Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Một năm duyên phận – Chương 13

Một năm duyên phận

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giáo sư phục biến hàm số là một trong những thầy giáo được hoan nghênh nhất khoa Toán, mặc dù lớn tuổi nhưng nói chuyện khôi hài hóm hỉnh, không khác các học sinh, giảng bài dễ hiểu, thỉnh thoảng còn có vài tiết mục ngắn.

“A, Từ Tư Nhiên.” Ông vừa giảng hết một ví dụ mẫu, liếc về phía học trò đắc ý của mình, đang nghiêm túc nhìn laptop của một cô bé, còn duỗi ngón tay chỉ vào một chỗ, lặng lẽ nói gì đó.

“Bạn học nữ bên cạnh em, hình như tôi chưa thấy bao giờ.”

Thư Nhan ngẩng đầu: “… Giáo sư, em là sinh viên năm nhất.”

“A? Năm nhất sao có thể đến nghe tiết của tôi?”

“Bởi vì thanh danh của thầy truyền xa, cô bé rất muốn tự mình thử nghiệm.” Từ Tư Nhiên cười nói: “Không phải lần trước thầy còn nói, hi vọng có nhiều người tới nghe giảng sao, không phải là giờ đã tới rồi đó thôi.”

Thư Nhan xấu hổ cười cười với giáo sư.

Giáo sư cũng cười, tay vỗ vỗ bụng bia của mình, vui mừng cảm thán: “Tuổi trẻ thật tốt, còn có thể đi học cùng một phòng với người trong lòng.”

Người trong lòng?

Khuôn mặt Thư Nhan đỏ lên.

Từ Tư Nhiên vui vẻ chống đầu, mặc cho bạn học cười vang nhưng không có ý định giải thích.

Thư Nhan biết lúc này làm sáng tỏ cũng không thích hợp, chỉ là có chút tò mò nho nhỏ.

Cô ở trong lòng anh, với anh mà nói, rốt cuộc có mấy phần thích?

Sinh viên năm nhất mỗi sáng sớm đều phải chạy bộ, phải có con dấu cá nhân, không phải nguyên nhân đặc thù thì không được vắng họp, hội học sinh sẽ phái người kiểm tra.

Loại việc của bộ kiểm tra kỷ luật không tới phiên bộ văn thể lo, bởi vậy Thư Nhan không thoát khỏi vận mệnh phải chạy bộ.

Vừa vào đông thì cả người cũng lười biếng đi, Thư Nhân quen thuộc chuyện của bộ văn thể, mỗi ngày đều đi theo Từ Tư Nhiên chạy đông chạy tây, sáng sớm cũng phải chạy, đúng là không dễ.

Tới gần cuối kỳ thi, Thư Nhan vừa phải học vừa phải làm, rốt cuộc cô không nhịn được nữa.

“Thư Nhan, cậu vẫn chưa chịu dậy à?” Bạn cùng phòng vừa mặc áo khoác, vừa gọi cô: “Sắp tới giờ rồi.”

Thư Nhan ư một tiếng, co vào trong chăn: “Không muốn đi.”

“Vậy thì cậu tự xin phép đi.” Bạn cùng phòng nói: “Cậu vắng mặt vô cớ đây. Dù sao cũng sắp hết rồi, kiên trì lên.

Vẻ mặt Thư Nhan nhăn nhó, với tay lấy điện thoại trên đầu giường, nhìn đồng hồ.

“Bỏ qua cho mình đi…” Cô che mắt, vẫn không chịu.

Bạn cùng phòng không còn cánh nào, đành phải đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Thư Nhan mo mơ màng màng ngủ, đột nhiên điện thoại vang lên.

Cô nhắm hai mắt, bất mãn lầm bầm: “Alo? Xin chào…”

“…” Từ Tư Nhiên dùng một chút.

Anh vốn định hỏi cô đang ở đâu, nhưng khi nghe thấy giọng nói mềm mại ngọt ngào của cô, sau khi mở miệng thì lập tức không có cốt khí mà hóa thành ba tiếng dịu dàng: “Còn đang ngủ sao?”

“Ừm.” Thư Nhan gật đầu, cho dù anh có thấy hay không.

“Quên phải chạy bộ buổi sáng rồi hả? Cẩn thận bị ghi tội.”

Thư Nhan còn chưa tỉnh hẳn, vô thức nhớ tới chuyện ba mẹ gọi cô rời giường vào trung học, cho rằng là lúc đó.

Cô buồn bực trùm chăn, làm nũng: “Không muốn chạy! Muốn ngủ!”

Từ Tư Nhiên cười khẽ, không nói lời nào.

Sau đoạn thời gian yên lặng, Thư Nhan cảm thấy có gì đó lạ lạ.

Sau đó cô tỉnh hẳn.

Ông trời ơi…

Thư Nhan vỗ trán, cô rất muốn cúp điện thoại.

“Tỉnh chưa?” Nghe thấy tiếng hít sâu của cô, Từ Tư Nhiên cười hỏi.

Anh vẫn có chút uy h.i.ế.p với cô, Thư Nhan bất đắc dĩ đứng lên: “Bây giờ em chạy tới có kịp không?”

Từ Tư Nhiên nghĩ đến gần đây vội vàng, quầng thâm mắt cô cũng rõ hơn, anh dịu dàng nói: “Em ngủ tiếp đi.”

Hạnh phúc tới quá đột nhiên khiến Thư Nhan sửng sốt một chút: “A?”

“Được rồi, không muốn chạy đừng chạy, lát nữa anh đánh dấu giúp em.”

“Đây là thiên vị phải không?”

“… Em có muốn anh giúp không hả?”

“Có có! Muốn!”

Tâm tình Thư Nhan tung tăng như chim sẻ, sau khi cúp điện thoại thì lên giường ôm chăn lăn lăn, cười rộ lên.

Cười cười, xong cô lại đỏ mặt.

Thời gian này, Từ Tư Nhiên thật sự đã giúp mình rất nhiều.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Một năm duyên phận
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...