Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MỘT CÂU NÓI ĐÙA LIỀN THÀNH THÁI TỬ PHI – Chương 9

MỘT CÂU NÓI ĐÙA LIỀN THÀNH THÁI TỬ PHI

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cơn giận mà ta dồn nén sắp bùng phát, lại bị một gáo nước lạnh dập tắt. Giận thì cũng tiêu tan rồi, chỉ là cả người vô lực. Lý Mục Ngôn luôn có khả năng khiến ta thấy như đ.ấ.m vào bông.

Ta xoay người tại chỗ, dậm chân, rồi dứt khoát nhặt quyển thoại bản kia đọc luôn.

Phải nói thật, người viết thoại bản này văn phong rất tốt, câu chuyện hấp dẫn. Ta đoán là có người trong hầu phủ cung cấp tư liệu, có chuyện đúng là từng xảy ra, có chuyện bị thêu dệt, cũng có chuyện hoàn toàn bịa đặt, thật giả lẫn lộn, khó phân biệt.

Lúc ăn tối ta cũng không buông sách, vừa ăn vừa xem, còn hỏi Lý Mục Ngôn ngồi đối diện: “Này, điện hạ, chàng đọc xong truyện này chưa? Thiếp thấy nó rất thú vị.”

Mặt Lý Mục Ngôn tối sầm lại: “Chỉ lướt sơ qua thôi.”

Ta nói: “Vậy lúc rảnh rỗi chàng nên đọc, g.i.ế.c thời gian cũng tốt. Thiếp nói cho chàng nghe, chỗ này viết hay lắm…”

Lý Mục Ngôn lạnh lùng: “Im miệng.”

Ta gật đầu: “Vậy để lát nữa thiếp đánh dấu lại cho chàng.”

Xem ra hôm nay Lý Mục Ngôn định ngủ lại, nhưng ta cũng chẳng thèm để ý, đang đọc đến đoạn gay cấn, bèn cầm ít điểm tâm và trà ra mép giường tiếp tục xem.

Không biết từ lúc nào đã đến giờ ngủ, Lý Mục Ngôn cởi áo đi tới bên ta, một bóng đen phủ lên trang sách, ta phẩy tay: “Điện hạ tránh ra, chàng che ánh sáng rồi.”

Lý Mục Ngôn giật sách khỏi tay ta, ném ra ngoài, đe dọa: “Còn xem nữa, ta sẽ không đưa nàng đi săn xuân.”

Ta đành thôi. Dù sao ta cũng biết kết cục rồi mà.

Ta ngồi dậy cởi áo ngoài, thoải mái chui vào chăn, quấn lấy mình. Lý Mục Ngôn định kéo một nửa chăn từ ta thì không được, đành sai người lấy thêm một tấm chăn mới.

Nến tắt rồi, trong màn tối đen, yên tĩnh hẳn. Ta nhắm mắt, mơ màng sắp ngủ thì Lý Mục Ngôn đột nhiên lên tiếng: “Chuyện trong thoại bản, có mấy phần là thật?”

Ta mơ hồ đáp: “Bốn năm phần gì đó.”

“Ví dụ?”

Follow *. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!

“Hắn dạy ta võ, hồi nhỏ thường cõng ta ra phố chơi, còn làm đường mật cho ta ăn…”

“Quan hệ giữa nàng và hắn, thực sự tốt đến vậy?”

“Cũng… tính là thế.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Lý Mục Ngôn im lặng. Ý thức ta bắt đầu mơ hồ, chàng đưa tay ôm ta vào lòng. Ta cũng chẳng còn sức để nghĩ chàng giật chăn từ lúc nào, chỉ có thể để mặc chàng cúi đầu hôn lên trán ta.

Hình như sau đó ta còn nghe thấy chàng lẩm bẩm gì đó, nhưng không rõ là mơ hay thật, chỉ nhớ lờ mờ vài câu:

“Vậy còn ta thì sao?”

“Hồi nhỏ nàng cứ thích cãi nhau với ta.”

“Ta cũng từng làm đèn thỏ cho nàng.”

“…Thôi vậy, nàng luôn vô tâm vô phế thế này…”

Ta mơ một giấc mộng, là về những trận cãi nhau, và về chiếc đèn hình thỏ.

Ta và Lý Mục Ngôn từ nhỏ đã không hợp nhau.

Khi còn bé, không phải ta khoe khoang, ta lúc ấy đúng là một tiểu cô nương da trắng môi hồng, ai gặp cũng yêu thích.

Dù hoàng thượng không ưa phụ thân ta, nhưng mỗi lần thấy ta vẫn không nhịn được mà bế ta lên, nhéo nhéo đôi má mũm mĩm của ta.

Còn Lý Mục Ngôn, từ nhỏ đã luôn mang vẻ mặt lạnh tanh. Khi ta đang làm nũng trong lòng hoàng thượng để xin đồ, hắn — thân là thái tử — ngồi một bên đọc sách, khinh thường nhìn ta.

Ta từng bị ai đối xử lạnh nhạt thế đâu? Thế là một khi chỉ còn hai ta, ta liền chất vấn hắn: “Ngươi nhìn ta kiểu gì vậy? Là vì hoàng thượng cưng chiều ta hơn ngươi, nên ngươi ghen phải không?”

Lý Mục Ngôn hừ lạnh: “Không học hành, chẳng có tiền đồ, chỉ biết làm nũng để đạt được thứ mình muốn sao?”

Hắn lớn lên rất tuấn tú, ban đầu ta cũng thích hắn, muốn chơi cùng hắn, nghe câu đó xong liền nổi giận đùng đùng, cãi nhau một trận nảy lửa. Sau đó hoàng thượng mắng hắn một trận, nhưng ta vẫn chưa nguôi giận.

Về phủ, ta nói với phụ thân muốn đọc sách, phụ thân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, lập tức mời phu tử nổi tiếng trong kinh thành tới dạy ta. Nhưng văn chương thật sự làm ta nhức đầu, mấy cái “chi hồ giả dã” cứ quẩn quanh khiến ta khó chịu, không bao lâu sau, ta ném bút xuống, nói với phụ thân là ta muốn học võ.

Chuyện này thì càng dễ, Ngoại tổ phụ và phụ thân ta đều có nhiều người tài dưới trướng, thầy dạy võ của ta thực ra không chỉ có một mình Tuân An. Về sau, ta phát hiện chỉ biết quyền cước là không đủ, bèn lục tìm binh pháp trong thư phòng đọc thêm, vì chưa biết hết chữ, ta chủ động đi mời phu tử trở lại.

Khi ta cảm thấy mình đã học được kha khá, ta chạy đến trước mặt Lý Mục Ngôn khoe khoang một trận, hắn vẫn mặt lạnh nói: “Chỉ là tự cao tự đại, chẳng có gì đáng kể.”

Ta tức giận, đập phá không ít đồ đạc của hắn, trong đó có một chiếc hộp gấm đựng trâm phượng đầu của tiên hoàng hậu. Lúc đó ta không biết, chỉ thấy hắn mặt mày tái mét, ta còn ngẩng đầu cãi nhau với hắn, rồi bỏ chạy.

Sau này kể lại cho mẫu thân nghe, bà miêu tả rõ cây trâm đó là của tiên hoàng hậu, rồi kể chuyện xưa của bà ấy. Ta cảm thấy mình sai, định bụng đi xin lỗi nhưng lại không biết mở lời thế nào.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MỘT CÂU NÓI ĐÙA LIỀN THÀNH THÁI TỬ PHI
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...