Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn) – Chương 109: Thị trấn Queenstown, bầu trời đầy sao, nhắm mắt ước nguyện.

Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 101
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*

[Có thật, em thử nghĩ kỹ lại xem.]

[Em không nhớ nổi nữa.]

[Không cần nghĩ đâu, có mang. Em nhớ hay không cũng chẳng quan trọng.]

Đồ Minh sẽ không làm điều gì sai trái, việc không dùng biện pháp bảo vệ khi chưa xác định được liệu Lư Mễ có muốn có con hay không là đi ngược lại với nguyên tắc làm người của anh. Hôm qua, điều duy nhất anh có dự định từ trước là sau khi nói tạm biệt với Luke, anh đã đến cửa hàng tiện lợi mua bao cao su.

[Em cứ tưởng anh định mượn con nhỏ để tiến thân chứ!] Lư Mễ trêu anh.

[Không phải là không được, lần sau thử xem.] Đồ Minh đáp lại.

[Anh dám hả!]

Lư Mễ hung dữ đáp lại anh một câu rồi kéo rèm ra. Cô thấy Đồ Minh đang cùng Luke và Josh đi dạo trên lối đi bên ngoài, Đồ Minh nhét điện thoại vào túi.

Ba người đàn ông đẹp trai đi với nhau thật khiến người ta mãn nhãn, nhất là khi trong đó có một người là của mình. Cảm giác này khỏi phải nói cũng biết tuyệt vời ra sao. Lư Mễ ngồi trên ghế sofa, hào hứng quan sát họ đi dạo, đúng lúc chuông cửa vang lên. Cô chạy ra mở cửa, nhân viên phục vụ đẩy một xe thức ăn vào: “Khách phòng 1111 đặt bữa ăn này cho cô.”

“Ồ.”

Lư Mễ nhìn người phục vụ sắp xếp đồ ăn, ngước lên thấy Đồ Minh liếc nhìn về phía cửa sổ của cô, ngay sau đó tin nhắn của anh đến: [Ở khách sạn thư giãn đi, ở trong phòng ăn món em thích nhất.]

Lư Mễ cười thích thú: [Đúng thế! Hôm nay em chẳng đi đâu hết, cứ ở đây đến mai rồi về.]

[Cứ thư giãn đi!]

[Anh không đến tìm em à?]

[Không tiện lắm.]

Đồ Minh lại bắt đầu giữ khoảng cách, người đã phát rồ công khai chính là anh, giờ người muốn giữ ý cũng là anh. Thật kỳ lạ.

Sự mâu thuẫn trong con người Đồ Minh luôn tồn tại và chưa có dấu hiệu dung hòa. Đến mùa thu năm đó, nhà của Lư Mễ đã được tân trang xong. Hai người họ đã sống ở nhà mới của Đồ Minh được gần một năm rồi.

Trong năm đó, Đồ Minh đã xây dựng một khu vườn hoa ở sân trước và một vườn rau ở sân sau. Anh đề nghị trồng hoa ở phía trước, còn Lư Mễ kiên quyết trồng rau ở phía sau. Đồ Minh chăm sóc vườn hoa của anh, còn Lư Mễ thì chăm sóc vườn rau của cô.

“Khi nào chúng ta chuyển về nhà lại?” Hai người ngồi bàn bạc, theo như kế hoạch, nhà đã được hoàn thiện, chỉ cần xử lý xong mùi fomandehyt là có thể chuyển vào. Đồ Minh luôn nhớ việc này, sợ nếu nói muộn Lư Mễ sẽ xử anh mất.

“Thế này nhé…” Lư Mễ nhìn vào vườn rau xanh tốt của mình. Dưa chuột, cà chua, ớt đều đang phát triển rất tốt! Lá hành xanh mướt nữa! Bỗng nhiên cô hơi dao động: “Hay là đợi sau khi chúng ta đi New Zealand về rồi tính, được không? Em đang háo hức đi chơi, chẳng có tâm trí nào để thu dọn đồ đạc cả!”

“Được thôi. Anh còn có một đề nghị nữa.”

“Đề nghị gì? Anh nói em nghe xem nào.”

Lư Mễ biết Đồ Minh lắm mưu nhiều kế, chắc chắn là anh đã nhận ra cô thay đổi quyết định nên đang chuẩn bị hành động.

“Việc chuyển hết đồ đạc về cũng khá tốn công. Kế hoạch thứ hai của anh là, sau này từ thứ Hai đến thứ Sáu chúng ta vẫn ở đây, mặc dù thời gian đi lại khá xa, nhưng may là chúng ta thường xuyên đi công tác nên cũng không cần phải đi lại quá nhiều. Tối thứ Sáu về nhà, như vậy cuối tuần sẽ thuận tiện hơn cho việc gặp gỡ bạn bè và người thân.”

Lư Mễ bật cười: “Anh đúng là gian xảo!”

Đồ Minh rất giỏi chiêu lấy lui làm tiến, xảo quyệt gớm.

“Không chuyển nữa! Cũng không quy định thời gian cụ thể là sẽ đi đâu. Mình muốn đi đâu thì đi, muốn ở đâu thì ở! Muốn đi lúc nào thì đi lúc đó! Để ở nhà bên đó vài bộ quần áo thay, mua ít đồ sinh hoạt cần thiết, thế là xong!” Lư Mễ mạnh tay véo mặt Đồ Minh: “Anh có ý này đúng không! Hả? Đồ thối tha!”

Đồ Minh tránh khỏi tay cô, khẽ cười, rồi đi chăm sóc vườn hoa của mình. Cả khu vườn hoa và vườn rau đều được lắp đặt hệ thống chăm sóc, nên dù là mùa đông thì cây cối vẫn phát triển tốt. Trong vườn hoa có một cái bàn trà, hai người có thể ngồi đó uống trà lúc rảnh rỗi, còn vườn rau thì có hai cái ghế bập bênh, thỉnh thoảng họ lại nằm đó chợp mắt vào buổi trưa. Cuộc sống như thế thật thoải mái, đôi khi họ có cảm giác như đã đến tuổi nghỉ hưu rồi vậy, rất tự do.

Lư Mễ tiếp tục thu dọn hành lý, hai chiếc vali lớn, cô chiếm một cái rưỡi, còn lại nửa cái cho Đồ Minh. Lần này họ sẽ đi New Zealand. Ban đầu Đồ Minh đã đồng ý đi Ireland theo ý cô, nhưng sau đó Lư Mễ đổi ý, quyết định đến New Zealand để ăn kiwi và nhảy dù.

Cả hai đã phải làm việc nhiều trong suốt thời gian qua để có thể dành ra nửa tháng nghỉ ngơi, thật chẳng dễ dàng gì.

Đây là lần đầu tiên hai người đi xa với nhau mà không có ai khác, ba mẹ Lư Mễ lo lắng không ngừng. Không phải lo lắng về chuyện khác, mà là lo Lư Mễ sẽ gây rối trong chuyến đi. Lư Quốc Khánh liên tục dặn dò: “Nghe ba mày nói này, ra ngoài chơi đừng có mà bắt nạt người ta. Tiểu Đồ nó hiền lành, ba sợ lúc thì mày muốn làm cái này, lúc lại đòi làm cái kia, chọc người ta phát cáu lên.”

“Phát cáu thì con bỏ luôn!” Lư Mễ nói chắc nịch. Lư Quốc Khánh gật đầu: “Ừ, để tao nói với nó ngay, nói là mày không cần nó nữa.”

Lư Mễ hoảng hốt chạy đến kéo tay Lư Quốc Khánh: “Ba có phải là ba ruột của con không vậy? Ba muốn ổng giết con hả?”

Lư Quốc Khánh cười, rồi hỏi nhỏ: “Có đủ tiền không? Năm nay hai đứa nào là mua nhà, nào là sửa nhà, giờ lại đi New Zealand chơi. Đừng vì thiếu tiền mà chơi không vui, ba cho mày một ít nhé.”

“Ba cho bao nhiêu?”

“Năm mươi nghìn?”

“Để dành đi! Con hơn ba mươi tuổi đầu rồi còn xin tiền ba mẹ nữa, xấu hổ chết luôn ấy. Với lại, con không có tiền không có nghĩa là Tiểu Đồ nhà ba cũng không có tiền! Ổng giàu lắm đó!” Lư Mễ trấn an Lư Quốc Khánh: “Nhỏ con gái tham phú phụ bần của ba tốt số, tìm được người giỏi kiếm tiền rồi.”

Lư Mễ nói để ba cô yên tâm.

Thực ra, Đồ Minh cũng chẳng dư dả gì. Lúc sửa nhà cho cô, Đồ Minh chưa kịp rút tiền từ cổ phiếu trong năm nay, nhưng lại muốn làm cho thật đẹp, tổng cộng thiếu khoảng hai trăm nghìn tệ. Lư Mễ là người đã trả số tiền đó, cũng vì việc này mà Đồ Minh không vui lắm, kiên quyết không muốn dùng tiền của Lư Mễ. Cuối cùng, cô phải giả vờ cho anh vay như một khoản nợ thì anh mới đồng ý.

Dù sao thì cũng là cô được lợi, nếu không để cô được lợi thì Đồ Minh lại không vui.

Ngày khởi hành là cuối tháng Chín, bầu trời trong xanh vời vợi.

Hai người trò chuyện trên xe, chuyến đi này còn chưa bắt đầu, nhưng họ đã mơ mộng đến chuyến đi tiếp theo.

Lư Mễ muốn đi Hà Lan, còn Đồ Minh thì muốn đến Ai Cập. Hai người thảo luận rất nghiêm túc, trò chuyện rôm rả như thể chuyến đi sau sẽ đến ngay lập tức.

Chuyến bay quá cảnh ở Auckland và cuối cùng hạ cánh ở Queenstown.

Khi máy bay hạ cánh, Lư Mễ còn đang ngái ngủ, nghe thấy tiếng trầm trồ của các hành khách khác. Cô tháo bịt mắt xuống và nhìn thấy hình ảnh sân bay tuyệt đẹp. Những dãy núi xanh mướt gần đó, xa xa là những đỉnh núi phủ tuyết, đám mây dày đặc lơ lửng tạo nên một thế giới tươi sáng.

Lư Mễ ôi đệt một tiếng, nói với Đồ Minh: “Lần trước đến đây thật uổng phí mà! Lúc hạ cánh không giống thế này!”

Đồ Minh nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay: “Trước đó anh cũng thấy rồi, nhưng lần này vẫn thấy ngạc nhiên.”

“Cà phê ở sân bay ngon lắm.”

“Ừm, phải cho thêm nhiều sữa.”

Thật trùng hợp, cả hai lần trước đến đây đều vì công tác, chẳng ai có cơ hội vui chơi thật sự. Đồ Minh thì lên sông băng, còn Lư Mễ thì tổ chức cho các sếp nhảy dù.

“Lần này là thiên hạ của em rồi!” Lư Mễ hào hứng: “Em nói cho anh biết, em muốn đi sông băng, nhảy dù, ăn bánh hamburger khổng lồ, tản bộ ở Arrowtown và thăm hang đom đóm. Đây là những điều em nhớ nhất ở Queenstown.”

“Muốn làm gì thì cứ làm, đó mới là ý nghĩa của chuyến du lịch.”

Họ đón xe ở sân bay rồi về thẳng khách sạn.

Cung đường này rất khó đi, hai người đang tập thích nghi dần.

Họ ở khách sạn Hilton bên ngoài thị trấn, khi đến nơi đã là chiều tối. Lư Mễ thường ngày vốn lười biếng, giờ lại kéo Đồ Minh đi dạo quanh khách sạn. Khách sạn nằm cạnh một hồ nước, trong hồ có rất nhiều vịt hoang và chim thủy sinh. Làn gió đêm mát mẻ, Lư Mễ quấn chặt khăn choàng nép vào lòng Đồ Minh.

“Em đói quá.” Bụng Lư Mễ kêu lên.

“Vậy đi nhà hàng thôi, anh đặt chỗ rồi, có thể uống chút rượu nữa.”

“Chỉ được uống chút thôi hả?”

“Uống nhiều quá anh sợ em lật tung cả thị trấn Queenstown.”

Hai người ngồi cạnh hồ, tiếng nhạc êm tai hòa với tiếng nước chảy, mọi âm thanh đều rất hay. Lư Mễ nhấp từng ngụm rượu, gió nhè nhẹ thổi qua, cô cảm thấy chuyến đi này thật đáng giá.

Đồ Minh đút tay vào túi quần, mấy lần định lấy ra, nhưng cuối cùng lại không làm.

Bữa ăn kéo dài rất lâu, đến khi họ bước ra khỏi nhà hàng thì trời đã tối đen. Đồ Minh ngẩng đầu nhìn thấy dải Ngân Hà trên bầu trời, anh vỗ vai Lư Mễ: “Lư Mễ, ngẩng đầu lên.”

Lư Mễ nngẩng đầu lên, nhìn thấy những vì sao lấp lánh phản chiếu trên mặt hồ, trên trời có một dải Ngân Hà, dưới hồ cũng có một dải Ngân Hà, cuối bầu trời là mặt nước, cuối mặt nước là bầu trời. Một ngôi sao băng đúng lúc rơi xuống, Lư Mễ vội nhắm mắt lại, lòng thầm ước nguyện: “Mong tôi mãi xinh đẹp như vậy, để Đồ Minh luôn say mê tôi.” Ngay cả khi ước nguyện mà cũng chẳng nghiêm túc được.

Cô nhớ đến một người bạn từng khoe rằng bạn trai đã cầu hôn cô ấy dưới dải Ngân Hà. Lư Mễ cũng thấy rất lãng mạn, vậy nên cô nhắm mắt lâu hơn, chuẩn bị tinh thần khi mở mắt ra sẽ thấy Đồ Minh đang quỳ gối trước mặt mình. Cô cũng đã tính sẵn làm thế nào để xử lý tình huống. Đầu tiên, cô sẽ che miệng làm bộ ngạc nhiên. Sau đó, cô sẽ chấm khóe mắt tỏ vẻ cảm động, rồi chìa tay ra để Đồ Minh đeo nhẫn kim cương vào tay mình. Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ Đồ Minh quỳ xuống thôi.

Lư Mễ mở mắt ra, nhưng thấy Đồ Minh đứng còn thẳng hơn lúc bình thường! Sao thế nhỉ? Vậy anh thò tay vào túi quần làm gì? Lư Mễ hơi giận, nhưng ngay lúc đó có hai ngôi sao băng rơi xuống tiếp, thế là hết giận.

“Em vừa ước nguyện à?” Đồ Minh hỏi: “Ước gì thế?”

“Ước em luôn xinh đẹp như hoa, còn anh thì luôn kiếm tiền cho em tiêu, cả đời không chê em hoang phí.” Lư Mễ nói xong, giơ ba ngón tay lên: “Em tự phục tài năng của em quá, bắn rap gieo vần ba (*) luôn.”

Trong khoảnh khắc lãng mạn ấy mà cô lại nói đến “gieo vần ba”. Đồ Minh không nhịn được nữa, anh quay lưng đi, tay cuộn lại thành nắm đấm, che miệng cười vang ra tiếng.

Lư Mễ là vậy, bất kể là khung cảnh thơ mộng nào đến với cô thì cô cũng có thể biến nó thành hài độc thoại. Cô còn chẳng nhận ra, quay sang hỏi Đồ Minh: “Ơ em nói gì? Em nói gì buồn cười lắm hả? Anh ổn không? Sao anh cười dữ thế?”

Đồ Minh nén cười, nói với cô: “Là do anh kiến thức hạn hẹp thôi.”

“Thế thì phải đi với em nhiều vào cho mở mang kiến thức đi!”

“Ừm.”

Không khí ban đêm lạnh lẽo, Lư Mễ chui vào trong áo khoác của Đồ Minh, như thể hai người là một. Ngắm sao đến đau nhức cổ, nhưng vẫn không muốn quay về khách sạn.

“Ngày mai ngắm tiếp được mà.” Đồ Minh nói, “Để bị lạnh khờ người rồi thì chỉ còn cách uống thuốc đi ngủ thôi.”

“Ờ, thế mình về đi.”

Cuối cùng Lư Mễ cũng đồng ý quay về phòng ngủ. Lúc Đồ Minh đi tắm, anh cố tình mang theo cái quần vừa mặc vào trong đó.

Ơ kìa? Trong quần có gì mà không thể cho người ta nhìn được vậy? Lư Mễ tò mò muốn chết.

Khi anh tắm xong, cô có vào phòng tìm thử nhưng không thấy gì cả.

Hừ.

Nói không chừng người ta vốn không định cầu hôn mình!

Lư Mễ thầm mắng anh, ngay cả trong giấc mơ cũng mắng. Sáng hôm sau, khi mở mắt nhìn thấy buổi sáng ở Queenstown, cô lại hết giận, kéo Đồ Minh ra bờ hồ cho vịt ăn.

Tính cách như trẻ con, một khi đã đi chơi là không màng tới chuyện gì nữa.

Trong ngày hôm đó Lư Mễ muốn đi dạo mua sắm ở Queenstown.

Đương nhiên Đồ Minh sẽ chiều theo cô.

Hai người ngồi tàu từ bến khách sạn lên thị trấn, lúc xuống tàu cuối cùng cũng về với đám đông. Mọi người trong thị trấn rất thư thái, tháng này ai cũng ăn mặc đủ phong cách. Lư Mễ mặc quần jean, mang giày bốt thấp và áo khoác dài, có một cô gái nước ngoài mặc áo phông ngắn tay, không ai chê bai ai nóng hay lạnh, chỉ cần cảm thấy thoải mái là được.

Thấy một nhóm người châu Á ở phía trước, Lư Mễ tiến lại gần, nghe một người đàn ông giọng Bắc Kinh đang dẫn tour: “Này, không nhảy dù thì đến Queenstown làm gì? Đến Queenstown thì phải chơi thể thao mạo hiểm chứ! Tất nhiên nếu anh có bệnh thì lại là chuyện khác.”

Lư Mễ phì cười, đây chẳng phải là điều hiển nhiên à?

Người đàn ông đó nghe thấy tiếng cười thì quay lại nhìn Lư Mễ: “Cô gái, cười gì thế?”

“Đại ca cho tôi hỏi, muốn nhảy dù thì tìm anh phải không?”

“Cô là người Bắc Kinh à?”

“Đúng rồi, ở gần hồ Hậu Hải!”

“Ôi, vậy chúng ta là hàng xóm cũ rồi.”

Anh trai Bắc Kinh bán nhà rồi đến New Zealand kinh doanh du lịch, Lư Mễ và anh ấy mới gặp lần đầu mà cứ như đã quen thân. Ngày hôm đó anh ấy liền sắp xếp luôn lịch trình cho cô trong ba ngày tiếp theo.

“Đến đây du lịch tự túc cũng tiện, nhưng có người giúp đỡ lại càng tiện hơn. Tôi không lấy phí dịch vụ, nhưng có một điều thế này, khi nào quay về cô giúp tôi đến thăm mẹ tôi nhé.”

“OK!” Lư Mễ gật đầu lia lịa.

Khi Lư Mễ đang mải mê nghĩ về hamburger ở trong tiệm, Đồ Minh và anh trai Bắc Kinh đi lấy đồ ăn, bỗng nhiên Đồ Minh hỏi anh ấy: “Vì đã có duyên gặp nhau, tôi muốn nhờ anh một việc.”

“Việc gì? Nói đi!”

“Tôi muốn cầu hôn cô ấy.”

(*)Vần ba là những câu có vần ba chữ giống ba chữ câu trước đó. Cái này ai nghe rap chắc biết rồi. Câu gốc: Ước em luôn xinh đẹp như hoa (měi rúhuā), còn anh thì luôn kiếm tiền cho em tiêu (gěi wǒ huā), cả đời không chê em hoang phí (wǒ bàijiā).

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Không đứng đắn.
Chương 2: Tôi thuận miệng nói thế thôi, sếp nghe cho vui chứ đừng để trong lòng.
Chương 3: Gọi đại ca thì được, nhưng tăng ca thì không được.
Chương 4: Nghe tôi nói đây, tôi đầu hàng rồi.
Chương 5: Một khuôn mẫu không thể khắc ra hai con chim giống hệt nhau.
Chương 6: Tôi mà thấy anh ở đâu là tôi đánh anh ở đó đấy!
Chương 7: Bảo anh xin lỗi mà cứ như ép anh ăn shit không bằng ấy!
Chương 8: Ai động đến tôi thì tôi sẽ chơi lại họ, không để mình phải chịu ấm ức dù chỉ là một chút!
Chương 9: Mấy người đi ăn mà không thèm rủ tôi luôn à?
Chương 10: Tài nghệ của sếp siêu đẳng quá, chắc chắn là đã từng luyện võ.
Chương 11: Là… sếp của tao đấy sao?
Chương 12: Chỉ còn một bước nữa thôi là bị sa thải rồi.
Chương 13: Bắt đầu kể từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa, kể đến trời đất mù mịt.
Chương 14: Đứa nào dám túm cổ áo bà đây hả!
Chương 15: Có thấy nóng không? Cởi đồ ra uống nhé?
Chương 16: Thời tiết trong lành quá, thả chim ra ngoài đi.
Chương 17: Mặc kệ tôi, tôi tự nguyện.
Chương 18: Tôi thích cầm thú.
Chương 19: Anh ấy thích người nghiêm túc, thế nên tôi phải nghiêm túc.
Chương 20: Trên xe, kích thích.
Chương 21: Thế tôi đổi người khác, con người tôi giỏi nhất là ở chỗ biết khó mà lui.
Chương 22: Tôi và Vương Kết Tư là thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ hồn nhiên được hứa hôn từ hồi còn nằm trong bụng mẹ.
Chương 23: Đây là món quà tốt nhất mà tôi nhận được.
Chương 24: Cô không phải gu của Đồ Minh.
Chương 25: Đặc biệt hiếm thấy, vô cùng quý giá.
Chương 26: Ví dụ như cả hai đứng hôn nhau dưới gốc cây cổ thụ trước nhà chị.
Chương 27: Cậu liếc mắt nhìn tôi một lần đi được không?
Chương 28: Tôi không thích anh nữa! Chán!
Chương 29: Em độc thân, chị cũng độc thân.
Chương 30: Ai cũng thích trai trẻ.
Chương 31: Sự cứng rắn của cô chia mọi thứ thành hai nửa.
Chương 32: Có cho hôn hay không?
Chương 33: Thứ cưng cứng này là gì?
Chương 34: Lược bỏ.
Chương 35: Cứ từ từ thôi.
Chương 36: Tôi hận mình sợ trở thành một người cô đơn.
Chương 37: Không đủ.
Chương 38: Anh dắt em đi huấn luyện hả?
Chương 39: Nhà em ngập rồi.
Chương 40: Em muốn bom tắm.
Chương 41: Anh không thích chủ đề của chúng ta chỉ có tình dục.
Chương 42: Em đơn phương tuyên bố chúng ta chia tay rồi.
Chương 43: Bắt đầu thật lòng yêu một người.
Chương 44: Cứ coi như anh mù rồi đi.
Chương 45: Xin lỗi, nhưng trong lòng em vẫn không thể vượt qua được.
Chương 46: Tôi là người đứng đắn.
Chương 47: Tim mềm nhũn rồi.
Chương 48: Càng kéo dài trận chiến thì càng kích thích.
Chương 49: Không ứng phó nổi.
Chương 50: Hôm nay Lumi ngủ được với Will chưa?
Chương 51: Ranh giới.
Chương 52: Tôi không nuông chiều cô đâu.
Chương 53: Em không thích nhà anh.
Chương 54: Mỗi người phải dựa vào bản lĩnh thực sự của mình.
Chương 55: Giết chết hắn.
Chương 56: Thích không? Thích.
Chương 57: Không tốt như với em.
Chương 58: Chó cắn mày, mày không thể cắn lại nó.
Chương 59: Tại sao trong phòng tắm thì không được?
Chương 60: Ghê gớm.
Chương 61: Không xứng làm tình địch của tôi.
Chương 62: Chiến đấu.
Chương 63: Cái miệng chó của mày chi bằng bỏ đi cho xong!
Chương 64: Hơi lớn tuổi.
Chương 65: Người mà chúng ta muốn.
Chương 66: Đợi em cùng đi chơi.
Chương 67: Chốn công sở chết tiệt này.
Chương 68: Một thời đại đã kết thúc.
Chương 69: Cực kỳ để tâm.
Chương 70: Lão cáo già.
Chương 71: Hình Vân ngoại tình.
Chương 72: Luôn có một người phải bị đánh bại.
Chương 73: Em nuôi anh đi.
Chương 74: Nhớ người cũ à?
Chương 75: Phòng tắm.
Chương 76: Tôi cũng đâu có thích bác!
Chương 77: Bà ngoại thật tốt.
Chương 78: Từng ly hôn rồi.
Chương 79: Cô ấy dễ dãi lắm.
Chương 80: Bụi bám.
Chương 81: Thôi thì chia tay đi.
Chương 82: Em rất khó chịu.
Chương 83: Bắt đầu lại.
Chương 84: Câu này chọn B.
Chương 85: Không xảy ra chuyện gì hết.
Chương 86: Đoạn hành trình này đã kết thúc.
Chương 87: Chơi xấu.
Chương 88: Cuộc sống tốt đẹp của chúng ta.
Chương 89: Kết hôn nhé?
Chương 90: Đồ Minh là của tôi!
Chương 91: Cắt đứt.
Chương 92: Chia cho anh nửa tủ quần áo.
Chương 93: Chắc hai người họ không có gì đâu nhỉ?
Chương 94: Kích động, tức giận.
Chương 95: Hoang dã không?
Chương 96: Em không phải đối thủ của anh.
Chương 97: Đừng vội.
Chương 98: Ăn chay.
Chương 99: Kết hôn.
Chương 100: Không phải người cùng một thế giới thì đừng miễn cưỡng tiếp xúc.
Chương 101: Thua bởi một tờ giấy vẽ.
Chương 102: Con trai, con gái.
Chương 103: Tại sao Lư Mễ không phải là bạn gái của tôi?
Chương 104: Điều ước thứ ba.
Chương 105: Đại Lý, bạn chí cốt, chuyến hành trình của cuộc đời.
Chương 106: Vì nữ hoàng xứng đáng.
Chương 107: Nhà, con cái, bữa tiệc công khai.
Chương 108: Uống rượu, tri kỷ, đi dạo.
Chương 109: Thị trấn Queenstown, bầu trời đầy sao, nhắm mắt ước nguyện.
Chương 110: Kết cục đã định.
Chương 111: Ngoại truyện - Ăn đòn, đăng ký kết hôn.
Chương 112: Ngoại truyện - Những năm tháng đã qua và những người bạn cũ.
Chương 113: Ngoại truyện - Cơn gió dịu dàng của mùa hè năm nay.
Chương 114: Ngoại truyện - Làn gió đêm làm say đắm lòng người, em cũng vậy.
Chương 115: Ngoại truyện - Sinh mệnh.
Chương 116: Ngoại truyện - Chữ “Hảo”.
Chương 117: Ngoại truyện - Làn nước dâng trào.
Chương 118: Ngoại truyện - Kết thông gia không?
Chương 119: Ngoại truyện - Trưởng thành theo thời gian.
Chương 120: Ngoại truyện - Chồng mình đấy.
Chương 121: Ngoại truyện - Bốn mùa.
Chương 122: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [1]
Chương 123: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [2]
Chương 124: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [3]
Chương 125: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [4]
Chương 126: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [5]
Chương 127: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [6]
Chương 128: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [7]
Chương 129: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [8]
Chương 130: Ngoại truyện Lư Tình & Diêu Lộ An [10]
Chương 131: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [1]
Chương 132: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [2]
Chương 133: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [3]
Chương 134: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [4]
Chương 135: Ngoại truyện Đường Ngũ Nghĩa & Trần Qua Đế [5]
Chương 136: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [1]
Chương 137: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [2]
Chương 138: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [3]
Chương 139: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [4]
Chương 140: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [5]
Chương 141: Ngoại truyện Lương Tâm (Tracy) & Lương Đại An [6]
Chương 142: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [1]
Chương 143: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [2]
Chương 144: Ngoại truyện Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [3]
Chương 145: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [4]
Chương 146: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [5]
Chương 147: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [6]
Chương 148: Ngoại truyện bổ sung: Tạ Sùng (Josh) & Mâu Văn [7]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ms. Chatterbox ( Quý Cô Hoạt Ngôn)
Chương 109: Thị trấn Queenstown, bầu trời đầy sao, nhắm mắt ước nguyện.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 109: Thị trấn Queenstown, bầu trời đầy sao, nhắm mắt ước nguyện.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...