Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn) – Chương 126: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [5]

Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình như đã rất lâu rồi Diêu Lộ An không thấy hứng thú về một người phụ nữ đến mức này.

Hai người cứ trò chuyện kiểu ông một câu bà một câu đầy mùi thuốc súng, dần dần trở thành thói quen hằng ngày.

Vào một buổi sáng nọ, Diêu Lộ An mở mắt thức giấc, điều đầu tiên làm là cầm điện thoại lên xem tin nhắn của Lư Tình. Động tác này khiến anh bàng hoàng một lúc.

Mình yêu đương qua mạng à?

Mình? Diêu Lộ An? Yêu đương qua mạng?

Một tên trap boy thời hiện đại mà vừa thức dậy đã mong chờ tin nhắn của một người phụ nữ?

Anh nghĩ một lúc, sau đó tự giễu: Thế mà mình lại bại dưới tay Lư Tình ư? Nhưng bại dưới tay Lư Tình thì đã làm sao? Lư Tình thú vị như thế, bại thì cứ bại thôi!

Diêu Lộ An không quá nghiêm túc với Lư Tình nhưng chung quy vẫn nghiêm túc hơn so với những người khác.

Trước khi Lư Tình xuất phát đi Thổ Nhĩ Kỳ, Diêu Lộ An nghiêm túc hướng dẫn cho cô, có cả lời mời làm việc: [Em ấy à, đừng đi một chuyến uổng công, nhận tí việc để làm đi, tôi trả lương cho em.]

[Việc gì?]

[Bộ phim tài liệu về du lịch ở Thổ Nhĩ Kỳ của tôi cần một vai nữ, em qua làm khách mời nhé.]

[Tôi không thích lên hình lắm.]

Lư Tình nói thật. Hồi đi học ở Tây Đan, thỉnh thoảng cô cũng gặp người tìm kiếm ngôi sao, người ta cho cô phương thức liên lạc, cô còn tưởng người ta lừa đảo, nhanh chân bỏ chạy. Cô không có hứng thú với việc lên hình.

[Bóng lưng.]

[Được. Thù lao thì sao?]

[Một nghìn tệ một tập.]

[Anh keo thật đấy. Xin hỏi anh định quay mấy tập?]

[Một tập.]

...

Lư Tình đã quen với cách nói chuyện của Diêu Lộ An: thẳng thắn, thô bạo, chẳng được mấy câu nói thật. Vì thế cô nói với anh: [Dùng kết quả biên tập cuối cùng để tính, năm nghìn tệ một tập.]

[Bây giờ em biết chặt chém rồi.]

[Đối phó với lưu mạnh thì phải lưu manh hơn cả lưu manh.]

Lư Tình nói Diêu Lộ An là lưu manh, sau đó cô thật sự thích tên lưu manh này. Khoảng thời gian trước cô và Diêu Lộ An nói chuyện trong khi cách nhau rất xa. Cô tự phân tích bản thân một lượt, sau đó Diêu Lộ An cũng phân tích bản thân anh, kết luận cuối cùng là anh từng làm rất nhiều người tổn thương, sau này chắc sẽ chết không có chỗ chôn.

Quan hệ của hai người đã thân thiết hơn so với bạn bè, còn người yêu thì vẫn còn cách một khoảng xa. Mặc dù hai người trò chuyện không kiêng kị điều gì nhưng vẫn chưa nói rõ muốn ở bên nhau. Lư Tình vừa kết thúc một cuộc tình thất bại cách đây không lâu, Diêu Lộ An thì không muốn yêu đương.

Có lúc Lư Tình nhắc đến Diêu Lộ An với Lư Mễ, cô có hơi nhút nhát. Khi không nói chuyện với Diêu Lộ An, trạng thái mà cô thể hiện ra là chân thành và thật thà.

Lư Mễ luôn cổ vũ cô: “Xông lên cho em! Cần gì phải sợ trap boy! Chị cũng trap lại anh ta đi! Hai người trap nhau!”

Mấy ngày trước khi bay đi Thổ Nhĩ Kỳ, Lư Tình mất ngủ liên tục.

Lần mất ngủ liên tục trước đó là khi cô bắt đầu yêu đương, đó cũng là chuyện rất nhiều năm về trước rồi. Hồi ấy cô không thể kiểm soát được những mong ước về tình yêu cứ hiện hữu trong đầu, lần này lại giống như chơi trò mạo hiểm. Diêu Lộ An là chuyến hành trình đầy ly kỳ và ảo mộng, là cuộc đời mà cô chưa từng trải nghiệm. Có lúc cô lướt đọc tin nhắn giữa hai người, thấy được trong một khoảnh khắc nào đó, hai người nói chuyện rất thân thiết rồi đột nhiên im lặng. Mỗi lần im lặng như thế, Lư Tình đều hơi hơi để ý, sẽ thích Diêu Lộ An hơn lần trước một chút.

Nhưng thích và yêu hoàn toàn khác biệt.

Có lẽ kiếp này cô sẽ không yêu một người nhiều đến mức giống như lần trước, chuyện này quá khó khăn. Cô kể cho Lư Mễ nghe.

Lư Mễ toàn cười: “Chị đánh giá cao tình yêu của chị dành cho tên ngu kia rồi, cũng đánh giá thấp bản thân chị, và cả, tên người tình Diêu Lộ An kia nữa.”

Cô xuất phát vào Mùng một đầu năm.

Lúc máy bay cất cánh, Lư Tình cảm thấy mình rất dũng cảm. Một mình cô bay từ Bắc Kinh đến Istanbul, quá cảnh một lần, tốn hơn hai mười tiếng đồng hồ, xuống máy bay vào lúc rạng sáng.

Diêu Lộ An đứng ở khu đón người thân đông đúc, xung quanh toàn là những gương mặt nước ngoài, chỉ có anh đặc biệt nhất, cũng là người cô quen thuộc nhất.

Đột nhiên Lư Tình nhớ tới những lời quá giới hạn mà hai người đã nói, cô bỗng đỏ mặt dưới ánh nhìn của anh.

Diêu Lộ An không khách sáo với cô, hơi cúi người xuống áp sát vào mặt cô, nhìn cô với vẻ hài hước: “Em hối hận vì nói mấy câu đó à?” Anh hỏi xong thì bật cười, đè tay lên bàn tay đang giữ vali của Lư Tình. Lòng bàn tay anh nóng bỏng, Lư Tình cuống quýt rụt tay về.

Diêu Lộ An nhìn cô, nhận vali của cô.

Trên đường về khách sạn, Lư Tình nắm hai tay lại với nhau. Vốn dĩ cô định tìm đề tài gì đó để nói nhưng lại thấy nói gì cũng không đúng. Diêu Lộ An để mặc cô căng thẳng, sau khi nhìn cô mấy lần thì lại trêu cô: “Sao thế? Sợ tôi phanh thây em ở nơi đất khách quê người à?”

“...”

“Không phải em ăn nói giỏi lắm sao? Hả?” Sau khi dừng xe, Diêu Lộ An vươn tay nắm chặt tay cô: “Câm rồi à? Sợ rồi hả?”

Lư Tình bật cười, giơ tay vỗ mu bàn tay anh: “Bỏ ra!”

Diêu Lộ An bóp mạnh cái nữa: “Xúc cảm tốt ghê. Đi thôi.”

Lư Tình theo anh vào khách sạn, lần này cô không còn đường lui nữa rồi.

Từ trước đến nay Diêu Lộ An đều không thích giả bộ, trước khi vào phòng, anh nói với cô: “Em nghĩ cho kỹ, bước vào cánh cửa này rồi thì em kêu trời trời không thấu kêu đất đất không nghe đâu đấy.”

“Cách âm tốt thế cơ à?” Cuối cùng Lư Tình cũng lấy lại tinh thần, dám cãi lại Diêu Lộ An.

Diêu Lộ An không còn vẻ mặt bất lương ngả ngớn như bình thường nữa, nhìn xoáy vào cô, mở cửa ra. Trái tim Lư Tình dần dần mở ra theo cánh cửa, nhưng chân cô không nhúc nhích.

Diêu Lộ An đứng nhìn cô một lúc lâu: “Vào đi, tôi không chạm vào em.”

Lư Tình bước vào, Diêu Lộ An đóng cửa lại, ngay sau đó anh nói một câu: “Em có biết câu nói “không chạm vào em” và “không cho vào trong” của đàn ông đều là mấy lời nhảm nhí không?” Anh đứng sau lưng cô, thấy tai Lư Tình đỏ ửng lên. Trái tim Diêu Lộ An nảy mạnh một cái.

Anh đi vòng qua người cô, đặt vali của cô lên giá để đồ, chỉ cánh cửa: “Em vào ngủ bù đi, tôi có việc phải xử lý.”

“Anh phải ra ngoài à?” Lư Tình hỏi anh.

Diêu Lộ An ngồi xuống bàn, mở máy tính lên: “Tôi phải xử lý tài liệu gốc gấp, em đi ngủ đi.”

“Ừm.”

Điều này khác với những gì Lư Tình nghĩ.

Cô tưởng rằng Diêu Lộ An sẽ cắn xé cô ngay sau khi vào phòng nhưng anh không làm thế. Thậm chí biểu cảm của anh còn trông có vẻ lạnh nhạt, cứ như không hề hứng thú với cô vậy. Nhưng Lư Tình mệt mỏi quá rồi, cô phải ngủ bù gấp. Cô cầm váy ngủ vào nhà vệ sinh, tiện tay khóa cửa lại. Tiếng khóa cửa vang lên cạnh cạch, Lư Tình giật mình. Cô nhìn cánh cửa khóa, một lúc lâu sau, lại vặn mở ra.

Hai tiếng cạch cạch lại vang lên, ám muội hơn bất cứ điều gì khác.

Đây là lần đi tắm lâu nhất trong đời này của cô. Nước ấm xối xuống đầu, gột rửa sự uể oải trong chuyến hành trình, làm cả người cô sạch sẽ không dính một hạt bụi. Thỉnh thoảng cô liếc nhìn cánh cửa, đoán liệu Diêu Lộ An có vào không, kết quả anh không vào.

Lư Tình không buồn ngủ, đột nhiên cô có can đảm và ý chí chiến đấu cực lớn. Anh không cắn xé cô thì cô cắn xé anh.

Lư Tình sấy tóc, thay áo ngủ, xịt nước hoa ở sau tai và cổ tay.

Cô định mở cửa ra rồi đi thẳng tới trước mặt Diêu Lộ An, ngồi giữa anh và cái máy tính đáng ghét của anh.

Lư Tình hung hăng mở cửa ra, nhưng cô lại nhìn thấy Diêu Lộ An đang đứng dựa vào tủ quần áo.

Tất cả sự điềm tĩnh của cô bay biến mất sạch.

Gương mặt vốn trắng mịn và phần ngực hớ hênh đều đỏ bừng lên. Cô quay người muốn chạy vào nhà vệ sinh rồi khóa cửa lại nhưng bị Diêu Lộ An kéo vào lòng.

Bả vai hở hang của cô dán sát vào áo sơ mi lành lạnh của anh, cô bối rối nhìn vào mắt anh.

“Em trốn gì mà trốn?” Diêu Lộ An hỏi cô: “Vừa nãy không khóa cửa, bây giờ lại muốn chạy, phụ nữ đều hay thay đổi như em à?”

“Tôi...”

Đột nhiên Diêu Lộ An cúi đầu hôn cô.

Anh đứng ở đây hơn bốn mươi phút, cô dằn vặt ở bên trong bao lâu thì anh dằn vặt bấy lâu.

Nụ hôn này vượt qua hơn một trăm ngày, Lư Tình run rẩy trong lòng anh. Cô vẫn nhát gan, không biết tương lai sẽ thế nào, cô không thả lỏng được, nhưng lại mong anh có thể gỡ bỏ tất cả gánh nặng của cô.

Cả đời này cô chưa từng mâu thuẫn như thế bao giờ.

Khi anh cong lưỡi trong khoang miệng cô, ngang ngược quấn lấy lưỡi cô, Lư Tình bay vọt lên ngay tức khắc. Trong phòng ngủ có hai cái cửa sổ sát đất, khung màu trắng, bên ngoài là biển.

Diêu Lộ An dùng tay đỡ cổ cô để cô ngẩng đầu lên, cửa sổ sát đất phản chiếu đường nét mơ hồ của cô, váy ngủ nhăn nhúm trong tay anh.

Hơi thở của Diêu Lộ An phả sau tai cô, anh gặm cắn phần da thịt nóng bỏng ấy: “Váy ngủ rất đẹp.”

Hai tay đan vào nhau rồi lại tách ra, vải lụa bị xé rách, Lư Tình sợ hãi nhắm mắt lại, áp sát vào lồng ngực Diêu Lộ An.

Bên ngoài là biểu sâu, sóng lớn âm thầm cuộn trào.

Lư Tình nhắm mắt lại.

Mới bắt đầu thôi mà đê đã vỡ.

Diêu Lộ An dừng lại, hơi bất ngờ nhìn Lư Tình. Cô vừa giận vừa xấu hổ, dùng lòng bàn tay che mắt anh.

“Lâu quá rồi không làm.” Lư Tình thở gấp giải thích.

“Anh cũng vậy.” Diêu Lộ An bỏ tay cô xuống: “Điều khác biệt là anh không đầu hàng nhanh như em.”

Anh khẽ cười, dùng chóp mũi cọ mũi cô, nhẹ nhàng hôn cô. Dịu dàng đến mức như bọn họ là người yêu.

Không phải ư?

Lư Tình nhìn vào mắt anh, rõ ràng trong đó chất chứa đôi phần nghiêm túc.

Lư Tình mệt lả.

Bay hơn hai mươi tiếng, lại phải cày cuốc vất cả lâu như vậy. Trong ánh hoàng hôn đỏ hồng của Istanbul, cô nhắm mắt lại, ngủ trong lòng Diêu Lộ An.

Chuyện này không giống kịch bản cô tưởng tượng.

Kịch bản vốn phải là sau khi bọn họ giao lưu lịch liệt xong, trước khi cô phủi m//ô//n//g chuồn đi, cô sẽ vỗ vào mặt anh, nói: “Tôi chơi đủ rồi, anh tự lo cho mình đi.”

Nhưng Diêu Lộ An không phủi m//ô//n//g chuồn mất, cô cũng không mở mắt ra nổi, vòng ôm của tên trap boy này ấm áp một cách bất ngờ.

Cô tỉnh giấc vào đêm khuya.

Bụng cô sôi ùng ục, Diêu Lộ An không ở bên cạnh. Lư Tình xuống giường, ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Diêu Lộ An ngồi ở sofa xử lý tài liệu.

Lư Tình đứng đó nhìn anh rất lâu.

“Em đói rồi.” Lư Tình ấm ức cực kỳ, mặc bừa cái áo sơ mi của Diêu Lộ An.

Diêu Lộ An nghe thấy thì ngẩng đầu lên nhìn cô.

“Em đói rồi.” Lư Tình nói thêm: “Đói thì em không còn sức làm gì với anh nữa đâu.”

“Em tự tin về việc anh vẫn muốn làm tiếp thế cơ à?” Diêu Lộ An nhướng mày.

“Em muốn.”

“Xem ra em khá là thỏa mãn về dịch vụ mà anh cung cấp.”

Diêu Lộ An đứng dậy đi tới tủ đồ, lấy mì gói ra: “Ăn tạm nhé, dịch vụ cung cấp bữa tối ở khách sạn này tệ lắm.”

“Gì cũng được.”

Lư Tình ngồi xếp bằng trên sofa, cầm một cái áo che chân lại. Diêu Lộ An thấy cô giấu đầu hở đuôi nhưng cũng không vạch trần. Anh đưa mì tới trước mặt cô, anh cũng bê một cốc.

Hai người nhìn chằm chằm cốc mì, cơ thể và tình cảm đều rất đói.

“Có phải rất dễ không?” Diêu Lộ An hỏi cô.

“Gì cơ?”

“Tình một đêm, làm trap girl ấy, có phải rất dễ không?”

“Ai bảo em muốn tình một đêm với anh?” Lư Tình nhìn thẳng vào anh: “Em với anh không phải tình một đêm, em muốn đêm nào cũng ở bên anh. Em ở Thổ Nhĩ Kỳ bao nhiêu ngày thì phải ngủ với anh từng đấy ngày.”

Diêu Lộ An tựa lưng vào sofa, nhìn xoáy vào cô, lần này Lư Tình không lảng tránh, cô dũng cảm nhìn lại. Một lúc lâu sau, Diêu Lộ An nhướng mày: “Mì chín rồi kìa.”

Hai người lặng lẽ ăn mì, Lư Tình đói lắm rồi, ăn hết cả mì, uống hết cả nước. Cô ăn xong mà vẫn chưa thấy no, giành luôn cốc mì của Diêu Lộ An, ăn nốt mấy miếng còn lại của anh.

“Ai bắt em nhịn đói à?” Diêu Lộ An cười nhạo cô.

“Tốt nhất anh đặt bữa sáng, bữa trưa và bữa tối mai luôn đi.” Đột nhiên Lư Tình bóp mặt anh, học theo biểu cảm và giọng điệu anh dọa cô trên xe: “Đừng hòng ai nghĩ sẽ sống sót ra khỏi cánh cửa này!”

Diêu Lộ An ngây người mất một giây, sau đó cười phá lên.

Lư Tình hài quá đi thôi.

Dù là trên mạng hay ngoài đời, dáng vẻ cô giả bộ làm sói đuôi tỏ đều rất hài hước. Bản thân cô có biết, lúc cô nói những lời hung hăng ấy, ánh mắt vẫn né tránh không? Cô có biết phần lớn thời gian hai người thân mật, cô đều không dám mở mắt ra không?

Diêu Lộ An cười sắp chảy cả nước mắt ra rồi, qua một lúc lâu sau anh mới dừng lại, gật đầu: “Được, Lư Tình, anh biết rồi. Em tới đây để chịu chết, còn cho rằng có thể cá chết lưới rách với anh. Tốt nhất em đừng xin tha đấy.”

Diêu Lộ An đứng dậy gõ trán cô: “Nghe thấy chưa? Em mà xin tha thì anh sẽ làm chết em.”

Dưới ánh nhìn của Lư Tình, anh kéo viền áo phông từ phía sau lưng, cơ lưng săn chắc căng ra. Trước khi vào nhà vệ sinh, anh ném áo phông lên đầu Lư Tình: “Em trả tiền chưa mà nhìn hả?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Không đứng đắn.
Chương 2: Tôi thuận miệng nói thế thôi, sếp nghe cho vui chứ đừng để trong lòng.
Chương 3: Gọi đại ca thì được, nhưng tăng ca thì không được.
Chương 4: Nghe tôi nói đây, tôi đầu hàng rồi.
Chương 5: Một khuôn mẫu không thể khắc ra hai con chim giống hệt nhau.
Chương 6: Tôi mà thấy anh ở đâu là tôi đánh anh ở đó đấy!
Chương 7: Bảo anh xin lỗi mà cứ như ép anh ăn shit không bằng ấy!
Chương 8: Ai động đến tôi thì tôi sẽ chơi lại họ, không để mình phải chịu ấm ức dù chỉ là một chút!
Chương 9: Mấy người đi ăn mà không thèm rủ tôi luôn à?
Chương 10: Tài nghệ của sếp siêu đẳng quá, chắc chắn là đã từng luyện võ.
Chương 11: Là… sếp của tao đấy sao?
Chương 12: Chỉ còn một bước nữa thôi là bị sa thải rồi.
Chương 13: Bắt đầu kể từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa, kể đến trời đất mù mịt.
Chương 14: Đứa nào dám túm cổ áo bà đây hả!
Chương 15: Có thấy nóng không? Cởi đồ ra uống nhé?
Chương 16: Thời tiết trong lành quá, thả chim ra ngoài đi.
Chương 17: Mặc kệ tôi, tôi tự nguyện.
Chương 18: Tôi thích cầm thú.
Chương 19: Anh ấy thích người nghiêm túc, thế nên tôi phải nghiêm túc.
Chương 20: Trên xe, kích thích.
Chương 21: Thế tôi đổi người khác, con người tôi giỏi nhất là ở chỗ biết khó mà lui.
Chương 22: Tôi và Vương Kết Tư là thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ hồn nhiên được hứa hôn từ hồi còn nằm trong bụng mẹ.
Chương 23: Đây là món quà tốt nhất mà tôi nhận được.
Chương 24: Cô không phải gu của Đồ Minh.
Chương 25: Đặc biệt hiếm thấy, vô cùng quý giá.
Chương 26: Ví dụ như cả hai đứng hôn nhau dưới gốc cây cổ thụ trước nhà chị.
Chương 27: Cậu liếc mắt nhìn tôi một lần đi được không?
Chương 28: Tôi không thích anh nữa! Chán!
Chương 29: Em độc thân, chị cũng độc thân.
Chương 30: Ai cũng thích trai trẻ.
Chương 31: Sự cứng rắn của cô chia mọi thứ thành hai nửa.
Chương 32: Có cho hôn hay không?
Chương 33: Thứ cưng cứng này là gì?
Chương 34: Lược bỏ.
Chương 35: Cứ từ từ thôi.
Chương 36: Tôi hận mình sợ trở thành một người cô đơn.
Chương 37: Không đủ.
Chương 38: Anh dắt em đi huấn luyện hả?
Chương 39: Nhà em ngập rồi.
Chương 40: Em muốn bom tắm.
Chương 41: Anh không thích chủ đề của chúng ta chỉ có tình dục.
Chương 42: Em đơn phương tuyên bố chúng ta chia tay rồi.
Chương 43: Bắt đầu thật lòng yêu một người.
Chương 44: Cứ coi như anh mù rồi đi.
Chương 45: Xin lỗi, nhưng trong lòng em vẫn không thể vượt qua được.
Chương 46: Tôi là người đứng đắn.
Chương 47: Tim mềm nhũn rồi.
Chương 48: Càng kéo dài trận chiến thì càng kích thích.
Chương 49: Không ứng phó nổi.
Chương 50: Hôm nay Lumi ngủ được với Will chưa?
Chương 51: Ranh giới.
Chương 52: Tôi không nuông chiều cô đâu.
Chương 53: Em không thích nhà anh.
Chương 54: Mỗi người phải dựa vào bản lĩnh thực sự của mình.
Chương 55: Giết chết hắn.
Chương 56: Thích không? Thích.
Chương 57: Không tốt như với em.
Chương 58: Chó cắn mày, mày không thể cắn lại nó.
Chương 59: Tại sao trong phòng tắm thì không được?
Chương 60: Ghê gớm.
Chương 61: Không xứng làm tình địch của tôi.
Chương 62: Chiến đấu.
Chương 63: Cái miệng chó của mày chi bằng bỏ đi cho xong!
Chương 64: Hơi lớn tuổi.
Chương 65: Người mà chúng ta muốn.
Chương 66: Đợi em cùng đi chơi.
Chương 67: Chốn công sở chết tiệt này.
Chương 68: Một thời đại đã kết thúc.
Chương 69: Cực kỳ để tâm.
Chương 70: Lão cáo già.
Chương 71: Hình Vân ngoại tình.
Chương 72: Luôn có một người phải bị đánh bại.
Chương 73: Em nuôi anh đi.
Chương 74: Nhớ người cũ à?
Chương 75: Phòng tắm.
Chương 76: Tôi cũng đâu có thích bác!
Chương 77: Bà ngoại thật tốt.
Chương 78: Từng ly hôn rồi.
Chương 79: Cô ấy dễ dãi lắm.
Chương 80: Bụi bám.
Chương 81: Thôi thì chia tay đi.
Chương 82: Em rất khó chịu.
Chương 83: Bắt đầu lại.
Chương 84: Câu này chọn B.
Chương 85: Không xảy ra chuyện gì hết.
Chương 86: Đoạn hành trình này đã kết thúc.
Chương 87: Chơi xấu.
Chương 88: Cuộc sống tốt đẹp của chúng ta.
Chương 89: Kết hôn nhé?
Chương 90: Đồ Minh là của tôi!
Chương 91: Cắt đứt.
Chương 92: Chia cho anh nửa tủ quần áo.
Chương 93: Chắc hai người họ không có gì đâu nhỉ?
Chương 94: Kích động, tức giận.
Chương 95: Hoang dã không?
Chương 96: Em không phải đối thủ của anh.
Chương 97: Đừng vội.
Chương 98: Ăn chay.
Chương 99: Kết hôn.
Chương 100: Không phải người cùng một thế giới thì đừng miễn cưỡng tiếp xúc.
Chương 101: Thua bởi một tờ giấy vẽ.
Chương 102: Con trai, con gái.
Chương 103: Tại sao Lư Mễ không phải là bạn gái của tôi?
Chương 104: Điều ước thứ ba.
Chương 105: Đại Lý, bạn chí cốt, chuyến hành trình của cuộc đời.
Chương 106: Vì nữ hoàng xứng đáng.
Chương 107: Nhà, con cái, bữa tiệc công khai.
Chương 108: Uống rượu, tri kỷ, đi dạo.
Chương 109: Thị trấn Queenstown, bầu trời đầy sao, nhắm mắt ước nguyện.
Chương 110: Kết cục đã định.
Chương 111: Ngoại truyện - Ăn đòn, đăng ký kết hôn.
Chương 112: Ngoại truyện - Những năm tháng đã qua và những người bạn cũ.
Chương 113: Ngoại truyện - Cơn gió dịu dàng của mùa hè năm nay.
Chương 114: Ngoại truyện - Làn gió đêm làm say đắm lòng người, em cũng vậy.
Chương 115: Ngoại truyện - Sinh mệnh.
Chương 116: Ngoại truyện - Chữ “Hảo”.
Chương 117: Ngoại truyện - Làn nước dâng trào.
Chương 118: Ngoại truyện - Kết thông gia không?
Chương 119: Ngoại truyện - Trưởng thành theo thời gian.
Chương 120: Ngoại truyện - Chồng mình đấy.
Chương 121: Ngoại truyện - Bốn mùa.
Chương 122: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [1]
Chương 123: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [2]
Chương 124: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [3]
Chương 125: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [4]
Chương 126: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [5]
Chương 127: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [6]
Chương 128: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [7]
Chương 129: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [8]
Chương 130: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [10]
Chương 131: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [1]
Chương 132: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [2]
Chương 133: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [3]
Chương 134: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [4]
Chương 135: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [5]
Chương 136: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [1]
Chương 137: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [2]
Chương 138: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [3]
Chương 139: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [4]
Chương 140: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [5]
Chương 141: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [6]
Chương 142: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [1]
Chương 143: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [2]
Chương 144: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [3]
Chương 145: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [4]
Chương 146: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [5]
Chương 147: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [6]
Chương 148: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [7]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn)
Chương 126: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [5]

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 126: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [5]
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...