Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn) – Chương 144: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [3]

Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày đầu tiên ly hôn, Mâu Văn hẹn bạn tốt của mình đi ăn.

Cô bạn lo lắng cho Mâu Văn, muốn nói gì đó nhưng cứ ngập ngừng.

“Có chuyện gì thì nói thẳng ra, sao thế?”

“Nếu anh ấy nhanh chóng tái hôn, cậu có buồn không?”

Mâu Văn nghịch ly thủy tinh trong tay, thật sự nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi này, cuối cùng cô nhún vai: “Chẳng liên quan gì đến tớ. Cho dù tối nay anh ấy có tổ chức đám cưới cũng chẳng liên quan gì đến tớ.”

“Thế thì tốt. Chúc mừng cậu gia nhập hội độc thân.”

“Chúc mừng tớ, từ nay tự do.”

Cảm giác này thật kỳ diệu.

Như vừa thoát khỏi một sự ràng buộc kéo dài, bỗng dưng muốn làm điều gì đó thật điên cuồng.

“Cậu mà điên cuồng cái gì, cậu là kiểu phụ nữ uống nước chanh ở quán bar, có điên đến đâu thì cũng đâu thể lên trời được?”

“Biết đâu đấy!”

“Thật đáng tiếc, các cậu kết hôn mấy năm rồi mà tớ chưa bao giờ gặp Tạ Sùng. Ngay cả ảnh của anh ta cũng chưa từng thấy.”

“Cái này thì có gì mà tiếc, để tớ tìm cho cậu xem. Chỉ là một gã đàn ông với khuôn mặt đẹp trai thôi mà.” Mâu Văn mở điện thoại, lướt mười mấy giây mới nhớ ra, trong điện thoại cô không có bất kỳ tấm ảnh nào của Tạ Sùng. Cô đặt điện thoại xuống: “Xem ra cậu phải tiếc nuối mãi rồi, trong điện thoại tớ không có ảnh anh ấy.”

“Hai người không có tấm ảnh chụp chung nào sao?”

“Không có.”

Chụp ảnh chung làm gì chứ? Người cũng không còn nữa. May mà không chụp, nếu không lại tốn công xoá đi.

“Sao cậu không chửi bới chồng cũ như người ta nhỉ?”

“Tớ chửi anh ấy làm gì? Làm người phải có lương tâm, nếu không có anh ấy thì tớ sẽ không thể nhanh chóng đạt được những thứ tớ muốn như vậy. Tớ không những không chửi anh ấy, mà còn hy vọng anh ấy sống lâu trăm tuổi, giúp đỡ thêm nhiều người hơn. Dù sao anh ấy cũng khá dễ lừa.”

Mâu Văn cười tự giễu, vẫy tay chào tạm biệt bạn thân.

Tạ Sùng không biết mình có sống lâu trăm tuổi hay không, nhưng anh biết chắc rằng mình có thể chết đói.

Để xoá sạch dấu vết của cuộc hôn nhân trước, với tinh thần không lãng phí, anh đã dọn sạch tủ lạnh. Mỗi ngày về nhà chỉ nấu chút sủi cảo, hoành thánh, mì sợi, liên tục ăn suốt mười ngày.

Đến ngày thứ mười một thì tủ lạnh trống trơn.

Tạ Sùng đặt đồ ăn ngoài, nhưng mới ăn một miếng anh đã mất hết khẩu vị. Nhớ lại nhân viên cũ từng nói anh ta thuê được một người giúp việc nấu ăn rất ngon, anh hỏi: “Dì giúp việc có thể đến nhà tôi nấu ăn và dọn dẹp không?”

“Nhà anh cũng cần à?”

“Cần, người giúp việc giá trên trời trước đây đã đi rồi.” Tạ Sùng nói câu này trong lúc tức tối, chẳng biết lựa lời.

“Ồ, vậy à, tôi sẽ hỏi giúp anh.”

Người giúp việc sẵn sàng kiếm thêm tiền, ngày hôm sau đã đến. Dì ấy làm một bữa cơm thật cẩn thận, mùi thơm từ bếp khiến Tạ Sùng cảm thấy tâm trạng vui vẻ hơn.

Khi ăn, quả thật rất ngon, tuy hơi nhiều dầu và hơi mặn , nhưng ít nhất là có thể ăn được.

Tuy nhiên, vào giữa đêm, dạ dày của anh bắt đầu quặn lên. Tạ Sùng nôn mấy lần, cảm giác như đã mất đi nửa cái mạng.

Anh không ngờ rằng, việc ly hôn không khiến anh cảm thấy khó chịu, mà dạ dày của anh lại tạo phản.

Anh mất gần một tháng mới dần dần làm quen với những món ăn khó nuốt đó. Trong thời gian đó, có bạn bè nhắc đến Mâu Văn: “Công ty thiết kế nội thất mà anh giới thiệu trước đó thực sự rất đáng tin cậy.”

“Công ty nào cơ?”

“Công ty của Mâu Văn ấy.”

“Tôi không có ấn tượng gì.” Tạ Sùng nói: “Tiện thì giới thiệu thôi, không quan trọng.”

“Cô ấy rất tốt. Tôi cũng giới thiệu thêm bạn bè khác cho cô ấy.”

“Thì cứ giới thiệu thôi.”

“Cậu có thể bảo cô ấy mời cậu ăn một bữa thật xịn sò để cảm ơn.”

“Thật lòng mà nói, tôi chẳng thèm bữa cơm của cô ấy.”

Tạ Sùng hoàn toàn không muốn nghe đến cái tên Mâu Văn. Trong lòng anh, “Mâu Văn” đồng nghĩa với mưu mô tính toán, anh càng không muốn thừa nhận mình đã thua trong cuộc chiến hôn nhân.

Khi ly hôn, cha mẹ anh rất sốc. Mặc dù chỉ gặp Mâu Văn vài lần, họ vẫn có ấn tượng tốt về cô: “Sao lại ly hôn?”

“Thật ra lúc kết hôn cũng không nghiêm túc.”

“Không nghiêm túc thì kết hôn làm gì?”

“Muốn kết hôn thôi, trùng hợp là cô ấy phù hợp.”

Bố mẹ Tạ Sùng bị anh chọc cho suýt tức chết. Mẹ Tạ Sùng gọi cho Mâu Văn, hỏi thẳng: “Hai đứa sống với nhau vẫn ổn lắm mà, sao lại ly hôn?”

“Thật ra từ đầu đã không ổn lắm rồi. Hôn nhân không có nền tảng tình cảm thì vốn đã không bền vững.”

Cô nói như vậy, bố mẹ Tạ Sùng không biết hỏi thêm gì nữa.

Bố mẹ Tạ Sùng luôn giữ thái độ lịch sự với Mâu Văn, cô cũng không nói gì khiến họ khó chịu. Khi kết thúc cuộc gọi, cô còn cảm ơn họ vì họ đã quan tâm cô trong suốt những năm qua và chúc sức khỏe họ.

Trong lòng Mâu Văn, cuộc điện thoại này kết thúc cũng đồng nghĩa với việc cô và Tạ Sùng không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa.

Công ty của cô bận rộn vô cùng.

Cô mới thuê thêm hai nhà thiết kế và một nhân viên bán hàng, mỗi ngày văn phòng phải tiếp đón năm đến sáu khách hàng, mỗi tuần đều có từ hai đến ba đơn đặt hàng mới. Còn cô, mỗi ngày đều phải di chuyển khắp nơi, không nghỉ giây nào.

Vào một ngày nọ, một người bạn mà trước đây Tạ Sùng giới thiệu đã mời cô đi ăn, nói là có dự án mới. Cô đã dẫn theo nhà thiết kế đến, khi bữa ăn vừa bắt đầu, người đó gọi điện thoại: “Cậu đang ở đâu? Đến đây ăn đi, toàn là người quen của cậu cả.”

Câu “toàn là người quen của cậu cả” làm Mâu Văn lờ mờ cảm thấy người kia rất có thể là Tạ Sùng. Cô không muốn gặp anh lắm bèn hỏi nhà thiết kế đi cùng: “Có phải lát nữa sẽ phải đo đạc phòng ốc không?”

“Đúng vậy.”

“Vậy thì chúng ta đi trước.”

Mâu Văn mỉm cười với bạn của Tạ Sùng: “Hôm nay rất vui được trò chuyện với mọi người, cảm ơn các sếp đã tin tưởng tôi. Xin lỗi, tôi phải đi trước, chúc các vị có bữa ăn vui vẻ.”

“Đừng đi vội, Tạ Sùng sắp đến rồi.”

“Thật tiếc quá, hôm nay tôi không gặp giám đốc Tạ được rồi. Hôm khác tôi sẽ tìm thời gian đến thăm anh ấy.”

Mâu Văn tìm lý do để rút lui, ra ngoài quầy thanh toán, gọi thêm món ăn và rượu, sau đó mới rời khỏi.

“Người khác đã đến đo phòng rồi.” Nhà thiết kế nói.

“Thế thì tốt quá, chúng ta tìm chỗ nào đó uống cà phê.”

Khi đang nói chuyện, cô nhìn lên thì chợt thấy Tạ Sùng đang đi về phía này với hai tay cho vào túi quần. Anh không có vẻ suy sụp của một người đàn ông đã ly hôn, mà còn thêm phần thư thái. Khi thấy Mâu Văn, anh liếc cô một cái rồi quay đi, giống như lần đầu tiên hai người gặp nhau, hoàn toàn không để cô vào mắt.

Không chỉ thế, ánh mắt anh còn có vẻ lạnh lùng xa cách.

Tạ Sùng đi vào trong, khi người khác mời anh ta ngồi ghế mang vị thế cao thì anh từ chối và chọn bừa một ghế nào đó ngồi xuống.

Bạn bè nói: “Thật trùng hợp, vừa rồi Mâu Văn cũng ngồi ghế đó.”

Tạ Sùng cầm khăn tay lau tay một cách thờ ơ: “Công ty của Mâu Văn vẫn chưa phá sản à?” Anh khẽ nhếch miệng lên: “Đùa thôi. Mâu Văn rất có sức sống.”

Nhân viên phục vụ vào thêm món: “Cô ấy đã thanh toán và gọi thêm mấy món ăn trước khi đi về.”

Những món ăn này đều rất ngon nhưng không có món nào Tạ Sùng thích.

Bạn bè đều biết Tạ Sùng không ăn những món gì, nhìn thấy những món này nói: “Có vẻ như cậu và Mâu Văn thật sự không quen nhau.”

“Quả thật không quen.”

Tạ Sùng đã nói gần hết những lời cay độc trong đời rối, anh im lặng không nói gì.

Bạn bè nâng cốc uống rượu, nói về các dự án của mình, tự nhiên lại nhắc đến Mâu Văn: “Công ty của Mâu Văn cái gì cũng tốt, nhưng nếu có đảm bảo thì càng tốt hơn.”

“Tạ Sùng chính là đảm bảo.”

“Đừng, tôi không đảm bảo được đâu.” Tạ Sùng dựa vào ghế: “Chúng tôi không quen biết gì, sao tôi phải đảm bảo cho cô ấy? Nếu cậu có thể giao việc cho cô ấy thì cứ giao, không được thì chuyển cho người khác. Đừng kéo tôi vào.”

“Cậu có vẻ không bình thường à nha.” Một người bạn nhìn Tạ Sùng nói: “Mâu Văn là do cậu giới thiệu cho tôi, nhưng bây giờ cậu lại có vẻ như có thù oán với cô ấy.”

Có thù oán gì được chứ?

Tạ Sùng cảm thấy cứ như anh đã chịu thiệt mà không thể nói ra, nhưng không thể chỉ rõ mình bị thiệt chỗ nào. Trong tháng thứ ba sau khi ly hôn, khi đột ngột mất hết cảm giác thèm ăn, anh bỗng nhận ra lý do anh tức giận với Mâu Văn chính là vì cô không chịu lừa dối anh lâu hơn.

Mâu Văn là một cái gai trong lòng anh, anh không muốn chạm vào, cũng không cho phép người khác chạm vào. Thỉnh thoảng, Tạ Sùng cảm thấy không cam lòng. Anh muốn trả thù như một đứa trẻ, lừa dối Mâu Văn quay lại rồi vứt bỏ cô. Nhưng Tạ Sùng không làm như vậy.

Vì Tạ Sùng đã giới thiệu rất nhiều khách hàng cho Mâu Văn nên hai người không tránh khỏi việc phải gặp nhau. Họ đều tỏ ra như không quen biết nhau, không chịu nói thêm một câu nào. Mọi người cảm thấy họ kỳ lạ nhưng không biết kỳ lạ ở đâu.

Chỉ có người bạn thân thiết của Tạ Sùng mới biết đôi chút. Trong thời gian hôn nhân, Tạ Sùng chưa bao giờ dẫn Mâu Văn đi gặp bạn bè, nhưng sau khi ly hôn, họ đã tình cờ gặp mặt một lần. Mâu Văn, người mà anh ta từng tò mò đang ngồi đối diện bàn rượu, nói ít, không uống rượu, rất khiêm tốn.

Anh bạn thân hỏi nhỏ Tạ Sùng: “Báo ứng của cậu đã đến chưa?”

Lúc đó, Tạ Sùng nói rằng anh không sợ mất mát, cũng không sợ báo ứng.

Tạ Sùng không nói gì, đôi khi anh tình cờ đảo mắt qua Mâu Văn, thấy cô chăm chú nghe người khác khoác lác. Lúc hai người chạm mắt nhau, Mâu Văn chẳng chút chột dạ, bình tĩnh nhìn anh rồi nhìn qua chỗ khác, cô đã luyện được tâm thái bình thản từ lâu rồi.

“Đến rồi.” Tạ Sùng nói với anh bạn thân: “Báo ứng của tôi đến rồi.”

“Khó chịu không?”

“Đau đớn đến tận tim gan, nhưng vẫn phải thản nhiên đón nhận.”

Mâu Văn cũng có lúc đột nhiên muốn bắt chuyện lôi kéo anh.

Khi trong bữa tiệc có người nhắc đến một người có lẽ có nhu cầu, người khác nói người đó là bạn của Tạ Sùng, Mâu Văn sẽ nâng ly rượu, đi đến trước mặt anh: “Xin giám đốc Tạ giúp đỡ công việc của tôi.”

“Không giúp được.” Tạ Sùng không nhìn cô, nhét một quả Dương Mai vào miệng.

Người khác tưởng Tạ Sùng đang đùa, cũng hùa theo: “Uống một ly thì giúp nhé?”

Mâu Văn lại cầm ly rượu trở về chỗ ngồi của mình, không xin xỏ gì nữa. Cô hiểu Tạ Sùng, khi anh muốn gây khó dễ cho ai đó thì càng khiêm tốn nhún nhường, anh càng coi thường.

Cô lừa Tạ Sùng mà có kinh nghiệm luôn rồi, lần nào cũng rất chính xác.

Quả nhiên, sau khi bữa tiệc kết thúc, khi Tạ Sùng ra ngoài, anh nói với cô: “Gửi bản giới thiệu về công ty em cho anh.”

Câu này có rất nhiều ý nghĩa, cô xóa kết bạn với Tạ Sùng rồi, và Tạ Sùng biết điều đó.

Cô muốn có mối làm ăn thì phải tìm cách kết bạn lại với anh.

Mâu Văn quay đầu nói với trợ lý: “Làm phiền cậu kết bạn với giám đốc Tạ, gửi giới thiệu công ty cho anh ấy.”

Mâu Văn có vẻ kiêu ngạo, muốn Tạ Sùng giúp mình lại không chịu cúi đầu, mang cái vẻ muốn giúp hay không thì tùy.

Vậy thì Tạ Sùng không giúp.

Anh vươn tay đè tay nắm cửa xe của Mâu Văn lại, nói với cô: “Mâu Văn, không phải em rất giỏi lừa lọc sao?”

“Lừa anh đi, xem có lừa được nữa không.”

Mâu Văn cười: “Mọi con đường đều dẫn đến Roma, có thời gian lừa anh thì em đi tìm người khác luôn cho rồi.”

Mâu Văn không còn là Mâu Văn của trước đây nữa, trái tim của cô đã trở nên cứng rắn hơn. Điều này là nhờ vào cuộc hôn nhân đó, nó đã dạy cô rất nhiều điều. Cô chỉ muốn sống tốt cuộc sống của mình, trong cuộc sống đó, tình yêu không phải là nhu yếu phẩm mà chỉ là gia vị.

Cô sẽ không bao giờ yêu ai một cách thấp hèn như trước nữa.

Tạ Sùng vẫn giúp cô. Anh đã đưa trợ lý của cô đi gặp bạn bè, bắc một cây cầu cho Mâu Văn. Sau đó, anh cũng nhiều lần giúp đỡ cô. Anh giúp đỡ rất nhẹ nhàng, không bao giờ khoe khoang tranh công và cũng không bao giờ nhắc đến. Về những chuyện trong quá khứ giữa họ, Tạ Sùng cũng không nhắc đến một lời nào. Nhưng mọi người trong văn phòng của cô đều biết, có khó khăn gì thì cứ tìm Tạ Sùng, anh luôn có cách giải quyết.

Tạ Sùng là điểm tựa của Mâu Văn. Mâu Văn nghĩ, nếu có một ngày mình chẳng còn gì, mình sẽ quay lại lừa dối anh, vì anh đáng ghét nhất, cũng vì anh dễ lừa nhất.

Một ngày không lâu sau đó, hai người lại gặp nhau trong một bữa tiệc.

Hôm đó, Mâu Văn hiếm khi uống chút rượu, cô không uống được nhiều, chỉ uống hai ngụm rượu trắng đã đỏ mặt.

Người khác hỏi cô: “Sao hôm nay lại uống rượu thế?”

Mâu Văn suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Ngày này hàng năm là ngày tôi được tái sinh.”

Ngày đó là ngày Tạ Sùng đề nghị ly hôn với cô, là ngày tình yêu của cô dành cho anh bước vào cõi chết. Cô cảm thấy ngày này xứng đáng để kỷ niệm, xứng đáng hơn cả ngày kỷ niệm kết hôn hay ngày kỷ niệm ly hôn.

Tạ Sùng ngồi đối diện nhìn xoáy vào cô rồi lại quay mặt đi.

Khi tan cuộc, Mâu Văn dựa vào chiếc xe cũ đã lái mấy năm của mình, nói với Tạ Sùng: “Hồi đó em rất hận anh, bây giờ không còn hận nữa. Ngày xưa em muốn trả thù anh, em cảm thấy mình đã trả thù được rồi.”

“Cuộc hôn nhân đó quá ngu ngốc, nhưng sau khi ly hôn, em không muốn tìm kiếm nó nữa.”

Câu hỏi liệu anh có từng yêu em không, em không còn muốn biết câu trả lời nữa.

Hiện giờ bên cạnh Mâu Văn có vài người đàn ông tốt đang theo đuổi cô, có lẽ cô có thể bắt đầu một mối quan hệ mới. Lần này sẽ khác với lần trước, cô sẽ không để ai đó có cơ hội làm tổn thương cô như Tạ Sùng đã từng.

“Anh không có gì muốn nói với em sao, Tạ Sùng?”

“Có.”

“Vậy thì bây giờ hãy nói cho em nghe đi.”

“Bất cứ lúc nào em cũng phải tự tin. Em tự tin, tự nhiên sẽ có người đứng ra giúp đỡ em.”

“Cảm ơn anh.”

Mâu Văn lên xe, bảo trợ lý bấm còi chào Tạ Sùng rồi cho xe lăn bánh chạy ra ngoài đường.

Cuối cùng chạy về phía tương lai.

- Hết truyện -

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Không đứng đắn.
Chương 2: Tôi thuận miệng nói thế thôi, sếp nghe cho vui chứ đừng để trong lòng.
Chương 3: Gọi đại ca thì được, nhưng tăng ca thì không được.
Chương 4: Nghe tôi nói đây, tôi đầu hàng rồi.
Chương 5: Một khuôn mẫu không thể khắc ra hai con chim giống hệt nhau.
Chương 6: Tôi mà thấy anh ở đâu là tôi đánh anh ở đó đấy!
Chương 7: Bảo anh xin lỗi mà cứ như ép anh ăn shit không bằng ấy!
Chương 8: Ai động đến tôi thì tôi sẽ chơi lại họ, không để mình phải chịu ấm ức dù chỉ là một chút!
Chương 9: Mấy người đi ăn mà không thèm rủ tôi luôn à?
Chương 10: Tài nghệ của sếp siêu đẳng quá, chắc chắn là đã từng luyện võ.
Chương 11: Là… sếp của tao đấy sao?
Chương 12: Chỉ còn một bước nữa thôi là bị sa thải rồi.
Chương 13: Bắt đầu kể từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa, kể đến trời đất mù mịt.
Chương 14: Đứa nào dám túm cổ áo bà đây hả!
Chương 15: Có thấy nóng không? Cởi đồ ra uống nhé?
Chương 16: Thời tiết trong lành quá, thả chim ra ngoài đi.
Chương 17: Mặc kệ tôi, tôi tự nguyện.
Chương 18: Tôi thích cầm thú.
Chương 19: Anh ấy thích người nghiêm túc, thế nên tôi phải nghiêm túc.
Chương 20: Trên xe, kích thích.
Chương 21: Thế tôi đổi người khác, con người tôi giỏi nhất là ở chỗ biết khó mà lui.
Chương 22: Tôi và Vương Kết Tư là thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ hồn nhiên được hứa hôn từ hồi còn nằm trong bụng mẹ.
Chương 23: Đây là món quà tốt nhất mà tôi nhận được.
Chương 24: Cô không phải gu của Đồ Minh.
Chương 25: Đặc biệt hiếm thấy, vô cùng quý giá.
Chương 26: Ví dụ như cả hai đứng hôn nhau dưới gốc cây cổ thụ trước nhà chị.
Chương 27: Cậu liếc mắt nhìn tôi một lần đi được không?
Chương 28: Tôi không thích anh nữa! Chán!
Chương 29: Em độc thân, chị cũng độc thân.
Chương 30: Ai cũng thích trai trẻ.
Chương 31: Sự cứng rắn của cô chia mọi thứ thành hai nửa.
Chương 32: Có cho hôn hay không?
Chương 33: Thứ cưng cứng này là gì?
Chương 34: Lược bỏ.
Chương 35: Cứ từ từ thôi.
Chương 36: Tôi hận mình sợ trở thành một người cô đơn.
Chương 37: Không đủ.
Chương 38: Anh dắt em đi huấn luyện hả?
Chương 39: Nhà em ngập rồi.
Chương 40: Em muốn bom tắm.
Chương 41: Anh không thích chủ đề của chúng ta chỉ có tình dục.
Chương 42: Em đơn phương tuyên bố chúng ta chia tay rồi.
Chương 43: Bắt đầu thật lòng yêu một người.
Chương 44: Cứ coi như anh mù rồi đi.
Chương 45: Xin lỗi, nhưng trong lòng em vẫn không thể vượt qua được.
Chương 46: Tôi là người đứng đắn.
Chương 47: Tim mềm nhũn rồi.
Chương 48: Càng kéo dài trận chiến thì càng kích thích.
Chương 49: Không ứng phó nổi.
Chương 50: Hôm nay Lumi ngủ được với Will chưa?
Chương 51: Ranh giới.
Chương 52: Tôi không nuông chiều cô đâu.
Chương 53: Em không thích nhà anh.
Chương 54: Mỗi người phải dựa vào bản lĩnh thực sự của mình.
Chương 55: Giết chết hắn.
Chương 56: Thích không? Thích.
Chương 57: Không tốt như với em.
Chương 58: Chó cắn mày, mày không thể cắn lại nó.
Chương 59: Tại sao trong phòng tắm thì không được?
Chương 60: Ghê gớm.
Chương 61: Không xứng làm tình địch của tôi.
Chương 62: Chiến đấu.
Chương 63: Cái miệng chó của mày chi bằng bỏ đi cho xong!
Chương 64: Hơi lớn tuổi.
Chương 65: Người mà chúng ta muốn.
Chương 66: Đợi em cùng đi chơi.
Chương 67: Chốn công sở chết tiệt này.
Chương 68: Một thời đại đã kết thúc.
Chương 69: Cực kỳ để tâm.
Chương 70: Lão cáo già.
Chương 71: Hình Vân ngoại tình.
Chương 72: Luôn có một người phải bị đánh bại.
Chương 73: Em nuôi anh đi.
Chương 74: Nhớ người cũ à?
Chương 75: Phòng tắm.
Chương 76: Tôi cũng đâu có thích bác!
Chương 77: Bà ngoại thật tốt.
Chương 78: Từng ly hôn rồi.
Chương 79: Cô ấy dễ dãi lắm.
Chương 80: Bụi bám.
Chương 81: Thôi thì chia tay đi.
Chương 82: Em rất khó chịu.
Chương 83: Bắt đầu lại.
Chương 84: Câu này chọn B.
Chương 85: Không xảy ra chuyện gì hết.
Chương 86: Đoạn hành trình này đã kết thúc.
Chương 87: Chơi xấu.
Chương 88: Cuộc sống tốt đẹp của chúng ta.
Chương 89: Kết hôn nhé?
Chương 90: Đồ Minh là của tôi!
Chương 91: Cắt đứt.
Chương 92: Chia cho anh nửa tủ quần áo.
Chương 93: Chắc hai người họ không có gì đâu nhỉ?
Chương 94: Kích động, tức giận.
Chương 95: Hoang dã không?
Chương 96: Em không phải đối thủ của anh.
Chương 97: Đừng vội.
Chương 98: Ăn chay.
Chương 99: Kết hôn.
Chương 100: Không phải người cùng một thế giới thì đừng miễn cưỡng tiếp xúc.
Chương 101: Thua bởi một tờ giấy vẽ.
Chương 102: Con trai, con gái.
Chương 103: Tại sao Lư Mễ không phải là bạn gái của tôi?
Chương 104: Điều ước thứ ba.
Chương 105: Đại Lý, bạn chí cốt, chuyến hành trình của cuộc đời.
Chương 106: Vì nữ hoàng xứng đáng.
Chương 107: Nhà, con cái, bữa tiệc công khai.
Chương 108: Uống rượu, tri kỷ, đi dạo.
Chương 109: Thị trấn Queenstown, bầu trời đầy sao, nhắm mắt ước nguyện.
Chương 110: Kết cục đã định.
Chương 111: Ngoại truyện - Ăn đòn, đăng ký kết hôn.
Chương 112: Ngoại truyện - Những năm tháng đã qua và những người bạn cũ.
Chương 113: Ngoại truyện - Cơn gió dịu dàng của mùa hè năm nay.
Chương 114: Ngoại truyện - Làn gió đêm làm say đắm lòng người, em cũng vậy.
Chương 115: Ngoại truyện - Sinh mệnh.
Chương 116: Ngoại truyện - Chữ “Hảo”.
Chương 117: Ngoại truyện - Làn nước dâng trào.
Chương 118: Ngoại truyện - Kết thông gia không?
Chương 119: Ngoại truyện - Trưởng thành theo thời gian.
Chương 120: Ngoại truyện - Chồng mình đấy.
Chương 121: Ngoại truyện - Bốn mùa.
Chương 122: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [1]
Chương 123: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [2]
Chương 124: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [3]
Chương 125: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [4]
Chương 126: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [5]
Chương 127: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [6]
Chương 128: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [7]
Chương 129: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [8]
Chương 130: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [10]
Chương 131: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [1]
Chương 132: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [2]
Chương 133: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [3]
Chương 134: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [4]
Chương 135: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [5]
Chương 136: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [1]
Chương 137: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [2]
Chương 138: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [3]
Chương 139: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [4]
Chương 140: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [5]
Chương 141: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [6]
Chương 142: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [1]
Chương 143: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [2]
Chương 144: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [3]
Chương 145: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [4]
Chương 146: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [5]
Chương 147: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [6]
Chương 148: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [7]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn)
Chương 144: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [3]

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 144: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [3]
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...