Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mùa Hè Hoang Dã – Chương 162: Ghen

Mùa Hè Hoang Dã

Tác giả: Toàn Nhị
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giáo viên Trương không ngờ rằng Hứa Chi Hạ lại kiên quyết như vậy.

Lẽ ra, cô chỉ là một người đến trường nửa ngày vì công việc, thậm chí còn không phải là giáo viên, đáng lẽ nên tránh xa rắc rối thì hơn?

Giáo viên Trương không biết rằng Hứa Chi Hạ đã từng trải qua bắt nạt trong trường học và gặp phải những giáo viên thờ ơ khiến cô phải trải qua một quãng thời gian khó khăn và u tối.

Bây giờ cô đã trưởng thành, không còn là cô bé ngây thơ như trước nữa.

Cô sẽ không làm ngơ.

Giáo viên Trương không còn cách nào khác, đành nói:

"Tôi sẽ xử lý chuyện này cẩn thận."

Hứa Chi Hạ sợ giáo viên Trương chỉ đang nói qua loa, vì thế cô lấy điện thoại ra: "Em để lại thông tin liên lạc của mình đi."

Hoàng Đinh lấy điện thoại ra, hai người trao đổi số điện thoại.

Mọi chuyện tạm thời dừng lại.

Hứa Chi Hạ đi về phía bãi đỗ xe.

Chưa đến bãi đỗ xe, Tiêu Dã đã đi từ phía đối diện.

Anh mặc đồ đen, tay cầm một túi nhỏ.

Khi lại gần Hứa Chi Hạ mới nhìn rõ, Tiêu Dã đang cầm một ly sữa đậu nành nướng.

Tiêu Dã đứng trước mặt Hứa Chi Hạ, cơ thể cao lớn chắn hết ánh nắng.

Anh cắm ống hút vào đưa cho cô.

Hứa Chi Hạ không nhận ngay lập tức.

Tiêu Dã hơi cúi đầu: "Sao thế? Giờ không thích uống nữa à?"

Hứa Chi Hạ ngẩng đầu nhìn Tiêu Dã, giọng nhẹ nhàng: "Thích."

Cô đưa tay nhận lấy.

Hai người sánh vai đi về phía trước.

Hứa Chi Hạ hút một ngụm sữa, hỏi:

"Tiêu Dã, anh và Hoàng Đinh có quen không?"

Tiêu Dã dường như không bất ngờ khi Hứa Chi Hạ nhắc đến cái tên đó: "Em gặp con bé rồi à?"

Hứa Chi Hạ nắm chặt ly sữa:

"Em ấy hình như bị bắt nạt."

Tiêu Dã nhíu mày:

"Làm sao thế?"

Hứa Chi Hạ không uống sữa nữa, cầm chặt ly trong tay, nói thật:

"Hôm nay em ấy không có bảng màu, không phải là quên mang mà nói rằng bị rơi mất. Tôi bảo em ấy mượn bạn nhưng em ấy không mượn, những bạn bên cạnh cũng không chủ động cho mượn."

Tiêu Dã nghe đến đây:

"Bị cô lập?"

Hứa Chi Hạ thở dài:

"Sau đó khi nộp bài, có một cô bạn cùng phòng cố tình sơn lớp sơn trắng ở mặt sau bài của em ấy, muốn làm hỏng bài của em ấy. Em ấy cũng nói, cô bạn này ở ký túc xá luôn dẫn đầu việc cô lập em ấy."

Tiêu Dã nheo mắt:

"Chả trách gần đây con bé cứ nói sẽ ngủ ở quán bar, không chịu về ký túc xá."

Hứa Chi Hạ liếc Tiêu Dã, nhìn thấy sự lo lắng trong ánh mắt anh là thật.

Cô hít một hơi rồi nói tiếp:

"Chuyện như thế xảy ra, không ai trong lớp lại gần hay an ủi em ấy mà ngược lại còn tụ tập lại và thì thầm nói xấu em ấy."

Tiêu Dã suy nghĩ một chút rồi mở cửa xe:

"Lát nữa anh sẽ hỏi thăm tình hình của con bé".

Hứa Chi Hạ ngồi vào xe, đợi Tiêu Dã lên xe rồi hỏi:

"Anh chỉ là ông chủ của em ấy, em ấy có nói với anh không?"

Tiêu Dã không cần suy nghĩ: "Có."

Hứa Chi Hạ đặt ly sữa lên đùi, bình tĩnh nói: "Tôi muốn về nhà."

Tiêu Dã nhìn qua gương chiếu hậu rồi lái xe ra khỏi bãi đỗ:

"Không phải chúng ta đi ăn trước à?"

Hứa Chi Hạ lặp lại: "Tôi muốn về nhà."

Xe quay đầu, ra khỏi bãi đỗ xe.

Tiêu Dã liếc nhìn Hứa Chi Hạ, không hiểu: "Có chuyện gì à?"

Hứa Chi Hạ không trả lời.

Tiêu Dã lại nhìn Hứa Chi Hạ: "Hả?"

Hứa Chi Hạ vẫn im lặng.

Cuối cùng, Tiêu Dã nhận ra cảm xúc của Hứa Chi Hạ không ổn, quay tay lái đỗ xe bên đường, tháo dây an toàn rồi nghiêng người qua, nhẹ nhàng hỏi: "Sao vậy?"

Hứa Chi Hạ ngồi thẳng, không nhìn anh:

"Anh về quán bar trước đi, hỏi Hoàng Đinh chuyện của em ấy trước, chuyện của em ấy quan trọng hơn."

Tiêu Dã vẫn tưởng Hứa Chi Hạ lo lắng cho Hoàng Đinh:

"Không sao đâu, anh có thể gọi điện hỏi sau, hoặc ngày mai quay lại."

Ngày mai quay lại...

Hứa Chi Hạ hít một hơi dài:

"Anh đúng là ông chủ tốt!"

Tiêu Dã:

"Cũng coi như là em gái, không có gì đâu".

Hứa Chi Hạ:

"Anh thật sự thích nhận người khác làm em gái, còn phải là một em gái học vẽ nữa!"

Tiêu Dã nhướng mắt, nhìn chằm chằm vào mặt Hứa Chi Hạ đang tức giận.

Cả không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Tiêu Dã đưa tay nhẹ nhàng véo má Hứa Chi Hạ:

"Em ghen hả?"

Hứa Chi Hạ tim đập nhanh một nhịp.

Không khí trong xe lạnh mát từ điều hòa.

Ánh nắng chiếu vào trong xe, rơi lên mặt cô, hơi ấm.

Hứa Chi Hạ động tác nhanh chóng, đặt ly sữa vào chỗ để ly giữa ghế, rồi nghiêng người kéo cửa xe.

Cô thậm chí còn chưa tháo dây an toàn.

Tiêu Dã "chậc" một tiếng, tay anh vòng quanh cánh tay Hứa Chi Hạ:

"Tổ tông! Tổ tông! Tổ tông của anh!"

Tiêu Dã thật sự chịu không nổi:

"Tiểu tổ tông, nghe anh nói được không?"

Hứa Chi Hạ vẫn nắm lấy tay nắm cửa, dáng vẻ như đang đe dọa trẻ con.

Tiêu Dã kéo tay Hứa Chi Hạ, bàn tay mềm mại như bơ:

"Còn nhớ bà Tần ở đối diện không?"

Hứa Chi Hạ: "..."

Tiêu Dã: "Chồng bà ấy tên gì?"

Hứa Chi Hạ nghĩ mãi một lúc, cuối cùng mới nhớ ra là ông chủ nhà, ông Hoàng.

Hứa Chi Hạ quay lại nhìn Tiêu Dã: "Hoàng Đinh là..."

Tiêu Dã:

"Cháu gái của bà Tần"

Hứa Chi Hạ thắc mắc:

"Không phải gia đình con trai bà ấy đang sống ở nước ngoài sao?"

Tiêu Dã: "Ly hôn rồi, vụ kiện kéo dài nhiều năm, rất ồn ào. Hoàng Đinh không chịu nổi mới quay về nước, bà Đinh mất vào tháng 5. Bây giờ Hoàng Đinh chỉ còn một mình ở đây nên nếu có thể giúp đỡ thì anh sẽ giúp."

Hứa Chi Hạ buông tay khỏi tay nắm cửa, nhẹ nhàng cắn môi dưới.

Tiêu Dã khẽ mỉm cười: "Sao lại dễ thương thế, hả?"

Hứa Chi Hạ mặt đỏ bừng quay đi.

Tiêu Dã không ngại mất mặt: "Bảo bối, cho anh một danh phận được không?"

Đôi môi đầy đặn của Hứa Chi Hạ hơi mở ra rồi lại khép lại, đôi mắt tròn xoe chớp chớp.

Dáng vẻ e thẹn và bối rối của Hứa Chi Hạ phản chiếu rõ ràng trong kính xe.

Tiêu Dã nhìn thấy tất cả, trong lòng bùng lên ngọn lửa, khiến trái tim anh ngứa ngáy khó chịu. Anh không bỏ lỡ cơ hội, nói ngay: "Yêu đương, bạn trai, được không?"

Hứa Chi Hạ ngừng lại vài giây, nuốt một ngụm nước bọt: "Anh nói không yêu thì là không yêu, bây giờ nói muốn yêu thì phải yêu à?"

Câu cuối cùng, giọng điệu của cô trượt xuống, có chút tủi thân.

Tiêu Dã trong lòng thầm thở dài, cảm thấy trái tim mềm nhũn và chua xót.

Anh từ từ đưa tay, vuốt tóc của Hứa Chi Hạ: "Vậy khi nào em muốn yêu thì chúng ta sẽ yêu, được không?"

Hứa Chi Hạ không đáp.

Tiêu Dã lại nói: "Từ nay về sau, tất cả đều nghe em."

Hứa Chi Hạ im lặng.

Tiêu Dã lại nói: "Bây giờ, chúng ta đi ăn nhé?"

Hứa Chi Hạ hơi lưỡng lự, rồi thả lỏng tay: "Được."

Tiêu Dã đưa cho cô ly sữa, đặt ống hút vào miệng cô.

Hứa Chi Hạ dùng hai tay cầm lấy, hút một ngụm, nhai thạch trong ly sữa, má cô hơi phồng lên.

Tiêu Dã kéo dây an toàn rồi cài lại, nhìn cô mà không kiềm chế được nụ cười: "Bảo bối, trước đây em đâu có như thế này!"

Hứa Chi Hạ xấu hổ, tai cô hơi đỏ: "Em luôn như thế!"

(*) Lúc này Hứa Chi Hạ đã thể hiện sự ghen tuông của mình ra, thật ra là nội tâm đã đồng ý làm lành với Tiêu Dã rồi nhưng ngoài mặt vẫn chưa chính thức thôi. Vì thế xưng hô bắt đầu chuyển sang em-anh chứ không phải tôi-anh như lúc còn giận

"Đúng vậy." Tiêu Dã kéo dài âm điệu, khởi động xe lại, "Lúc nào cũng đáng yêu như thế."

Hứa Chi Hạ trong miệng lẩm bẩm: "Trước đây anh cũng không như thế."

Thực ra, cô tự nhận mình luôn như thế.

Cô rất dễ ghen.

Đã từng ghen rất nhiều lần.

Hoàng Mai, Vũ Tiểu Tiểu, Ngô Thanh Nhã, Hoàng Đinh...

Thậm chí là những cô gái xinh đẹp trong quán bar hay những thí sinh nữ trong kỳ thi ở Bắc Đô muốn trao đổi thông tin liên lạc...

Trước đây, cô chỉ không dám thể hiện ra thôi...

Tiêu Dã luôn quan tâm đến chuyện của Hoàng Đinh, thậm chí còn gặp thầy cô và cố vấn ở trường với tư cách là người giám hộ.

Hoàng Đinh thực sự bị bắt nạt.

Ngay từ khi cô ấy vào học với tư cách là thí sinh nước ngoài.

Sau đó, chuyện dần biến thành những lời đồn thổi.

Tiếp theo là sự cô lập công khai và những trò bắt nạt ngầm.

Hoàng Đinh trước đây cũng bị bắt nạt khi học ở nước ngoài. Theo lời cô ấy nói thì: "Không sao đâu, dù sao thì chẳng ai để ý, nếu cô ấy thực sự chọc giận tôi, tôi sẽ cùng cô ta xuống vực."

Lời nói của một cô gái trẻ chưa hiểu chuyện, nhưng lại buộc người ta phải chú ý.

Chuyện của Hoàng Đinh khiến Hứa Chi Hạ nhớ lại quá khứ của mình, cộng thêm việc gần đây cô thấy nhiều vụ bạo lực học đường trên mạng xã hội, Hứa Chi Hạ quyết định thêm vào hai tác phẩm vào triển lãm, cũng hy vọng qua trải nghiệm của bản thân có thể kêu gọi sự chú ý của xã hội đến vấn đề bạo lực học đường.

Hứa Chi Hạ đã tìm gặp Lê Thư Ninh để trao đổi ý tưởng, lần đầu tiên bị từ chối thẳng thừng.

Hứa Chi Hạ không bỏ cuộc, lại tìm gặp Lê Thư Ninh.

Lê Thư Ninh đang họp, Hứa Chi Hạ đợi ở ngoài.

Đến hơn 10 giờ tối.

Tiêu Dã: [Khi nào xong nói anh.]

Hứa Chi Hạ nhìn qua cuộc họp vẫn tiếp tục: [Không biết khi nào mới xong, ở bảo tàng có tài xế, anh không cần lo cho em.]

Tiêu Dã: [Em không cần lo cho anh]

Hứa Chi Hạ: ....

Cửa phòng họp mở.

Lê Thư Ninh dẫn đầu bước ra, nhìn thấy Hứa Chi Hạ có chút ngạc nhiên: "Chi Hạ, sao em lại ở đây?"

Hứa Chi Hạ: "Vẫn là chuyện lần trước."

Lê Thư Ninh kiên nhẫn giải thích: "Chi Hạ, tôi không đồng ý không phải vì vấn đề nhân lực hay vật lực, mà là vì hiện tại em vẫn đang trong giai đoạn lên ý tưởng, tác phẩm chỉ ở trong đầu em, cần thời gian, em có thể bảo đảm..."

"Tôi có thể!" Hứa Chi Hạ lập tức cắt ngang, nói: "Tôi thật sự có thể, không phải là cố tỏ ra mạnh mẽ, cũng không phải nhất thời bốc đồng, tôi biết khả năng của mình, tôi có thể làm được, vì vậy mong anh tin tôi! Anh Lê, đây là triển lãm cá nhân đầu tiên của tôi trong cuộc đời, ngoài việc nghe theo kế hoạch của công ty, tôi thật sự hy vọng có thể trình bày một phần nội tâm của mình!"

Hứa Chi Hạ lý luận đầy tình cảm và lý trí.

Lê Thư Ninh không thể phản bác: "Nếu không làm được, đừng ép mình quá, có vấn đề gì hãy kịp thời báo với tôi, tôi sẽ sắp xếp."

Hứa Chi Hạ: "Tôi thật sự có thể! Cảm ơn anh, anh Lê!"

Lê Thư Ninh nhìn đồng hồ: "Muộn rồi, để tôi đưa em về."

Hứa Chi Hạ định từ chối.

Lê Thư Ninh: "Nhân tiện em mô tả lại cho tôi một chút về ý tưởng của em."

Hứa Chi Hạ gật đầu.

Lê Thư Ninh giao phó vài câu cho thư ký rồi quay lại nói với Hứa Chi Hạ: "Chúng ta đi thôi."

Hứa Chi Hạ bước theo Lê Thư Ninh, lấy điện thoại ra.

Hứa Chi Hạ: [Em sẽ tự về.]

Tiêu Dã: [Bây giờ?]

Hứa Chi Hạ: [Ừ.]

Cửa thang máy mở, Lê Thư Ninh nghiêng người, đưa tay chặn cửa thang máy: "Chi Hạ, tôi phải nhắc lại lần nữa, triển lãm của em còn 52 ngày nữa..."

Hứa Chi Hạ cất điện thoại vào túi, bước vào thang máy, trò chuyện cùng Lê Thư Ninh.

Tài xế của Lê Thư Ninh đã đậu xe trước cổng bảo tàng.

Hứa Chi Hạ đi cùng Lê Thư Ninh ra ngoài, đi cạnh nhau.

Tài xế mở cửa xe cho họ.

Hứa Chi Hạ vừa định lên xe thì bỗng dừng lại, quay đầu.

Ánh mắt giao nhau.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn đường lặng lẽ tỏa sáng, đêm tối nhuốm một màu vàng mờ dịu.

Tiêu Dã đứng đó, dáng người cao ráo, thẳng tắp, mặc áo đen quần đen, hòa lẫn vào bóng tối.

Tiêu Dã bước đến.

Ánh mắt sâu thẳm của anh lướt qua, nhìn về phía Lê Thư Ninh. Anh đưa tay: "Anh Lê, lâu rồi không gặp."

Lê Thư Ninh cũng đưa tay: "Lâu rồi không gặp."

Ngay sau đó Lê Thư Ninh buông tay nhìn về phía Hứa Chi Hạ: "Chi Hạ, chúng ta còn chưa nói xong."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Mua say
Chương 2: Con mồi
Chương 3: Tuyên bố chủ quyền
Chương 4: Như một tên cướp
Chương 5: Tiểu tổ tông
Chương 6: Kẻ giết người
Chương 7: Thuê nhà
Chương 8: Lưu manh
Chương 9: Không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài
Chương 10: Môi trường mới
Chương 11: Bạo lực
Chương 12: Anh trai
Chương 13: Chặn lại
Chương 14: Khởi đầu của cơn ác mộng
Chương 15: Nhẫn nại
Chương 16: Báo cảnh sát
Chương 17: Quan tòa khó xử việc nhà
Chương 18: Phải đi bệnh viện
Chương 19: Vay tiền
Chương 20: Liên quan gì đến cô
Chương 21: Xảy ra chuyện
Chương 22: Tin đồn
Chương 23: Phản kháng
Chương 24: Bắt nạt
Chương 25: Cô đến kỳ kinh nguyệt
Chương 26: Bị thương
Chương 27: Bôi thuốc
Chương 28: Ông ta muốn giết tôi
Chương 29: Nắm đấm đánh vào bông
Chương 30: Mọi chuyện kết thúc
Chương 31: Những cảm xúc không nên có
Chương 32: Thế giới này không công bằng
Chương 33: Tạm biệt
Chương 34: Tiêu Dã sắp phát điên
Chương 35: Đồ vô lại
Chương 36: Bảo bối
Chương 37: Mọi chuyện bất ngờ thay đổi
Chương 38: Cám ơn anh
Chương 39: Em có muốn đi với tôi không?
Chương 40: Lén đi
Chương 40: Cô ấy quá ngoan
Chương 41: Suy nghĩ bẩn thỉu
Chương 42: Trả gấp đôi
Chương 43: Đau đến mức nhảy dựng lên
Chương 44: Trên đời này anh là tốt nhất
Chương 45: Gọi anh
Chương 46: Thân thiết
Chương 47: Lo cho em
Chương 48: Đánh anh rồi thì không đánh em nữa đâu
Chương 49: Giận giữ
Chương 50: Chúng ta hẹn hò đi
Chương 51: Tính khí anh thất thường
Chương 52: Hôn nhẹ một cái
Chương 53: Cãi nhau
Chương 54: Không cần anh nuôi em
Chương 55: Có một mái nhà
Chương 56: Anh bị thương
Chương 57: Quản đông quản tây
Chương 58: Hạ chí
Chương 59: Không phải giấc mơ
Chương 60: Bạn trai
Chương 61: Chị dâu
Chương 62: Cảm giác chiếm hữu
Chương 63: Cảm thấy chột dạ
Chương 64: Anh, em đau quá
Chương 65: Quán bar
Chương 66: Phòng tiêu chuẩn
Chương 67: Tắm rửa
Chương 68: Nước mắt trào ra
Chương 69: Ghen tuông
Chương 70: Uống rượu
Chương 71: Hung dữ
Chương 72: Rất đau
Chương 73: 250
Chương 74: Dỗ dành
Chương 75: Anh có thể thích em không?
Chương 76: Ngọt quá
Chương 77: Chi Hạ là ai?
Chương 78: Có phải là đang yêu rồi không?
Chương 79: Gắn bó cả đời
Chương 80: Muốn uống thì uống
Chương 81: Cậu đã làm cái quái gì con bé sau lưng tôi?
Chương 82: Em không đồng ý! Anh cũng không được phép
Chương 83: Cãi nhau
Chương 84: Không về
Chương 85: Địa điểm check - in bạn trai Hứa Chi Hạ
Chương 86: Người đàn ông đó là ai?
Chương 87: Không thể kiềm chế
Chương 88: Trưởng thành
Chương 89: Kem
Chương 90: Không nên
Chương 91: Bí mật
Chương 92: Thừa nhận
Chương 93: Đừng giả vờ với tôi
Chương 94: Khát vọng
Chương 95: Quản
Chương 96: Không nỡ buông tay
Chương 97: Nũng nịu
Chương 98: Chợt muốn hôn cô
Chương 99: Đàn ông là sinh vật thị giác
Chương 100: Đẩy nhanh tiến độ
Chương 101: Phải chiếm được anh ấy
Chương 102: Em sẽ đưa hết cho anh
Chương 103: Sẽ không có ai tốt hơn anh ấy
Chương 104: Cô còn quá nhỏ
Chương 105: Mau gọi ba đi
Chương 106: Anh có thể đừng dữ như vậy được không?
Chương 107: Hẹn hò à?
Chương 108: Kiểm tra
Chương 109: Anh trai! Anh trai! Anh trai!
Chương 110: Nóng rực
Chương 111: Quả thật anh không ra gì
Chương 112: Tuổi đủ để làm ba cô
Chương 113: Còn không bằng anh
Chương 114: Một làn hơi rượu ùa vào
Chương 115: Chúng ta không phải là thứ sẽ xảy ra trong giấc mơ
Chương 116: Tất cả là dành cho em
Chương 117: Bảo vật quý giá nhất
Chương 118: Để anh thử xem
Chương 119: Chịu trách nhiệm
Chương 120: Con thích anh ấy
Chương 121: Kỳ vọng
Chương 122: Anh tặng em
Chương 123: Cậu đúng là cầm thú
Chương 124: Trút hết nỗi lòng
Chương 125: Ngọc Hòa
Chương 126: Trù khi anh ta không thích cậu
Chương 127: Chính vì có anh
Chương 128: Đẹp lắm, rất xinh
Chương 129: Hương vị phụ nữ
Chương 130: Gửi cho anh một bức thư
Chương 131: Bạn trai
Chương 132: Ngồi lên người anh
Chương 133: Lẩu thịt
Chương 134: Anh, em có thể
Chương 135: Em có chịu nổi không
Chương 136: Ý thức lãnh thổ
Chương 137: Giới hạn
Chương 138: Không cho?
Chương 139: Cân nhắc
Chương 140: Là em
Chương 141: Tiêu Dã
Chương 142: Vòng chân lên
Chương 143: Ăn nhiều vào
Chương 145: Quá nhiều việc phải lo
Chương 146: Bận
Chương 147: Anh sao vậy
Chương 148: Tại sao anh lại như vậy
Chương 150: Cả đời sẽ không an yên
Chương 150: Nói rõ mọi chuyện
Chương 151: Anh...anh...anh ơi
Chương 152: Chúng ta cùng xuống địa ngục đi
Chương 153: Chúng ta ai sẽ chết trước
Chương 154: Phiên tòa
Chương 155: Chỉ cần cậu có thể sống tiếp
Chương 156: Không có người phụ nữ nào khác
Chương 157: Anh yêu em
Chương 158: Bà chủ
Chương 159: Có người gây chuyện
Chương 160: Tôi không lo nữa
Chương 161: Mặt dày
Chương 162: Ghen
Chương 163: Sắp thất thủ
Chương 164: Đau lắm
Chương 165: Ai làm sai, người đó phải chịu sự phát xét
Chương 166: Tiêu Dã thật xấu xa
Chương 167: Anh thật vô lý
Chương 168: Muốn hay không muốn
Chương 169: Học!
Chương 170: Kinh nghiệm
Chương 171: Muốn thay cô chịu đựng cơn đau
Chương 172: Danh lợi
Chương 173: Tự do
Chương 174: Dỗ anh
Chương 175: Sự thật
Chương 176: Tiêu Dã, Em yêu anh
Chương 177: Bức ảnh
Chương 178: Tu hành
Chương 179: Ý em là anh già rồi
Chương 180: Vinh quang của đời tôi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mùa Hè Hoang Dã
Chương 162: Ghen

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 162: Ghen
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...