Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Một Trăm Kiểu Chết Của Gian Phi – Chương 132

Một Trăm Kiểu Chết Của Gian Phi

Tác giả: Yến Thính Huyền
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Hành dị thường phiền muộn. Mấy ngày nay, hắn nỗ lực tác hợp Giản Vân Hạc và Trầm Thiến, khi không có việc gì thì mang theo Tiêu Quân Nhã ra ngoài dạo. Qua vài tháng, Trầm Thiến và Giản Vân Hạc rốt cục thành đôi, mà Tiêu Quân Nhã đối hắn vẫn là dáng dấp không hứng thú mấy.

Thật là bất thường! Nàng phải hiểu tình cảm c*̉a hắn dành cho nàng chứ?!?

Tiêu Quân Nhã đã được định là Thái tử phi, cập kê sau là gả tới Đông Cung. Đối với việc này, dưới sự thân thiện c*̉a mẹ và lời nói thái độ c*̉a cha mà nàng mới hiểu. Và Tiêu Quân Nhã mười ba tuổi lần đầu tiên bắt đầu phát sầu cái từ lập gia đình. Ba người tỷ muội: Kỷ Thi Vân đã định thân. Là đích trưởng tử - Tần Minh Tu nhà Tần quốc công. Hai người này c*̃ng là hoan hỉ oan gia, theo như Tô Hành nói thì là hai người hễ gặp nhau là hỗ kháp hỗ tranh (một cào cấu bấu nhéo một thích chọc chửi) tranh ra cảm tình. Nếu lần kia không Kỷ Thi Vân vô ý lăn xuống đồi thì không biết hai người còn muốn chửi nhau tới khi nào. Trần Nhu thì là em dâu tương lai. Trầm Thiến c*̀ng Giản Vân Hạc lưỡng tình tương duyệt, suốt ngày ở cùng nhau như hình với bóng. Nghe nói Nam quốc công rất vừa lòng con dâu này... Xem, các bạn thân mến của nàng đều có đôi có cặp, chỉ có nàng còn đang c*̀ng Tô Hành mắt to trừng mắt nhỏ mà thôi.

Rồi Kỷ Thi Vân mang về một tin đáng tin cậy: Hoàng hậu nạp cho Tô Hành mấy tiểu thiếp khai trai!!!

c*̃ng bởi Hoàng hậu phiền muộn không thể so với Tô Hành. Hoàng đế cũng như thế. Tô Hành mười chín, không hề đụng chạm đến nữ nhân?!? Thân là Thái tử, không gần nữ sắc là tốt, nhưng một nữ sắc cũng không cận thì chắc chắn sẽ khiến người ta lo lắng!... Nếu không phải hắn dị thường để bụng Tiêu Quân Nhã thì Hoàng hậu chắc sẽ tự hỏi con mình có phải có sở thích kia không?... Bà chọn cho Tô Hành mấy cung nữ tướng mạo tốt, gia thế thuần khiết chính là khai trương cho hắn vậy mà hắn ngay cả một cái phản ứng cũng không có! Một chút hứng thú cũng không có! Mặt mày suốt ngày chỉ chăm chú vào Tiêu gia nhị tiểu thư còn chưa nảy nở!??... Hoàng hậu đúng là thích Tiêu Quân Nhã, mà nàng còn nhỏ quá, chưa cưới về được, và cũng không thể nào để Tô Hành chờ đến khô cạn như thế?... Vì vậy, Hoàng hậu suy nghĩ đầu tiên sẽ cho Tô Hành thu một hai tiểu thiếp.

Và, Tiêu phu nhân nghe xong tin này c*̃ng thấy ghét ghét. Nhưng bà không có quyền không cho người ta lấy thiếp. Bởi, Thái tử bây giờ tuy để bụng Nhã Nhã c*̉a bà nhưng tương lai hắn đăng cơ, hậu cung ba nghìn giai lệ, thì có còn bảo đảm được là hắn để bụng Nhã Nhã giống như bây giờ? Thái tử phi sẽ Hoàng hậu, mà làm Hoàng hậu là phải rộng lượng, đoan trang, hiền lành... hai cái sau Tiêu phu nhân khẳng định con gái mình có phẩm chất tốt này, nhưng rộng lượng... c*̃ng không phải nữ nhân nào cũng chân chính rộng lượng được. Hoàng hậu khó làm lắm. Vừa phải cùng lúc cầm tâm Hoàng đế phu quân vừa phải quản đám tiểu thiếp ở dưới nội tâm đầy sự gây rối...

Khi Tô Hành đi tìm Tiêu Quân Nhã, Tiêu Quân Tuyết đang nhón chân ghé vào cửa sổ đóng kín, dán tai lên song giấy nghe trộm bên trong nói chuyện. Tiêu Quân Tuyết nghe tiếng bước chân, quay đầu thấy Tô Hành, nhanh chóng thủ thế bảo người chớ có lên tiếng. Tô Hành hiểu, c*̃ng nhẹ bước đi tới. Bên trong, Tiêu phu nhân đang dạy Tiêu Quân Nhã đạo lý ngày sau về nhà chồng. Khi hắn nghe được Tiêu phu nhân bảo nàng phải rộng lượng, không nên tranh sủng, hắn cau mày và đi tới cửa cách mấy bước và đưa tay gõ cửa:

"Nhã Nhã, có đó không? Hôm nay không phải muội nói muốn thả diều sao, ta tới đón muội đây."

Tiêu phu nhân tim nhảy dựng; trời ơi... Thái tử tới thật không đúng lúc, ta vừa mới nói tới trọng điểm!

Tiêu Quân Nhã nghe rất chăm chú, còn kém lấy bút ghi học thuộc lòng. Nàng dò ý mẹ, thấy bà gật đầu mới chậm rãi đứng dậy đi ra mở cửa.

Tiêu Quân Tuyết theo đuôi Tô Hành, thấy Tiêu Quân Nhã mở cửa thì ngọt ngào gọi tỷ tỷ. Tiêu Quân Nhã cười sờ đầu nàng và nhìn Tô Hành.

Sự thật: nàng muốn hỏi hắn, ta khi nào nói qua ngày mai đi thả diều?

Tô Hành không nói hai lời lôi kéo Tiêu Quân Nhã đi. Mang Tiêu Quân Tuyết kéo vào phòng rồi chạy đi. Tô Hành không hiểu mình là từ khi nào trở nên không rành ăn nói như thế, thậm chí là bốc đồng như vầy, lôi kéo Tiêu Quân Nhã bỏ chạy là chuyện hắn làm mà không chút suy nghĩ. Ài, có phải là còn nhỏ đâu? Tô Hành có chút buồn bực. Song, hắn rất hưởng thụ cuộc sống này. Hắn đã thay đổi rất nhiều thứ ở đời trước, và làm đời này không có lung tung xáo trộn như trước để hắn có thể sống c*̀ng Tiêu Quân Nhã thật tốt. Nhìn nàng từng chút từng chút lớn lên, rồi gả cho mình, và hắn sẽ dùng cả đời để yêu thương nàng.

Trong mắt Tô Hành có ánh sáng thoáng hiện làm nàng có thể thấy hình ảnh mình ở trong đó, nhất thời nàng không biết nên nói cái gì. Mà nhìn thẳng nhau như vậy khiến nơi tim nàng có cảm giác mãnh liệt, rồi nàng thấy mình như cuốn vào đôi mắt đó song nàng vẫn là cắn răng dời đi.

"Nhã Nhã, chuyện mẹ muội vừa nói, ta đều nghe thấy."

Tiêu Quân Nhã thoáng ngước mắt nhìn hắn.

"Nhã Nhã, muội muốn gả cho ta không?" Tô Hành gian nan nói... Ánh mắt sáng quắc có chút không xác định mà nàng. Mặt cũng đỏ.

Tiêu Quân Nhã c*̃ng không phải là chưa từng thấy Tô Hành đỏ mặt nhưng đây là lần đầu nàng thấy nó đỏ như vậy. Mà mặt nàng cũng bắt đầu nóng lên. Không biết ai khá hơn ai.

"... Không biết." Nàng do dự một lát, nói.

Đúng vậy. Nàng không biết thật. Từ khi còn bé, Tô Hành đã ở bên người nàng. Cho tới bây giờ đã có bảy năm. Bảy năm trời Tô Hành tốt với nàng như thế nào có thể nói là sánh bằng với cha mẹ nàng.

Tô Hành tiếu ý ở môi cứng đờ, ánh sáng trong mắt cũng yếu đi.

"Nhã Nhã không thích ta hở?" Hắn hỏi.

"Thích!" Tiêu Quân Nhã không chút do dự nói ra. "Ta thích Hành ca ca. Từ khi còn bé đã thích rồi."

Này c*̃ng là lời thật, Bảy năm trời, thiếu niên này đã khắc sâu vào lòng nàng, ngay cả lúc nào đối với hắn tim đập thình thịch cũng không biết. Nàng chỉ biết là nếu một ngày không thì nơi tim khó chịu lắm.

Tô Hành mắt sáng rực lên một chút mà c*̃ng nhanh tối đi. Hắn cúi đầu và khẽ nghiêng qua một bên:

"Vậy sao, muội nói không biết?"

Nghe vậy, Tiêu Quân Nhã lại không biết nên nói gì. Nàng cúi đầu, hai tay bấu góc áo, lúng túng nói:

"Thì... là... thực sự không biết."

Tô Hành ngẩn người, lại hỏi:

"Trước đây, lúc Vân Hạc tới, muội thích Vân Hạc phải không?"

Tiêu Quân Nhã vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu. Vì vậy hắn lại giải thích:

"Nói đúng hơn là, mỗi khi muội nhìn thấy hắn thì rất vui vẻ. Ta nghĩ hắn ở trong lòng muội là bất đồng. Bất đồng so với ta."

Nàng chậm rãi nhíu mày, cuối cùng cũng hiểu ra.

"Không có. Chẳng qua là cảm thấy huynh ấy tốt ở chung, cư xử cũng tốt, cho nên ta thích thân cận." Vả lại Giản Vân Hạc hiện tại là tiểu nam hữu c*̉a Trầm Thiến mà, nàng sẽ đi đoạt c*̀ng tỷ muội sao?!

Tô Hành nghe vậy thở phào nhẹ nhõm. Hắn cong mặt mày, còn chưa nói ra, nàng nói tiếp:

"Vừa nãy mẹ nói, khi gả cho người thì phải giúp chồng dạy con, vì phu gia khai chi tán diệp. Còn nói, tương lai phu quân không có khả năng chỉ có một mình ta. Cho nên mẹ bảo ta rộng lượng, phóng khoáng tâm tính, không nên tranh giành tình cảm - như vậy sẽ mất mặt mũi, khiến phu quân tức giận." Nàng nhỏ giọng dần; mặt đỏ bừng. "mặc dù... mẹ không nói, phu quân là ai, nhưng huynh c*̃ng biết là, bà nàng đang dạy cho ta việc khi gả cho huynh... Dù sao, hồi ta thập tuế, bà nội đã nói ta là cầm Thái tử phi mệnh..."

Đương kim Thái tử là ai? Còn không phải là Tô Hành?

Tô Hành c*́i đầu, khoát tay lên vai nàng, trán tựa trán với nàng, trong mắt luôn là ý cười sủng nịch:

"Là ta nóng lòng. Muội quá nhỏ... ta không nên hỏi muội như vậy."

Tiêu Quân Nhã ngước mắt nhìn hắn rồi cúi đầu ngay. Vẫn là tư thế đó...

"Ta xin thề: cuộc đời này ta chỉ yêu thương muội, chỉ sủng muội. Ta, vĩnh viễn là Hành ca ca c*̉a muội.... Và, muội không cần lo lắng mẹ nói những lời này, bởi những chuyện đó toàn bộ đều sẽ không phát sinh." Tiêu Quân Nhã nàng là nữ nhân duy nhất c*̉a cuộc đời ta!

Tiêu Quân Nhã mặc dù mới mười ba nhưng do ở tầm tuổi này người ta đã sớm nghị hôn, kéo theo c*̃ng là trưởng thành sớm. Tuy lời này c*̃ng còn chưa hiểu hết nhưng c*̃ng là có hiểu: Tô Hành hứa hẹn với nàng. Vì vậy, nàng nghĩ thầm, gả cho Tô Hành cũng là rất tốt.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: .
Chương 3
Chương 4: .
Chương 5
Chương 6: .
Chương 7: .
Chương 8: .
Chương 9: .
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Một Trăm Kiểu Chết Của Gian Phi
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...