Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mưa Bụi Thượng Hải full – Chương 10: Nụ hôn nồng cháy sau bao cách biệt

Mưa Bụi Thượng Hải full

Tác giả: Mân Tân Thập Luật
Lượt đọc: 201
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh trăng bàng bạc xuyên qua cửa sổ, rọi sáng căn phòng. Phó Hàn Sinh nhẹ nhàng đặt Mộ Diên xuống chiếc giường nệm êm ái. Bộ sườn xám rách rưới vẫn ôm lấy cơ thể đẫy đà của cô, phần ngực phập phồng ẩn hiện hai quả đào mật căng mọng, đầy sức sống.

Lớn hơn ba năm trước rất nhiều.

Phó Hàn Sinh nheo mắt lại, ngắm nhìn cô thỏa thích. Sự tức giận dồn nén suốt ba năm qua vì sự biến mất của cô giờ bỗng trào dâng trong lồng ngực, hòa lẫn với dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Gương mặt hắn lạnh lùng nhưng động tác lại vô cùng dứt khoát. Hắn cúi xuống, một tay bóp nhẹ eo thon của cô, tay kia nắm chặt hai cổ tay trắng nõn, ép ngược lên đầu giường, khóa chặt cô lại.

“Bé hư! Sao năm đó lại bỏ đi không một lời từ biệt? Giờ còn muốn tự sát? Chẳng lẽ em muốn làm gia tức chết thì mới vừa lòng sao?”

Mộ Diên vừa mới trải qua cơn thập tử nhất sinh, giờ lại bị kìm kẹp dưới thân hình to lớn của hắn, chút sức lực phản kháng cũng không còn. Cô mềm nhũn trong vòng tay hắn, thẹn thùng cắn môi: “Sao Tam gia lại mắng em? Em… em đâu có muốn bỏ đi…”

Phó Hàn Sinh bị bộ dạng oan ức của cô chọc cười. Hắn nhớ lại lời van xin của Liễu Nguyệt Vân lúc nãy. Lưu lão gia muốn phá trinh Mộ Diên ư?

Hừ! Đóa hoa nhỏ đáng yêu này đã bị hắn “khai phá” từ ba năm trước rồi. Nếu để người khác biết được sự thật này thì mặt mũi Phó Tam gia để đâu?

“Đồ lừa đảo! Em đã làm chuyện vợ chồng với tôi từ sớm, giờ còn dám nói không quen à? Còn không biết xấu hổ mà tự nhận mình là cô nương trong trắng?”

Hắn vừa nói vừa thô bạo giật đứt hàng cúc sườn xám trên ngực cô. Bàn tay nóng hổi luồn vào trong, chạm trực tiếp lên làn da mịn màng. Môi hắn cúi xuống, dừng lại trên cần cổ trắng ngần, thơm ngát mùi hương con gái.

“A…”

Phó Hàn Sinh không kìm được, há miệng cắn mạnh một cái lên cổ cô, để lại một dấu răng đỏ sậm đầy chiếm hữu và vệt nước bọt ướt át.

Bàn tay thô ráp với những vết chai sần do cầm súng và bút lâu năm bắt đầu di chuyển xuống dưới, vẽ một vòng tròn trêu chọc quanh bầu ngực cô. Mộ Diên đỏ mặt tía tai, né tránh ánh mắt thiêu đốt của hắn. Bộ mặt giả vờ ngây thơ của cô đã bị hắn vạch trần không thương tiếc, thật là ngượng chết mất thôi.

Hốc mắt cô đỏ hoe, vừa tủi thân vừa tức giận, cô há miệng cắn mạnh vào bắp tay rắn chắc của hắn: “Đó là do Tam gia lừa em! Năm đó anh đã dụ dỗ em như thế nào, anh quên rồi sao?”

Bây giờ hắn lại đổ lỗi cho cô. Thật quá đáng!

Trăng vẫn sáng vằng vặc ngoài kia, sao trời đã đi ngủ hết. Không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng thở dốc của hai người.

Phó Hàn Sinh không trả lời, hắn cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đang dỗi hờn của cô. Cánh môi cô mềm mại như cánh hoa tường vi buổi sớm, mong manh đến mức hắn cảm giác chỉ cần dùng sức một chút là sẽ dập nát. Hắn duỗi đầu lưỡi ra, l//i//ế//m nhẹ một đường dọc theo khe môi, làm ướt nó.

“… Ưm… Đừng…” Mộ Diên khẽ ưỡn người lên, yếu ớt phản kháng. Cô cắn chặt môi dưới, để lại dấu răng trắng hếu trên nền môi đỏ mọng, nhìn vừa đáng thương vừa gợi tình đến lạ lùng.

Hắn còn chưa dám mạnh tay mà…

Phó Hàn Sinh không chịu nổi nữa, cúi xuống m//ú//t chùn chụt lấy dấu răng đó, rồi nhân cơ hội đưa đầu lưỡi thô ráp xâm nhập vào trong khoang miệng cô.

Ấm áp. Ẩm ướt. Thơm ngọt. Và còn vương chút vị đắng của thuốc mà bác sĩ đã đút cho cô khi nãy.

Phó Hàn Sinh nhớ tới những gì cô đã phải chịu đựng, lòng đau nhói. Đầu lưỡi hắn dùng sức khuấy đảo, hút lấy toàn bộ mật ngọt trong miệng cô, cuốn lấy cái lưỡi rụt rè của cô mà day, mà m//ú//t, trao đổi nước bọt chùn chụt.

Đầu óc Mộ Diên bắt đầu m//ô//n//g lung, quay cuồng. Nụ hôn của hắn từ nhẹ nhàng chuyển sang cuồng nhiệt, chiếm đoạt. Lưỡi cô bị hắn m//ú//t đến tê dại, hơi thở trở nên khó khăn. Cô giơ tay muốn đẩy hắn ra, nhưng Phó Hàn Sinh đã nhanh tay bắt lấy cổ tay cô, ấn chặt xuống gối.

Hắn cắn nhẹ lên đầu lưỡi cô một cái trừng phạt, sau đó lại dịu dàng l//i//ế//m láp xoa dịu.

Cả người Mộ Diên run lên bần bật, cổ họng phát ra tiếng r//ê//n rỉ ư ử như con thú nhỏ bị thương. Đầu lưỡi cô bị hắn ngậm chặt, không thể nhúc nhích, chỉ biết để mặc hắn chơi đùa. Nước bọt tràn trề trong khoang miệng cả hai, theo khóe môi chảy ra thành một dòng suối nhỏ trong suốt, ướt đẫm cả gối.

Phó Hàn Sinh tham lam l//i//ế//m lấy dòng suối mát lành đó, yết hầu di chuyển lên xuống ừng ực như đang uống mật ngon. Hắn không biết hôn bao lâu mới đủ.

Đợi đến khi l//i//ế//m sạch sẽ nước bọt vương vãi, nhìn thấy cô nuốt khan, hai má đỏ bừng vì thiếu khí, ánh mắt mơ màng ướt lệ, hắn mới luyến tiếc buông tha cho đôi môi sưng đỏ của cô.

“Hộc… hộc…” Mộ Diên há miệng thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô cứ tưởng mình sắp bị Phó Hàn Sinh hôn cho tắt thở đến nơi rồi.

Phó Hàn Sinh nhìn cái miệng chúm chím sưng vù vì bị hắn m//ú//t mát nãy giờ, trông vừa buồn cười lại vừa gợi dục vô cùng.

Lại muốn hôn cô tiếp rồi! Nhưng lý trí mách bảo hắn phải tiến xa hơn. Giữa những tiếng gào thét của dục vọng trong lòng, hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên ngực áo mình, nơi trái tim đang đập mạnh như trống trận.

Hắn cất giọng khàn khàn, đầy dụ dỗ: “Bé yêu, giúp tôi cởi quần áo đi.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Sóng gió bến sông Hoàng Phố
Chương 2: Đêm hoa lệ và những toan tính
Chương 3: Cảnh hoang d//â//m chốn lầu xanh
Chương 4: Mùi hoa tử đằng và nỗi nhớ
Chương 5: Tìm kiếm bóng hình trong họa
Chương 6: Cuộc gặp gỡ định mệnh dưới gác mái
Chương 7: Đón lấy đóa hoa tàn
Chương 8: Uy phong của Phó Tam gia
Chương 9: Nỗi oan khiên và sự giải thoát
Chương 10: Nụ hôn nồng cháy sau bao cách biệt
Chương 11: Ngọn lửa dục vọng bùng cháy
Chương 12: Sự chiếm hữu điên cuồng
Chương 13: Kế hoạch quét sạch bóng đêm
Chương 14: Ký ức tuổi thơ dưới giàn tử đằng
Chương 15: Gói kẹo bạc hà và sự quan tâm thầm lặng
Chương 16: Trêu đùa trong thư phòng
Chương 17: Buổi xem kịch ở Phó gia
Chương 18: Say rượu trong rừng trúc
Chương 19: Đưa nàng về công quán riêng
Chương 20: Khám phá cơ thể ngọc ngà
Chương 21: Ác mộng hay sự thật?
Chương 22: Những lời dụ dỗ ma mị
Chương 23: Sự giao hòa mãnh liệt buổi sớm
Chương 24: Bí mật và lời hứa
Chương 25: Ngâm mình trong làn nước ấm
Chương 26: Trà chiều và tin đồn hôn nhân
Chương 27: Tiễn đưa Kiều Ngọc xuất giá
Chương 28: Đòi nợ giữa ngõ nhỏ
Chương 29: Trò chơi bôi thuốc
Chương 30: Đỉnh điểm của sự sảng khoái
Chương 31: Dấu ấn chủ quyền không thể xóa nhòa
Chương 32: Dư vị ngọt ngào sau cơn mưa
Chương 33: Bữa tối ấm cúng tại công quán
Chương 34: Bí mật dưới gối bị phát hiện
Chương 35: Giấc ngủ yên bình trong vòng tay
Chương 36: Nỗi niềm hoa tử đằng dưới mưa
Chương 37: Lời dạy của cô giáo Trân Ni
Chương 38: Đối mặt với uy quyền Đại thái thái
Chương 39: Lời từ chối kiên cường
Chương 40: Lạc bước trong sân viện quyền quý
Chương 41: Dự tính rời xa Thượng Hải
Chương 42: Xem kịch hội chùa
Chương 43: Sự táo bạo nơi góc khuất
Chương 44: Lời hẹn ước đi Trùng Khánh
Chương 45: Nỗi lo chiến sự và tình xa
Chương 46: Bánh ú và lời mách lẻo của thím
Chương 47: Quyết định ra đi vội vã
Chương 48: Cuộc chia ly đẫm lệ với Phó Tuân
Chương 49: Lời thỉnh cầu của Lục Võ
Chương 50: Ô Trấn - Khởi đầu mới tại khách điếm
Chương 51: Sự trở lại của Phó Tam gia
Chương 52: Gặp lại người cũ và Thất Thất
Chương 53: Tô Vân - Nỗi lòng của kẻ ở lại
Chương 54: Đêm mưa tâm tình
Chương 55: Sự nhầm lẫn và cơn ghen tuông
Chương 56: Giam lỏng và những tin đồn
Chương 57: Phó Tam gia trúng đạn
Chương 58: Chăm sóc trong bệnh viện
Chương 59: Quyến rũ nơi phòng bệnh
Chương 60: Cuộc chinh phạt dưới ánh trăng
Chương 61: Tô Vân rời khỏi bến Thượng Hải
Chương 62: Nỗi cô đơn trong công quán
Chương 63: Những đêm hoan ái nồng nàn
Chương 64: Buổi xem phim hoàng hôn
Chương 65: Gặp gỡ Tống Vãn Ninh
Chương 66: Quá khứ lặp lại
Chương 67: Sự thích nghi và hòa hợp
Chương 68: Bản giao hưởng tình ái
Chương 69: Cảm giác lấp đầy tuyệt đối
Chương 70: Suối nguồn dục vọng
Chương 71: Tống Anh và niềm hy vọng dịch thuật
Chương 72: Lá thư từ Thụy Ninh
Chương 73: Trở về Phó gia gặp Lão thái thái
Chương 74: Dương Thu Uyển - Nỗi u uất chốn hào môn
Chương 75: Túi thơm hoa sơn chi
Chương 76: Sự phục vụ tận tâm
Chương 77: Bí mật kinh hoàng sau hòn non bộ
Chương 78: Cuộc rượt đuổi trong đêm tối
Chương 79: Phơi bày sự thật trước đại sảnh
Chương 80: Kết cục của sự lừa dối
Chương 81: Ngọc nát hương tan nơi miệng giếng
Chương 82: Lời từ biệt của Thu Uyển
Chương 83: Nụ hôn táo bạo giữa đình viện
Chương 84: Miệng đời cay nghiệt
Chương 85: Sự chứng minh của tình yêu
Chương 86: Ra mắt thím Kiều tại Ô Trấn
Chương 87: Sự chấp thuận và bình yên
Chương 88: Đám cưới Thập Lý Hồng Trang
Chương 89: Chân trời mới nơi Scotland xa xôi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mưa Bụi Thượng Hải full
Chương 10: Nụ hôn nồng cháy sau bao cách biệt

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: Nụ hôn nồng cháy sau bao cách biệt
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...