Một Bước Trước Số Phận – Chương 1
Một Bước Trước Số Phận
Cảm giác rơi tự do đột nhiên biến mất.
Tôi giật mình tỉnh dậy, nghe thấy tiếng đ.ấ.m đá vang lên thô bạo từ trong con hẻm.
Tiếng gào uất nghẹn của Lâm Hạo Nhiên vọng ra, tôi nhận ra – mình đã thật sự trọng sinh rồi.
Hơn nữa, còn là đúng cái ngày Lâm Hạo Nhiên bị Lâm Dực dẫn người đến đánh hội đồng!
“Lâm Dực, mày tưởng không lên tiếng thì tao không biết là mày à?”
“Đã là đàn ông thì làm được phải dám nhận!”
Tôi ló đầu ra nhìn từ chỗ rẽ.
Thấy Lâm Hạo Nhiên bị nhét vào bao tải, còn Lâm Dực thì dẫn theo một nhóm toàn người cao to vạm vỡ, đang thi nhau đ.ấ.m đá anh ta.
“Lâm Dực! Tao cảnh cáo mày mau thả tao ra! Không thì đời này tao sẽ không bỏ qua cho mày!”
Lâm Dực lúc này đã đỏ mắt vì giận, nghe lời đe dọa lại càng tức điên.
“Lâm Hạo Nhiên, mày không thấy quan tài thì không đổ lệ!”
“Hôm nay tao tới đây chính là để lấy mạng mày!”
Anh ta cúi người nhặt lên một con d.a.o nhỏ, mấy tên khác cũng lần lượt rút ra đủ kiểu d.a.o nhọn.
Ánh d.a.o phản chiếu làm tôi rùng mình.
Nhưng rồi tôi đeo tai nghe vào, bước nhanh đi trước khi tiếng hét của Lâm Hạo Nhiên vang lên.
Kiếp trước, chưa đến mức rút dao, tôi đã lao vào che chắn cho Lâm Hạo Nhiên.
Tôi thay anh ta chịu đánh, chịu mắng, cuối cùng dưới d.a.o của Lâm Dực mà thành người tàn tật suốt đời.
Nhà họ Lâm vì biết ơn tôi cứu mạng con trai nên không chỉ chi tiền chữa trị, còn gả anh ta cho tôi.
Nhà tôi – một võ quán nhỏ – nhờ vậy mà có vốn đầu tư, mở rộng khắp cả nước.
Sau khi cưới, Lâm Hạo Nhiên đối xử với tôi rất tốt.
Tôi không nắm được đồ vật, anh ta thuê giúp việc, mọi việc lớn nhỏ đều có người làm hộ tôi.
Tôi không nghe được, anh ta mua máy trợ thính tốt nhất cho tôi.
Vì hiệu quả điều trị kém, tôi dần bị liệt. Anh ta tự mình chăm sóc tôi, chưa bao giờ để tôi phải chịu thiệt.
nguyenhong
Ai cũng nói, đó là phúc báo vì tôi đã dũng cảm cứu người.
Tôi cũng tin như vậy, đắm chìm trong hạnh phúc, nghĩ rằng chúng tôi sẽ bên nhau cả đời.
Cho đến ngày kỷ niệm mười năm.
Hôm đó, anh ta cho mọi người lui hết, cõng tôi lên núi một mình.
Lên tới đỉnh núi vừa lúc hoàng hôn, tôi xúc động tựa vào người anh ta, nói muốn ước chúng tôi mãi mãi bên nhau.
Nhưng anh ta lại nói: “Em không xứng.”
“Mười năm trước em cố tình liều mình để cứu tôi, rồi dùng cái ơn đó ép tôi phải cưới em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Em hủy hoại cả đời tôi, còn khiến Hạ Thanh Thanh mất mạng.”
“Cho em liệt đã là nhẹ rồi. Hôm nay là ngày giỗ của Hạ Thanh Thanh, chi bằng em cũng nếm thử cảm giác rơi từ trên cao xuống, coi như chuộc tội!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh ta đẩy mạnh xuống vực.
Trong lúc rơi, tôi thấy Lâm Hạo Nhiên lấy ảnh Hạ Thanh Thanh ra, thành kính hôn lên.
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khiến tôi cảm nhận rõ ràng sự căm hận của anh ta dành cho mình.
Thì ra trong mắt anh ta, tôi mãi chỉ là người lấy ơn làm cớ, ép cha mẹ anh ta gả anh ta cho tôi.
Còn người anh ta yêu – Hạ Thanh Thanh – đã ra nước ngoài đúng vào ngày chúng tôi cưới, rồi gặp tai nạn máy bay, t.h.i t.h.ể không tìm thấy.
Suốt mười năm qua, anh ta chỉ giả vờ yêu tôi để tôi mất cảnh giác, rồi đến đúng thời điểm thì tung ra một đòn chí mạng.
May mà, lần này tôi đã được sống lại.
Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không xen vào nữa.
Nếu anh yêu cô ta như vậy, thì tôi thành toàn cho hai người.
Nghĩ đến đây, tôi mượn điện thoại của người qua đường, gửi tin nhắn cho Hạ Thanh Thanh.
“Con hẻm đối diện Bảo tàng Khoa học, Lâm Hạo Nhiên đang bị đánh hội đồng.”
“Cô mà không tới kịp, anh ta sẽ c.h.ế.t đấy.”
Gửi xong tôi lập tức chặn số, rồi trả điện thoại lại.
Tôi đứng từ xa quan sát, thấy Hạ Thanh Thanh dẫn theo hai người lao vào trong hẻm.
Bên trong vang lên những tiếng r//ê//n rỉ đau đớn không ngớt, tiếng cô ta gấp gáp gọi tên Lâm Hạo Nhiên, và cả tiếng Lâm Dực gào lên đầy giận dữ.
Mười mấy phút sau, xe cấp cứu đến, còn đám người Lâm Dực thì trèo tường bỏ chạy.
Tôi tận mắt nhìn thấy Lâm Hạo Nhiên được khiêng ra, toàn thân bê bết máu, đau đến mức không nói nổi thành câu.
Ngay sau đó, Hạ Thanh Thanh cũng được người khác đưa ra, tai cô ta đầy máu, đỏ lòm.
Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, tôi lại đeo tai nghe, quay người rời đi.
Lâm Hạo Nhiên, kiếp này người cứu anh là người anh yêu.
Tôi muốn xem xem, không có tôi, hai người có thật sự hạnh phúc được không.
Tối hôm đó, tin tức về Lâm Hạo Nhiên bị đánh nhập viện lan khắp nơi.
Chân trái bị đánh gãy, mắt phải bị đ.â.m mù.
Bạn gái anh ta – Hạ Thanh Thanh – trong lúc liều mình cứu người lại bị đ.â.m trúng tai phải, mất thính lực hoàn toàn.
Lâm Hạo Nhiên báo cảnh sát, khẳng định kẻ đánh mình là Lâm Dực – con riêng của cha anh ta.
Nhưng kỳ lạ là, hôm đó Lâm Dực đang ở một buổi đấu giá ngoài tỉnh, cả quá trình đều có video chứng minh.
Vốn là nạn nhân, giờ Lâm Hạo Nhiên lại bị xem là kẻ bịa chuyện.
--------------------------------------------------