Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Minh Hôn ở làng Trầm Hương – Chương 4

Minh Hôn ở làng Trầm Hương

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn nắm lấy cổ tay tôi.

Bàn tay hắn lạnh buốt, nhưng sức mạnh thì không thể chống cự.

Hắn kéo tôi ra khỏi kiệu.

Đôi chân tôi mềm nhũn, suýt ngã xuống, nhưng hắn giữ chặt lấy tôi.

Xung quanh, đoàn người nghênh thân im lặng đứng xếp hàng, những khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt đen ngòm nhìn chúng tôi, không một biểu cảm.

Thẩm Chiêu Minh quay lại phía trước.

Trước mặt chúng tôi, giữa khoảng đất trống, không phải là một dinh thự, mà là một ngôi mộ cổ lớn bằng đá xanh, phủ đầy rêu phong.

Cánh cửa mộ bằng đá đã được mở sẵn, để lộ ra một lối đi tối om, sâu hun hút, tỏa ra hơi lạnh và mùi đất ẩm mục.

Hắn quay sang tôi, đôi mắt đen nhìn sâu vào mắt tôi, giọng nói trong đầu tôi lại vang lên, không còn là lời mời, mà là mệnh lệnh:

“Vào đi. Đây sẽ là phòng tân hôn của chúng ta.”

Tôi kinh hãi, cố giật tay ra, nhưng vô vọng.

Hắn mạnh mẽ kéo tôi về phía cánh cửa mộ đang mở ra đó, cái hố đen ngòm như miệng của một con quái vật khổng lồ, đang chờ đợi nuốt chửng lấy tôi.

“Không! Buông ta ra!” Tôi hét lên, giọng vỡ lẽ trong nỗi tuyệt vọng.

Nhưng không ai nghe thấy.

Chỉ có tiếng gió rít qua những ngọn cây, như những tiếng cười khúc khích đầy chế nhạo.

Và Thẩm Chiêu Minh, không hề nao núng, kéo tôi bước vào trong bóng tối.

Cánh cửa mộ bằng đá, từ từ khép lại sau lưng chúng tôi, chặn đứng mọi ánh sáng cuối cùng của thế giới bên ngoài.

Bóng tối.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.

Bóng tối dày đặc, lạnh lẽo và ngột ngạt bao trùm lấy tôi ngay khi cánh cửa mộ khép lại.

Mùi đất ẩm mục, mùi rêu xanh và một thứ mùi kỳ lạ, hăng hắc của gỗ quan tài cũ hòa lẫn với mùi trầm hương nồng nặc từ trên người Thẩm Chiêu Minh.

Tôi giật mình, cố giật tay ra khỏi sự kìm kẹp lạnh giá của hắn.

Nhưng bàn tay hắn như một cái còng sắt, siết chặt lấy cổ tay tôi, không một chút dãn ra.

“Buông ta ra!” Tôi hét lên, âm thanh vang vọng trong không gian chật hẹp, nghe thật thảm thiết và vô vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Thẩm Chiêu Minh không đáp.

Hắn chỉ lẳng lặng kéo tôi đi sâu vào trong lòng mộ.

Đôi mắt tôi dần thích nghi với bóng tối.

Ánh sáng yếu ớt từ những bó đuốc bằng một thứ chất lạ gắn trên tường đá, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lè, ma quái, đủ để tôi nhìn thấy lờ mờ cảnh vật xung quanh.

Chúng tôi đang ở trong một hành lang bằng đá, ẩm ướt và lạnh lẽo.

Tường đá phủ đầy rêu và những ký tự cổ quái mà tôi không thể đọc được.

Không khí ở đây ngột ngạt đến khó thở, nhưng lại có một luồng khí lạnh luồn qua người, khiến tóc gáy tôi dựng đứng.

Hắn dẫn tôi qua những ngã rẽ phức tạp, như thể hắn quá quen thuộc với nơi này.

Thỉnh thoảng, tôi lại thấy những cánh cửa đá khác, được chạm khắc hình thù kỳ dị, có lẽ dẫn đến những phòng mộ khác.

Tiếng bước chân của chúng tôi vang lên lộp cộp, lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đâu đó, tạo thành một bản nhạc rùng rợn.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một cánh cửa đá lớn hơn, được chạm khắc hình một con mãng xà cuộn mình, đôi mắt bằng ngọc lục lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Thẩm Chiêu Minh đặt tay lên một hốc đá, khẽ ấn. Cánh cửa đá rền rĩ mở ra, để lộ một không gian bên trong.

Đó là một căn phòng… không, một ngôi mộ thất được bài trí như một phòng tân hôn.

Trên tường treo những tấm lụa đỏ thẫm, thêu chữ Hỷ.

Hai bên là những chiếc đèn lồng đỏ bằng lụa, bên trong thứ nến cháy leo lét, tỏa ánh sáng đỏ nhạt.

Ở giữa phòng là một chiếc giường lớn bằng gỗ đen, chạm trổ tinh xảo, trải ga gối màu đỏ chói.

Bàn ghế, tủ quần áo, tất cả đều bằng gỗ quý, cổ xưa và lộng lẫy, nhưng đều toát lên một vẻ âm trầm, lạnh lẽo.

Và ở một góc phòng, một chiếc quan tài bằng gỗ nam mộc lớn, màu đen bóng, nằm đó như một lời nhắc nhở đáng sợ về bản chất thực sự của nơi này.

Thẩm Chiêu Minh kéo tôi vào trong, cánh cửa đá tự động khép lại sau lưng. Hắn buông tay tôi ra.

Tôi lập tức lùi về phía xa nhất có thể, dựa lưng vào tường đá lạnh buốt, run rẩy nhìn hắn.

Hắn không nhìn tôi ngay.

Hắn đi đến chiếc bàn nhỏ, nơi có đặt một khay rượu bằng đồng và hai chén ngọc.

Hắn rót hai chén rượu, thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, tỏa ra mùi thơm nồng nặc nhưng kèm theo một mùi tanh nhẹ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Minh Hôn ở làng Trầm Hương
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...