Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MINH NGUYỆT KINH MỘNG – Chương 13

MINH NGUYỆT KINH MỘNG

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta lập tức hiểu ý, vội la lên một tiếng.

"A! Đau quá!"

"Trời ơi, đau c.h.ế.t ta mất!"

"Hỉ công công, ngài tha cho ta đi, a!"

"Dương Hỉ, ngươi sẽ không được c.h.ế.t tử tế!"

Ta gào rú như quỷ tru, vừa giãy giụa vừa chửi bới, diễn nhập tâm đến mức hoàn hảo.

Ngay cả cảm xúc cũng được đẩy lên từng lớp một!

Hỉ công công súc sạch bọt m.á.u trong miệng, lão biến thái này dằn cơn giận xuống, cầm ngón tay ta lên xem xét, cười một cách âm hiểm.

"Mười ngón tay này như búp măng non, nếu bị kẹp nát, mới khiến vị gia kia đau lòng chứ nhỉ?"

"Người đâu, kẹp ngón tay ả cho ta."

Tiểu Bát và một cai ngục khác đứng hai bên, lấy kẹp gỗ kẹp vào tay ta, cả hai đều gồng đến nổi gân xanh trên cổ, ra vẻ đã dùng hết sức lực và thủ đoạn.

Thật ra bên trong có cơ quan nhỏ, độ siết chặt đã được điều chỉnh từ trước.

Ta: "a... Á!"

Ta lúc thì co người như con tôm, lúc thì ngửa mặt lên trời gào thét thảm thiết, lúc thì ưỡn lưng, lúc lại duỗi người, thiếu điều muốn đem hết các tư thế yoga ra dùng.

Toàn bộ cai ngục trong nhà giam đều đang phối hợp diễn kịch với ta, ta cảm động đến nước mắt nước mũi giàn giụa, gào khóc càng thêm hăng say.

Cho đến khi một giọng nói vang lên.

Cai ngục vội vã chạy đến: "Công công, Thế tử gia khai rồi, Thế tử gia khai rồi!"

"Thế mà đã khai rồi à?" Hỉ công công kinh ngạc nhìn ta: "Chẳng trách người ta nói đàn bà là hồng nhan họa thủy, Hoàng thượng còn bảo vị này cốt cách cứng cỏi, mười ngày tra tấn trước đó không cạy được miệng hắn – con đàn bà này khóc hai tiếng, hắn đã khai rồi sao?"

Ta ngây người tại chỗ.

Tiêu rồi, diễn lố rồi.

Chỉ mải nghĩ làm sao cho giống, mà quên mất phòng tra tấn và phòng giam của chúng ta chỉ cách nhau một tầng.

Hựu Niên chắc chắn đã nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của ta, sợ rằng những cực hình huynh ấy từng chịu sẽ tái diễn trên người ta một lần nữa.

Hu hu hu mẹ ơi, con gặp được người tốt rồi!

Khi ta được đưa về phòng giam, đã là ngày hôm sau.

Hựu Niên vội vàng lao tới, ngã vào người ta. Cả đêm qua không biết huynh ấy đã ngồi thẫn thờ bao lâu, trong phòng giam không còn một cây nến nào, huynh ấy không nhìn rõ ta, hai tay chỉ có thể sờ soạng lung tung trên má ta.

Khi chạm vào bộ y phục lụa là trơn mượt trên người ta, hai tay huynh ấy run lên.

"Tiểu Ngư, tại sao lại thay y phục? Có phải bọn chúng đã...?"

Ta vội nói không có, không có: "Lão thái giám đó ném ta vào bể tắm, gọi mấy tỳ nữ đến tắm rửa sạch sẽ cho ta."

Lão ta còn bảo ta về hầu hạ huynh cho tốt.

Lời này có thể nói ra sao? Ta đâu có ngốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Hựu Niên ôm chặt lấy ta, cái ôm siết đến mức ta gần như không thở nổi.

Một lúc lâu sau, huynh ấy mới từ từ ngừng run, không ngừng lẩm bẩm: "Tiểu Ngư đừng sợ, đừng sợ..."

Trái tim ta như bị vò nát.

Thật ra không phải ta sợ.

Là huynh ấy sợ.

Toàn thân ta không một vết xước, đối diện với sự lo lắng chân thành của huynh ấy, ta chỉ cảm thấy mình thật đáng chết, gào khóc cái gì chứ, chịu đòn hai ngày thì đã sao!

Nếu Hựu Niên là một người đa nghi, chắc chắn đã dò xét ta tám lượt rồi. Vở kịch chịu phạt này rõ ràng giống như ta và Hỉ công công cùng nhau diễn cho huynh ấy xem, lợi dụng sự che chở của huynh ấy để cạy răng huynh ấy.

Ta vội vàng kể lại cặn kẽ mọi chuyện trong phòng tra tấn ngày hôm qua cho huynh ấy nghe.

Huynh ấy không trách ta nửa lời, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.

"Muội có thể bình an trở về, ta vui không biết để đâu cho hết."

"Những kẻ thi hành hình phạt đó, vốn dĩ đều là kẻ lòng dạ sắt đá. Có thể khiến họ bao che cho muội, là Tiểu Ngư lợi hại."

Nhưng ta lại có chút muốn khóc.

"Xin lỗi... họ nói huynh đã khai..."

Ta từng đọc câu chuyện về "mật chiếu trong đai áo" trong lịch sử, một phong mật chiếu viết bằng m.á.u của thiên tử được lén đưa ra khỏi kinh thành, khiến Tào Tháo tức giận c.h.é.m đầu năm vị đại thần cùng hơn bảy trăm người nhà, bất kể già trẻ gái trai, tru di cả tộc.

Mà "di chiếu của tiên đế" này, e rằng còn hơn thế nữa.

Chào các cậu đến nhà của Ngạn.

Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.

Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

Cục diện chính trị và lập trường ở thời đại này, chưa bao giờ là "một người làm một người chịu".

Hựu Niên chỉ cần khai ra một cái tên, thì gia đình đó, dòng họ đó, thậm chí cả gia tộc đó...

Huynh ấy là người thông minh, một tiếng "xin lỗi" của ta, dường như huynh ấy đã hiểu hết mọi chuyện.

"Hôm qua ta khai ra là một vị đại hiền, nguyên sơn trưởng của thư viện Nhạc Lộc, là người đứng đầu giới văn nho trong thiên hạ. Dương Hỉ có tìm được ông ấy, cũng chưa chắc đã dám động đến."

Sự hối hận trong lòng ta vơi đi đôi chút.

Ngòi bút của văn nhân sắc như dao, kẻ thống trị không dám dễ dàng động đến. Văn nhân bị g.i.ế.c lại càng là lưỡi d.a.o đã được mài sắc, những người khai sáng dân trí, xoay chuyển vận mệnh quốc gia luôn là nhóm người này.

Bên ngoài phòng giam có tiểu thái giám đang rình nghe bọn ta nói chuyện.

Hựu Niên nhắm mắt, dáng vẻ mệt mỏi, đôi môi mím lại lạnh lùng.

"Ba mươi bảy người trong danh sách, ngay cả Thái tử cũng không biết rõ bằng ta – tiểu muội của ta vui vẻ một ngày, ta sẽ khai ra một người. Nếu muội ấy không vui, ta sẽ mang bí mật này xuống mồ."

"Báo lại với hoàng thượng của các ngươi."

Giọng huynh ấy không lớn, tiểu thái giám bên ngoài vội áp tai vào song sắt.

"Tên giặc họ Dương đã làm hại tiểu muội của ta. Muốn ta mở miệng, trước hết phải để hắn chết."

Ta nấc lên một tiếng, nước mắt suýt thì rơi xuống.

Hu hu hu mẹ ơi, con tìm được ca ca ruột khác cha khác mẹ rồi!

Ta cũng có chỗ dựa rồi!

Ca ca của ta tính toán như thần, gặp nguy không loạn, chẳng khác nào vị thần sống tỏa hào quang lấp lánh!

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MINH NGUYỆT KINH MỘNG
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...