Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Minh Nhật Tinh Trình – Chương 31

Minh Nhật Tinh Trình

Tác giả: Kim Cương Quyển
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói là ăn khuya, nhưng Hạ Tinh Trình vẫn sắp xếp cho tất cả mọi người trong đoàn phim tới một nhà hàng lẩu bản địa rất nổi tiếng, còn đặc biệt đặt một gian phòng riêng có điều kiện thoải mái, mời Dương Du Minh, Hà Chinh cùng một số diễn viên quan trọng và chủ sang trong đoàn kịch vào ngồi ở trong phòng.

Hôm nay Hạ Tinh Trình là nhân vật chính, toàn bộ đoàn phim lại bắt đầu chúc mừng sinh nhật cậu, lúc đầu, cậu chăm sóc từng bàn, bảo mọi người cứ ăn uống thoải mái, trên đường quay lại phòng riêng còn bị những vị khách khác ở trong nhà hàng lẩu chặn lại xin chữ ký và chụp ảnh chung, cậu đều tỏ thái độ rất tốt đáp ứng từng yêu cầu một.

Đợi xong hết, một mình cậu quay lại phòng riêng, lúc mở cửa ra thì nhìn thấy Dương Du Minh ngồi bên cạnh Hà Chinh, Hà Chinh đang ghé sát vào Dương Du Minh vừa nói chuyện vừa hút thuốc, cả khuôn mặt của Dương Du Minh đều bị che khuất trong làn khói thuốc của Hà Chinh.

Chỗ trống bên cạnh Dương Du Minh là giữ lại cho Hạ Tinh Trình.

Có người nhìn thấy Hạ Tinh Trình đi vào, bèn giơ tay lớn tiếng gọi cậu qua ngồi.

Dương Du Minh ngẩng đầu nhìn cậu, rồi khẽ mỉm cười.

Lúc Hạ Tinh Trình ngồi xuống, Hà Chinh vẫn còn nhỏ giọng nói chuyện với Dương Du Minh, Dương Du Minh cũng giữ tư thế cũ, hơi nghiêng người qua nghe hắn nói.

Hạ Tinh Trình không dám cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ.

Thực tế từ lúc tiến vào đoàn phim này cho đến giờ, đây cũng không phải là lần đầu tiên bọn họ liên hoan, lúc đầu, Hạ Tinh Trình đều luôn cảm thấy mình chẳng thể nào xen vào chủ đề nói chuyện của Hà Chinh được, sau này thân thiết hơn thì đỡ hơn một chút, nhưng Hạ Tinh Trình vẫn không dám tùy tiện bày tỏ ý kiến của mình về chủ đề của Hà Chinh và Dương Du Minh.

Có người giúp Hạ Tinh Trình rót đầy ly rượu ở trước mặt rồi mời rượu chúc cậu sinh nhật vui vẻ, Hạ Tinh Trình vội vã cầm ly lên xã giao, tiếp đó chẳng có thời gian để ăn bất cứ thứ gì cả, cậu bận nói chuyện và uống rượu với mọi người suốt, chưa từng dừng lại chút nào.

Lúc cậu vất vả lắm mới quay lại được chỗ của mình, vừa vặn có một nhân viên phục vụ đi vào, đặt một một bát cháo rau ấm áp xuống trước mặt cậu.

Cậu hơi mờ mịt ngẩng đầu lên, hỏi nhân viên phục vụ:

"Sao chỉ có một bát?"

Hôm nay cậu là chủ, chắc chắn phải quan tâm đến khách, mỗi người đều phải có một bát mới đúng.

Lúc này Dương Du Minh ngồi thẳng lại, cánh tay khoát lên cạnh bàn, nói:

"Tôi gọi cho cậu."

Hạ Tinh Trình quay đầu lại nhìn anh, rồi vội vàng dời ánh mắt đi, nhìn chằm chằm bát cháo nhỏ trước mặt.

Nhân viên phục vụ cầm khay ra khỏi phòng.

Dương Du Minh nói:

"Tôi thấy cậu chưa ăn gì cả, chỉ lo uống rượu thôi, ăn chút cháo trước đi."

Hạ Tinh Trình ngoan ngoãn bưng bát cháo kia lên, vẫn hơi nóng, nhưng cậu cũng chẳng thả xuống, một tay khác cầm thìa, vừa khuấy cháo trong bát, vừa quay qua nhìn Dương Du Minh:

"Cảm ơn anh, anh Minh."

Dương Du Minh nói:

"Húp trước đi, rồi ăn thêm chút thức ăn."

Hạ Tinh Trình gật đầu, yên lặng vùi đầu húp cháo.

Lúc này, Hà Chinh bị phó đạo diễn uống say quấn lấy nói chuyện, Dương Du Minh được rảnh rỗi, anh cũng chẳng nói gì, chỉ ngồi im lặng vậy thôi.

Hạ Tinh Trình cúi đầu, cậu không biết có phải Dương Du Minh đang nhìn mình hay không, lúc này cũng chẳng có can đảm ngẩng đầu lên nhìn Dương Du Minh.

Thực tế tính cách cậu chẳng im lặng hướng nội như Phương Tiệm Viễn, cậu không sợ giao tiếp, thậm chí trước kia còn thích qua lại với người ta nữa, quay xong mỗi một bộ phim, cậu đều có thể kết bạn với rất nhiều người khác nhau, cho dù có là tiền bối trong giới diễn viên, cậu cũng có thể cung kính mà thân thiện ở chung.

Chỉ có duy nhất lần này, duy nhất Dương Du Minh, mang đến cho cậu cảm giác rất khác với trước đây, lúc cậu và Dương Du Minh ở cạnh nhau, đều sẽ sa vào cảm xúc của Phương Tiệm Viễn lúc đối mặt với Dư Hải Dương, mà giờ ở trong phim, bọn họ đang yêu nhau cuồng nhiệt; nên cậu phải cố gắng hết sức để mình thoát vai, việc này làm cậu càng thêm dè dặt, không biết phải cư xử như thế nào khi đối mặt với Dương Du Minh.

Ăn đêm xong ra khỏi nhà hàng lẩu thì trời đã khuya, Hạ Tinh Trình đứng ở cửa nhìn mọi người lần lượt ngồi xe rời đi, đến sau còn ba cô gái định gọi taxi, cậu bèn bảo ba cô ấy ngồi xe bảo mẫu của mình về chung.

Ba cô gái vui vẻ đồng ý.

Bọn họ đi tới xe bảo mẫu đậu cách cửa nhà hàng lẩu mấy mét, sau khi trợ lý Tiểu Đường của Hạ Tinh Trình mở cửa xe ra, Hạ Tinh Trình lịch sự mời mấy cô gái lên xe trước.

Lúc đến lượt cậu, phía sau có một chiếc xe dừng lại nhá đèn pha với bọn họ.

Hạ Tinh Trình quay đầu lại, cùng lúc đó nghe Tiểu Đường nói:

"Hình như là xe của anh Minh."

Vì xe bật đèn pha nên Hạ Tinh Trình không thể nhìn rõ biển số, nhưng nghe thấy Tiểu Đường nói thế, cậu bèn lập tức chạy chậm tới chiếc xe ở đằng sau.

Mặt cậu do tác dụng của cồn và nhiệt độ của đêm hè nóng bức nên đỏ bừng lên, cậu nhìn thấy Dương Du Minh mở cửa của chỗ ngồi ở phía sau ra, nói với cậu rằng:

"Ngồi xe của tôi đi."

Ánh sáng đèn đường chiếu tới, bị nóc xe che đi một nửa, một nửa khuôn mặt của Dương Du Minh ở dưới ánh sáng, còn một nửa khuôn mặt thì bị che khuất trong bóng tối, khóe miệng không nhếch lên, chỉ có một mắt dịu dàng nhìn cậu.

Hạ Tinh Trình nói:

"Vâng."

Sau đó cúi đầu chui vào trong xe.

Tiểu Đường sửng sốt, nhìn cửa xe đóng lại đồng thời xe cũng chạy về phía trước, mới vội vã lên xe, nói với tài xế:

"Anh Tiểu Tinh ngồi xe anh Minh về rồi, chúng ta cũng về thôi."

Trên xe của Dương Du Minh, Lý Vân ngồi ở bên ghế phụ.

Hạ Tinh Trình trước tiên chào hỏi Lý Vân, rồi mới ngồi xuống bên cạnh Dương Du Minh, tim đập loạn xạ.

Dương Du Minh nghiêng người về phía trước, duỗi một tay về phía Lý Vân.

Lý Vân lấy thứ gì đó ra khỏi túi, đặt lên tay anh.

Dương Du Minh ngồi lại, lưng dựa ra sau, Hạ Tinh Trình mới nhìn rõ trong tay anh là hộp trang sức của một thương hiệu xa xỉ.

Dương Du Minh nắm chặt hộp trang sức trong tay, rồi đưa đến trước mặt Hạ Tinh Trình, nói:

"Hôm nay mới biết là sinh nhật cậu, quà sinh nhật tặng cho cậu nè."

Bữa ăn hôm nay Lý Vân không tới, Hạ Tinh Trình nghĩ thầm chắc chắn là Dương Du Minh bảo cô đi mua quà.

Hạ Tinh Trình hơi phấn khích, cậu nhận quà, chạm vào vải nhung trên hộp, nói với Dương Du Minh:

"Cảm ơn anh, anh Minh."

Dương Du Minh cười nói:

"Tôi đã nghe câu này lần thứ hai trong tối nay rồi."

Hạ Tinh Trình cũng cười theo, cậu cúi đầu nhìn hộp trang sức, nghĩ thầm món quà này là Dương Du Minh bảo Lý Vân đi mua theo phép lịch sự mà thôi, có lẽ chính anh cũng không biết bên trong là cái gì.

Dương Du Minh nói với cậu:

"Mở ra xem thử có thích không."

Hạ Tinh Trình cẩn thận tháo dải ruy băng hình nơ con b//ư//ớ//m trên hộp rồi mở hộp trang sức ra, nhìn thấy bên trong là một sợi dây chuyền nam, không có mặt dây chuyền, là một sợi xích kim loại thô hơn một chút so với dây chuyền nữ bình thường, nhưng chỉ nhìn nhãn hiệu thôi cũng biết chắc chắn không hề rẻ.

"Thích lắm ạ,"

Hạ Tinh Trình nói:

"Cảm ơn anh."

Câu này là thật lòng, cho dù Dương Du Minh có tặng gì cho cậu, thì cậu đều thích cả.

Giọng Dương Du Minh vừa dịu dàng vừa trầm thấp:

"Sinh nhật vui vẻ, Tinh Trình."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Minh Nhật Tinh Trình
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...