Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mùa Xuân Tuổi Trẻ – Chương 37

Mùa Xuân Tuổi Trẻ

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giống Thùy Dương, cô cũng dừng bước một chút, nhưng khác là sau khi dừng lại, cô lập tức băng qua đường tiến về phía anh.

Phú Thành thở phào, hạ cửa kính xe, Hiền Thục vừa đến trước xe.

Cô hơi nghiêng đầu, mỉm cười gọi một tiếng “Phú Thành,” giọng nhỏ nhẹ, nhưng nghe khiến Phú Thành cảm thấy lạ kỳ dễ chịu...

Góc môi anh vô thức nhếch lên, mỉm cười nói: “Lên xe đi.”

Hiền Thục nhìn thấy hôm nay tâm trạng anh có vẻ tốt, cũng không hỏi đi đâu, trực tiếp bước đến ghế sau, mở cửa xe rồi ngồi vào.

Phú Thành cầm chiếc bánh trứng vừa “cướp” được lúc nãi, nghiêng người đưa cho Hiền Thục.

Hiền Thục hơi ngẩn người, đưa tay nhận lấy, “Cái gì thế?”

“Bánh trứng.”

Bánh trứng?

Cô nhìn túi nhựa in tên tiệm bánh rồi ngẩng đầu lên, “Cho tôi à?”

Ánh mắt cô giống hệt như một con thú cưng đang hỏi chủ, nhìn Phú Thành bên cạnh mà không nhịn được cười, “Không thì sao?”

Hiền Thục cũng mỉm cười, “Cảm ơn anh.”

“Có mỗi hai hộp bánh trứng thôi mà, cảm ơn thế này tôi còn chẳng biết trả lời sao cho phải.”

Hiền Thục vội mím môi kìm nén tiếng cười, cúi đầu mở một hộp ra, mùi thơm béo ngậy sữa lan tỏa ngay trong không khí.

Thơm quá...

Cô nuốt nước bọt, vô thức đưa tay định lấy một cái để thử, nhưng chợt nhớ mình chưa rửa tay...

Thấy tay cô dừng lại trên hộp, Phú Thành nghi ngờ hỏi: “Sao vậy?”

“À... tôi chưa rửa tay.” Cô nói rồi giơ tay ra, ngón trỏ, ngón cái cùng phần dưới lòng bàn tay có vết mực lem luốc.

Phú Thành thấy vậy, quay sang nói với Trần Cương: “Đi mua hộp khăn ướt về.”

Trần Cương méo miệng, trong lòng rất không vui.

Dù đã theo Phú Thành gần mười năm, nhưng việc đi mua đồ cho một cô gái thì gần như chưa bao giờ làm, hơn nữa anh ta hoàn toàn coi thường Hiền Thục...

Trong lòng Trần Cương, Hiền Thục chỉ là cô gái khiến em họ anh ta từ bạn gái thành người yêu cũ, còn bị Phú Thành cố tình làm khó dễ.

“Không cần đâu, tôi sẽ đi rửa ở chỗ lấy cơm hộp.” Cô nói rồi đóng nắp hộp bánh trứng lại, ngay lập tức nghe giọng Phú Thành vang lên.

“Đi đâu mà đi, ngồi yên đó.”

“...” Hiền Thục cứng người, không dám động đậy.

Ánh mắt hài lòng của Phú Thành chuyển sang nhìn Trần Cương, “Sao mày còn ngồi đó? Muốn tao mời mày đi mua hả?”

“À... tôi đi ngay đây.” Trần Cương vội mở cửa xe nhảy xuống, lòng vừa cay vừa bức bối.

Anh ta mua bánh trứng để “thả thính” mà bị mượn hoa cúng Phật đã đành, giờ chỉ vì cô nàng đó chưa rửa tay mà bị bắt đi mua khăn ướt!

Phú Thành rốt cuộc thích cô ta chỗ nào? Còn Thùy Dương thì sao? Mấy hôm trước còn theo sát như sam kia mà!

Trong lòng Trần Cương đầy ấm ức, còn Hiền Thục ngồi trên xe ngoài cảm giác xúc động, trong lòng còn dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa lạ vừa lâng lâng... Có phải đây chính là sự kiêu hãnh, cảm giác kiêu hãnh được thỏa mãn?

Cô còn đang mơ màng thì Phú Thành hỏi: “Bây giờ em ở đâu?”

Chỉ có năm chữ, nhưng khiến ngực Hiền Thục chợt thắt lại, đôi chân vừa bay bổng lập tức đặt xuống đất.

“chổ lần trước...”

Phú Thành nheo mắt nhìn cô, “Anh nhớ em có trí nhớ khá tốt mà.”

Hiền Thục cúi mắt tránh ánh nhìn sắc bén của anh, bình tĩnh trả lời: “Tạm thời tôi chưa tìm được chỗ ở phù hợp.”

“Là tìm chưa được hay chưa tìm?”

“Chưa tìm được.”

Câu trả lời của cô chỉ nhỏ hơn một chút về âm lượng, không có dấu hiệu dao động nào trong hơi thở, Phú Thành cảm thấy cô không nói dối, gật đầu, “Không tìm được sao không gọi cho anh?”

“Anh nói rồi, thiếu tiền có thể tìm anh.”

“...” Anh không biết nói gì hơn nữa.

Phú Thành lập tức im bặt, quay người lấy một điếu thuốc, hút một hơi rồi cắn vào đầu điếu.

“Làm người đôi khi đừng quá cứng nhắc.” Anh châm thuốc, hít một hơi rồi thở khói ra ngoài cửa sổ, sau đó nhìn cô qua gương chiếu hậu, “Biết linh hoạt không?”

Hiền Thục nhẹ nhàng mím môi, “Có những chuyện, tôi không dám tùy tiện linh hoạt.”

“Ý cô là gì?”

“Tôi nghĩ… anh chắc rất bận, chuyện thuê nhà nhỏ nhặt mà cũng đi tìm anh, anh có thể không vui.”

“Hừ, cô cũng biết điều đấy.”

Hiền Thục không biết có phải mình nhạy cảm hay không, nhưng nghe ra trong giọng anh có chút mỉa mai.

Cô ngẩng mắt, nhìn ánh mắt của Phú Thành trong gương chiếu hậu, “Không phải tôi biết điều, tôi chỉ sợ làm anh phiền lòng, vì mẹ tôi hay nói tôi phiền, một khi phiền thì tâm trạng không tốt, cuối cùng tôi biến vấn đề mà lẽ ra có thể tự giải quyết thành chuyện không thể giải quyết được.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mùa Xuân Tuổi Trẻ
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...