Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mùa Xuân Tuổi Trẻ – Chương 32

Mùa Xuân Tuổi Trẻ

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phú Thành liếc cô ấy một cái, rồi mới hút một hơi thuốc, thở ra, vừa khởi động xe vừa hỏi: "Nhà thuê rồi à?"

Thật ra anh muốn hỏi là, Quang và cô ấy có quan hệ gì...

"Thuê rồi." Hiền Thục trả lời.

"Ở đâu?" Phú Thành lại hỏi.

"Chính là trước trạm xe buýt, rẽ trái lên cái dốc lớn đó."

Cô mô tả rất rõ ràng, Phú Thành giảm tốc độ, nhanh chóng nhìn thấy cái dốc lớn mà cô nói phía trước.

Anh đánh lái lên dốc, Hiền Thục nói: "Chỉ cần cứ đi theo đường là được."

Phú Thành không nói gì, vì anh phát hiện con đường này chính là cửa sau trường học của cô.

Hơn nữa, sau khi qua cửa sau trường học, người qua lại thưa thớt, trên đường chỉ thấy vài nhóm học sinh đi lên cùng nhau.

"Chỗ này khá hẻo lánh." Anh nói.

"Có chút đấy."

"..." Chỉ có chút thôi sao?

Phú Thành im lặng, ánh mắt quét qua gương chiếu hậu, những nhóm học sinh lẻ tẻ nhanh chóng bị bỏ lại phía sau, hai bên đường không có một cửa hàng nhỏ nào, trong bóng tối chỉ có những bóng đèn đường cũ kỹ tỏa ánh sáng vàng vọt, cảm giác như vùng ngoại ô hoang vắng.

Đi được vài phút, rẽ phải theo đường, cuối cùng anh thấy một cửa hàng nhỏ, lúc này giọng Hiền Thục vang lên từ phía sau.

"Chính là phía trước, đi qua cái cổng sắt lớn kia là được."

Phú Thành câu mày, giảm tốc độ hơn nữa, đánh lái qua cổng sắt lớn không có bảo vệ, trước mắt là dãy nhà cũ sáu tầng.

"Chính là căn đầu tiên này." Hiền Thục nói tiếp.

Phú Thành dừng xe, còn tắt máy.

Chi tiết này khiến Hiền Thục biết được Phú Thành có ý định tự mình đi xem nhà thuê của cô, để xác nhận cô thật sự đã thuê nhà, vậy thì cô không cần phải khách sáo nói lời cảm ơn hay xin phép đi trước.

Hiền Thục mở cửa xuống xe, đi vài bước rồi dừng lại chờ.

Phú Thành nhìn về phía Trần Cương, "Ở đây đợi tôi xuống."

"Được." Trần Cương lập tức cười đáp lại, có vẻ rất nhiệt tình.

Nhưng nụ cười đó trong mắt Phú Thành lại rất chói mắt, như thể anh ta đang toan làm gì đó.

"Cậu cười cái gì thế hả?"

"..." Hừ, lúc nào cười cũng bị coi là có tội rồi sao!

Trần Cương im lặng, nhanh chóng kìm nén cười rồi quay đi.

Phú Thành liếc anh ta một cái không vừa ý, mở cửa xuống xe.

Anh cũng không biết tại sao mình lại nóng giận đến vậy, có thể vì anh vẫn cảm thấy bị lừa gạt, cũng có thể vì câu trả lời máy móc của Hiền Thục khiến anh cảm thấy ngượng ngùng và mất mặt.

Hiền Thục thấy anh xuống xe, nhỏ giọng nói: "Ở tầng sáu."

Phú Thành gật đầu về phía sau cô, Hiền Thục quay người đi đến cửa hành lang, giơ tay gõ mạnh.

Đèn cảm ứng trong hành lang bật sáng, ánh sáng yếu ớt còn thua cả đèn pin sắp hết pin, rất mờ mịt.

Phú Thành châu mày, theo sau Hiền Thục bước vào hành lang.

Hành lang cũ kỹ xuống cấp, góc tường có mạng nhện, một số bậc thang còn bị hư hỏng không nhỏ... đúng là căn nhà nguy hiểm!

Phú Thành còn nín thở, bởi anh còn ngửi thấy trong không khí mùi mốc pha lẫn mùi nước tiểu...

Lên đến tầng sáu, cả hai không nói câu nào, Hiền Thục rẽ trái, lấy chìa khóa mở cửa, vào trong bật đèn.

Cô không vào ngay mà lịch sự lùi lại hai bước, để Phú Thành vào trước, có vẻ như đang tiếp đón khách quý.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mùa Xuân Tuổi Trẻ
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...