Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MINH NGUYỆT KINH MỘNG – Chương 19

MINH NGUYỆT KINH MỘNG

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ước muốn đổi phòng giam, được trình lên cục quản ngục nhưng đã bị bác bỏ.

Hệ thống phòng thủ của thiên lao này tầng tầng lớp lớp nghiêm ngặt, tầng ba của chúng ta vững như thùng sắt, cai ngục nửa tháng mới đổi ca một lần, số lượng cố định, ra vào đều bị lục soát, không ai có thể mang đồ ra ngoài.

Tầng trên nhà giam mỗi ngày có nhiều người ra vào, họ sợ Hựu Niên thần thông quảng đại, sẽ liên lạc được với thái tử đã bị phế.

Lan công công phải chạy vạy cho chúng ta hai ngày mới xong việc.

"Trên mặt đất của nhà giam là một khu đất trống, ban ngày cai ngục tập luyện ở trên đó, sau khi trời tối thì không có ai cả. Thế tử gia có thể dẫn tiểu muội lên đó đi dạo."

Kế hoạch tắm nắng tan thành mây khói, nhưng chúng ta có thể ra ngoài hóng gió ngắm trăng rồi!

Ha! Ha! Ha!

Hai mươi mấy năm ngắn ngủi của ta, chưa bao giờ mong chờ một đêm đến thế.

Cả một ngày tính toán thời gian, đi vòng vòng trong nhà giam, lòng nóng như lửa đốt.

Đợi rồi lại đợi, cuối cùng cũng thấy tư giám dẫn mấy cai ngục đến, trời tối đen như mực, họ cầm một chùm chìa khóa bằng đồng, loay hoay mãi không tìm được chiếc nào để mở cửa.

Ta bám vào song sắt soi đèn cho họ.

Tư giám dở khóc dở cười: "Nha đầu đưa đèn lồng ra xa một chút, sắp chọc vào mặt ta rồi. Cô vội cái gì? Sao trăng bên ngoài có chạy mất đâu."

Khoảnh khắc cửa mở, ta một tay lôi Hựu Niên dậy.

"Hựu Niên! Cửa mở rồi! Mau dậy, mau dậy, chúng ta ra ngoài chơi!"

Hựu Niên đáp một tiếng, không một chút phấn khích, vẫn giữ dáng vẻ đĩnh đạc, trầm ổn.

Bậc thang của thiên lao rất dài, quanh co khúc khuỷu, những ngọn đèn dầu trong hốc tường cách nhau từng quãng, không đủ soi sáng con đường dưới chân.

Ta dìu huynh ấy bước lên bậc thang.

"Không sao, ta tự đi được."

Ta bèn buông huynh ấy ra.

Thế là cả hai chúng ta đều như trẻ nhỏ tập đi. Một người nhảy chân sáo, một người bước đi loạng choạng.

Thiên lao rộng lớn như vậy, nhưng cửa ra lại nhỏ hẹp, chỉ vừa cho hai chúng ta sánh vai.

Sân tập võ quả thật rộng rãi, ánh trăng yên tĩnh chiếu rọi khắp nơi.

"Ta ra ngoài rồi ---!"

"Hú hú hú hú hú!"

"Trăng to quá!"

"Trăng sáng bao giờ có, nâng chén hỏi trời xanh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

"Cùng mang chí lớn vẫy vùng, muốn lên trời xanh ôm lấy vầng trăng sáng!"

"Hựu Niên, ta thật tự do!"

Ta dang rộng hai tay, co giò chạy như điên, từ đầu đông sân tập chạy sang đầu tây, từ đầu nam chạy sang đầu bắc.

Cuối cùng ta cũng hiểu được con khỉ trong Tây Du Ký, sao lại điên cuồng đến thế, chạy nhảy tung tăng, la hét, nhào lộn, thỉnh thoảng còn đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp.

Chào các cậu đến nhà của Ngạn.

Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.

Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

Đây là niềm vui sướng chỉ có thể bộc lộ bằng cách vận động toàn thân!

Sảng khoái, sảng khoái tột cùng!

"Sao sáng quá!"

"Tường nhà giam cao quá!"

Cai ngục xung quanh rõ ràng đã hết ca, không ngồi ăn trong nhà ăn, mà đều bưng bát đứng ngoài xem ta la hét.

Một tràng cười vui vẻ, không ít cai ngục cười đến nghiêng ngả.

Có lẽ họ sẽ nghĩ: nha đầu này đúng là diễn viên hài bẩm sinh, diễn thật là vui.

Nhưng ai biết từ khi ta được tái sinh, đếm từng ngày, chịu đựng bóng tối, sống dưới lòng đất suốt một trăm linh ba ngày, đêm nay là lần đầu tiên ta được hít thở không khí bên ngoài.

Gió đêm mang theo hương hoa quế, ta ngẩng cổ hít một hơi thật sâu.

Đẹp đến mức ta cũng sắp say mất rồi.

"Hựu Niên!" Ta nhảy đến trước mặt huynh ấy: "Ta dạy huynh khiêu vũ nhé?"

Yết hầu huynh ấy chuyển động, đường đường là một Thế tử gia mà cũng có lúc căng thẳng: "Ta đi lại không tiện, đừng để làm muội mất hứng."

Ta ngân nga bản Waltz số 2 của Shostakovich, nắm lấy hai tay huynh ấy.

Thật ra ta biết nhảy gì đâu, ngay cả múa tay ta cũng không biết.

Chỉ là ta không muốn huynh ấy đứng một mình cô đơn, mặc cho gió thu hiu hắt thổi bay tà áo tù, từ đầu đến chân mặc y phục trắng, trông thật không may mắn.

Ta nắm tay huynh ấy, từ lòng bàn tay trượt xuống cổ tay, cũng lén đo thử vòng eo của huynh ấy.

Huynh ấy gầy đi nhiều, nhưng không đến nỗi da bọc xương, chỉ là bộ áo tù này trông rộng thùng thình thế nào ấy.

Ta đã không chăm sóc tốt cho huynh ấy.

Đêm đó ta không còn gặp ác mộng, ngủ rất ngon.

Trong lúc mơ màng, ta nghe thấy có tiếng thì thầm bên tai.

"Tiểu Ngư, đừng sợ."

"Muội hãy đợi ta."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MINH NGUYỆT KINH MỘNG
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...