ông ấy nhưng vẫn nói với giọng không thiện chí: "Ông khóc cái gì, tôi còn chưa mắng ông, trước kia tại sao lại không cần tôi?"

Ông ấy khóc nói: "Con ơi, con bị cướp mất, ta và mẹ con đã tìm con ròng rã mười bảy năm trời."

Mười bảy năm, là hơn 6200 ngày.

Ông ấy tha thiết muốn chứng minh cho tôi thấy, mình thật sự là bố ruột của tôi.

Thế là ông ấy nói: "Sau gáy con có một vết bớt hình hoa mai, đúng không?"

Ánh mắt ông ấy quá đỗi mong chờ.

Tôi bỗng có chút không nỡ lừa ông ta: "Sau gáy tôi bị bỏng rồi, da thịt từ lâu đã không còn. Vết bớt thì không biết, nhưng vết sẹo thì một mảng lớn."

Ông lão này khóc càng t.h.ả.m hơn trước mặt tôi, vừa khóc vừa tự tát mình.

"Là lỗi của ta, con ơi, là lỗi của ta, ta đã làm mất con rồi."

"Đã khỏi rồi, sớm đã không còn đau nữa."

Ông ấy nhìn vết sẹo trên mặt tôi: "Không sao, chúng ta làm xét nghiệm DNA là biết thôi."

Ông ấy vừa gọi vừa khóc: "Con đã chịu khổ rồi, con ơi."

Nhưng tôi nhìn ông ấy hình như còn t.h.ả.m hơn. Toàn thân từ đầu đến chân, quần áo đều đã sờn cũ, xù lông. Ngay cả đôi giày, cũng không biết đã đi bao lâu rồi. Ngón chân cái chỗ đó, đã mòn rách gần như thủng một lỗ.

Cả người ông ấy mang vẻ bối rối, cái cảm giác bất an khi bị xã hội bỏ lại, nhìn tôi lại không dám nhìn nhiều.

Tôi bây giờ ăn no mặc ấm, nhìn có vẻ khá hơn ông ấy nhiều. Mặc dù tôi không thể hoàn toàn tin ông ấy, nhưng tin nhắn điện thoại liên hệ với tôi cũng đã nói về chuyện này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tôi theo ông ấy về nơi ông ấy ở.

Nơi đây tiền phòng một ngày chỉ có 10 tệ.

Đây là lần đầu tiên tôi biết dưới cái thành phố phồn hoa này, lại có một loại chỗ ở rẻ tiền đến vậy.

Ngột ngạt, bẩn thỉu. Không có nhà vệ sinh riêng, càng đừng nói đến nước nóng.

Tấm ga trải giường hoa văn to lớn kia cũng không biết đã có bao nhiêu người ngủ qua, đen sì ố vàng. Ngay cả vỏ gối và mảng tường phía đầu giường, cũng bẩn thỉu.

"Ông ngủ ở đây sao?" Tôi nhíu mày.

Cơn nghiện t.h.u.ố.c của tôi hình như lại tái phát.

Ông ấy gật đầu: "Ta tìm con bao nhiêu năm nay, lúc nào cũng phải tiết kiệm một chút. Ở đây cũng tốt lắm rồi, trước đây ta còn ngủ gầm cầu..."

Tôi không hiểu sao không muốn nghe, cắt ngang lời than thở của ông ấy: "Ông không phải nói là cho tôi xem ảnh à?"

Tôi ước chừng, ông ấy trông như bảy mươi tuổi. Dù có là kẻ lừa đảo cũng không đ.á.n.h lại tôi.

Ông ấy từ trong túi vải dưới đất ở cửa lấy ra một cuốn album ảnh.

Cuốn album đã bị lật đi lật lại đến rách nát.

Đó là tuổi thơ của Vương Thắng Kiệt.

Vương Thắng Kiệt cười rạng rỡ, mắt híp tịt không nhìn thấy khe hở.

Trên mặt có chút má hồng cao nguyên. Tuy ăn mặc bình thường, nhưng rất sạch sẽ.

Tôi lại nhìn người đàn ông tên Vương Quốc Hoa đang ở bên cạnh mình, quần áo trên người ông ấy thì không thể gọi là sạch sẽ được. Lôi thôi lếch thếch, đi trên đường chắc cũng bị người khác chê bai.

Trong phòng có một chiếc xe đạp, có lẽ là tài sản đáng giá nhất của ông ấy.

Vì vậy đây là lầu thứ sáu, ông ấy cũng đã vác nó lên.

Trên xe đạp treo một tấm bảng lớn giống như quảng cáo, là ảnh của Vương Thắng Kiệt và thông tin cá nhân. Kể về tình hình khi Vương Thắng Kiệt bị thất lạc.

Lúc đó trên đầu thằng bé còn vẽ một chấm đỏ hình như là một kiểu trang điểm phổ biến.

Trước ba tuổi tôi tên là Vương Thắng Kiệt.

Sau ba tuổi tôi tên là Lý Dũng.

Tôi xem vài tấm ảnh của Vương Thắng Kiệt. Giờ trên mặt tôi có sẹo, tôi đã sớm không nhớ nổi mình trông thế nào nữa rồi. Nhưng nội tâm mách bảo tôi, chuyện này có lẽ chín phần mười là thật.

Ông ấy rất muốn gần gũi tôi, nhưng lại không dám ngồi cạnh.

Ông ấy run rẩy nói: “Ta và mẹ con tìm con mười bảy năm rồi.”

Hiện giờ chưa có kết quả xét nghiệm DNA. Tôi không thể đồng cảm thêm được nữa.

Hơn nữa, mười mấy năm nay, tôi đã vẽ rất nhiều chữ “chính” lên tường, nhưng bố mẹ tôi vẫn không đến đón tôi.

Tôi nghĩ có lẽ tôi không phải là con nhặt được. Vì bố mẹ trong làng đều thích đùa con cái mình như vậy.

Nhưng đôi khi, tôi lại nghĩ thầm, nếu tôi thật sự là con nhặt được thì tốt biết mấy.

Như vậy bố nuôi đ.á.n.h tôi, có lẽ tôi sẽ không đau lòng đến thế.

Ông ấy đột nhiên lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi: “Ta đã hỏi thăm rồi, bố nuôi con đối xử với con không tốt, sao con không bỏ trốn?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mười Bảy Năm Bị Đánh Cắp
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...