Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mùa hè năm ấy – Chương 4

Mùa hè năm ấy

Tác giả: Mây_Tím
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt giáo viên chủ nhiệm đỏ bừng như gan heo.

“Im ngay, tôi chốt là em ấy đấy, cậu còn dám chọn nữa, thì chép phạt mười lần nội quy cho tôi.” Giáo viên chủ nhiệm dứt khoát quyết định, không cho cậu ấy bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Thế là, tôi đành dọn bàn xuống ngồi ở dãy cuối cùng, bên cạnh cậu ấy.

Ngồi được vài phút, càng nghĩ tôi càng thấy tủi thân, rồi bật khóc.

“Cứ yên tâm, tôi sẽ tuyệt đối không làm phiền giấc ngủ của cậu.”

Cậu ấy thấy tôi khóc, mặt thoáng chút cảm xúc: “Muốn ngồi cạnh tôi đến vậy sao, nghĩ đến mức bật khóc luôn à?”

Tôi: ?

“Đừng khóc, tôi không thích cái trò đó đâu.” Cậu ấy trông hoàn toàn dửng dưng.

“Cậu không phải là con trai à?” Tôi đỏ mắt hỏi.

Cậu ấy thực sự chẳng có chút độ lượng của con trai gì cả.

Cậu ấy ngẩn ra một lúc, bỗng cười phá lên một cách láu cá: “Là con trai. Sao nào? Muốn đi cùng tôi vào nhà vệ sinh nam không?”

“Cậu!” Tôi tức đến đỏ bừng mặt.

“Lục ca, thế nào đấy? Cô nhóc lùn này cũng đáng yêu mà, cần gì phải khó chịu vậy…”

Mấy người bạn của Lục Dã bên cạnh trêu chọc.

Lục Dã lạnh lùng nói: “Đám người tàn phế loại hai chưa đến 1m75 mà dám nói người khác lùn à.”

Mấy người kia bị cậu chọc cho tức đến nổ phổi.

“Cậu cũng không cao hơn bao nhiêu, cũng chưa tới 1m80 mà.”

“Các cậu nghĩ tôi ngừng phát triển rồi à?”

Nhóm bạn không nói thêm gì nữa.

8

Lục Dã thật sự không phải dạng dễ đụng vào.

Tôi mơ hồ cảm thấy có chút hối hận và càng chắc chắn hơn vào quyết định không dây dưa gì với cậu ta nữa.

Về sau, cậu ấy ngủ của cậu ấy, tôi học của tôi, không còn giao thiệp gì thêm.

Tối về nhà, Giang Thuật bất ngờ vào phòng tôi.

“Em cứ thế mà buông xuôi à?”

“Ngồi cùng bàn với loại người như cậu ta thì được gì?”

“Em nghĩ mình là Thánh Mẫu à, muốn cứu rỗi cái loại đó sao?”

“Đến lúc em tụt điểm, không đậu nổi đại học, khóc cũng không kịp đâu.”

……

Anh ấy nói tôi một tràng với thái độ cao ngạo.

“Nếu không ngồi cùng cậu ta, thì em phải ngồi phía sau, nhìn anh và cô ấy tình tứ à!”

“Giang Thuật, em cũng là con người, em không phải là con ch.ó của anh!”

Anh ấy sững lại.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau kịch liệt đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Cả hai đều tức đến nghẹn, đứng im một lúc lâu để bình tĩnh lại.

Cuối cùng, anh thở dài, giọng hạ xuống: “San San, anh đã nói em đừng thích anh nữa rồi, mọi chuyện qua rồi, anh không thích em nữa.”

“Nếu không thích em, thì trước kia sao lại ở bên em?” Tôi vừa khóc vừa chất vấn.

Anh ấy nhẹ nhàng nói: “Chỉ là đùa chơi thôi.”

Sau đó, anh ấy bỏ đi.

Tôi khóc.

Mẹ tôi nghe thấy tiếng ồn ào bèn chạy lên, thấy tôi khóc dữ dội liền ôm lấy tôi, hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra.

“Nó bắt nạt con à?”

“Tại sao mẹ lại phải kết hôn với bố của Giang Thuật?” Tôi vừa khóc vừa hỏi mẹ.

Mẹ sững lại, ôm tôi an ủi: “Không phải từ nhỏ con đã muốn có một người bố sao? Bây giờ con có bố rồi mà.”

“Nhưng con không muốn bố là ông ấy!”

Tôi từng nhiều lần tưởng tượng rằng, nếu tôi không trở thành em gái kế của Giang Thuật, chúng tôi giờ đây có lẽ sẽ cùng nhau học hành chăm chỉ, phấn đấu cho mục tiêu chung.

Nhưng giờ thì sao, anh ấy ngày ngày hành hạ tôi.

Tôi cảm thấy mình sắp nghẹt thở.

“Chú Giang rất tốt, từ từ con sẽ nhận ra…”

Mẹ tôi cứ lặp lại những lời đó, nhưng tôi chẳng nghe lọt tai chút nào.

Chú Giang rất tốt, nhưng tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.

9

Tôi vẫn đi học mỗi ngày như bình thường.

Nhưng từ khi đổi chỗ, tôi thực sự nhẹ nhõm hơn nhiều.

Lục Dã nhìn có vẻ đáng sợ, nhưng chỉ cần tôi không đụng đến cậu ấy thì nước sông không phạm nước giếng.

Để cho ranh giới rõ ràng hơn, tôi đã vạch một đường phân cách ở giữa.

“Đồ của ai không được vượt qua vạch này, vượt qua rồi thì coi như thuộc về đối phương.”

“Được.” Cậu ấy đồng ý rất thoải mái.

Giây tiếp theo, cậu ấy quăng quyển vở bài tập vật lý của mình qua, cười nói:

“Của cậu rồi đấy.”

“Làm giúp tôi đi.”

“Cậu…”

“Hôm nay không được chạm vào bàn ghế của cậu, ngày mai vẽ đường phân cách, đồ đạc cũng không được qua giới hạn. Cậu nghĩ Lục Dã này là người ngoan ngoãn thế sao?” Cậu hỏi lại tôi.

“Vậy cậu muốn thế nào?”

“Tôi nghe yêu cầu của cậu, cậu giúp tôi làm bài tập.” Cậu nở nụ cười: “Cậu không thể lúc nào cũng lợi dụng tôi chứ.”

“Tất nhiên, tôi là người rộng lượng, nếu cậu muốn lợi dụng kiểu khác, tôi cũng không ngại.”

“Tôi sẽ làm bài tập giúp cậu!” Tôi giật lấy quyển bài tập của cậu, chặn miệng cậu lại.

Tôi đã xác định rồi, nói chuyện không thể thắng nổi cậu ấy.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mùa hè năm ấy
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...