Minh Hôn ở làng Trầm Hương – Chương 12
Minh Hôn ở làng Trầm Hương
"Không! Đừng rời xa ta, Thư nhi! Ta có thể sửa chữa tất cả! Ta đã tìm được người thay thế hoàn hảo!"
Hắn chỉ về phía tôi. "Linh hồn nàng ấy thuần khiết, có thể giúp nàng trở về hoàn toàn!"
Tô Thư lắc đầu, ánh mắt đầy thương xót, nhưng cũng vô cùng kiên quyết.
"Thôi đủ rồi, Chiêu Minh. Chuỗi ngày c.h.ế.t chóc và đau khổ phải chấm dứt. Ta đã mệt mỏi vì phải chứng kiến những linh hồn vô tội vì ta mà tiêu tán. Ta không muốn sống một cuộc sống được xây bằng xương m.á.u của người khác."
Nàng nhìn tôi. "Cô hãy ra đi. Hãy sống cuộc đời của cô. Hãy phá hủy tất cả những gì liên quan đến lời nguyền Trầm Hương này. Đốt làng. Đốt hết."
"Nhưng… còn cô?" Tôi hỏi, nhìn về phía Thẩm Chiêu Minh đang dần mất kiểm soát.
"Ta sẽ ở lại đây." Tô Thư mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng thanh thản. "Là kết thúc rồi. Cho cả hai chúng ta."
Thẩm Chiêu Minh gào thét, hắn lao về phía Tô Thư, sức mạnh âm lãnh bùng phát dữ dội.
"Ta không cho phép! Ta không cho phép nàng rời bỏ ta!"
Nhưng Tô Thư đã chuẩn bị sẵn.
Chiếc thoa ngọc trên tóc nàng sáng rực lên. Toàn bộ sức mạnh đen tối trong người nàng, thứ sức mạnh nguyên thủy mà gia tộc Thẩm vẫn hãnh diện và sợ hãi, bỗng cuồn cuộn hướng về phía Thẩm Chiêu Minh.
"Cùng ta đi thôi, Chiêu Minh." Giọng nàng vang lên lần cuối, đầy quyết tâm.
"Chúng ta thuộc về quá khứ. Hãy để những người sống được sống."
Một vụ nổ âm thầm, nhưng dữ dội.
Ánh sáng trắng xóa và bóng tối đen kịt hòa vào nhau, nuốt chửng lấy hai bóng hình đó.
Tiếng gầm thét của Thẩm Chiêu Minh, đầy phẫn nộ và tuyệt vọng, vang lên rồi tắt lịm.
Tôi bị cú sốc đẩy ngã xuống, nhắm tịt mắt lại.
Khi tôi mở mắt ra, tất cả đã kết thúc.
Đại sảnh im lặng. Ánh sáng xanh từ hồ nước đã tắt, những tinh thể trên trần cũng không còn phát sáng.
Chỉ còn lại bóng tối và sự tàn phá.
Ở trung tâm, nơi từng là cỗ quan tài pha lê, giờ chỉ còn một đống tro tàn.
Và trên đó, chiếc thoa ngọc hình chim phượng nằm yên lặng, không còn một chút ánh sáng.
Thẩm Chiêu Minh và Tô Thư đã biến mất.
Có lẽ, cuối cùng họ cũng đã được đoàn tụ, trong sự hủy diệt.
Lời nguyền Trầm Hương đã được giải thoát.
Tôi đứng dậy, người đau nhức, lòng trống rỗng.
Tôi nhặt chiếc thoa ngọc lên.
Nó đã nguội lạnh, như một vật phẩm bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Tôi quay lại, lần theo lối cũ để thoát khỏi Mộ Huyệt Nguyên Thủy.
Lần này, không có ai ngăn cản tôi.
Khi tôi bước lên khỏi miệng mộ, trời đã sáng rõ.
Ánh mặt trời đầu tiên sau nhiều ngày chui rúc dưới lòng đất chiếu xuống, ấm áp vô cùng.
Tôi đứng trên ngọn đồi, nhìn xuống làng Trầm Hương yên bình.
Họ không biết rằng, lời nguyền ngàn năm đã được phá vỡ.
Và tôi nhớ đến lời cuối cùng của Tô Thư.
"Hãy phá hủy tất cả… Đốt làng. Đốt hết."
Tôi cầm chặt chiếc thoa ngọc trong tay.
Có lẽ, sự tồn tại của ngôi làng này, với những bí mật và đau thương nó chôn giấu, thực sự không nên tiếp tục.
Ánh mặt trời buổi sáng rọi xuống làng Trầm Hương, xua tan phần nào lớp sương mù ảo diệu vẫn thường bao phủ.
Nhưng với tôi, thứ ánh nắng ấy không còn ấm áp nữa.
Nó chỉ càng làm lộ rõ những góc khuất âm u, những bí mật chôn giấu dưới vẻ ngoài yên bình của ngôi làng này.
Mùi trầm hương vẫn thoang thoảng trong không khí, giờ đây ngửi thấy chỉ còn thấy sự ngột ngạt và c.h.ế.t chóc.
Tôi bước xuống từ ngọn đồi nhà họ Thẩm, thân thể đau nhức, tâm trí mệt mỏi nhưng tràn ngập một quyết tâm lạnh lùng.
Những ký ức về Thẩm Chiêu Minh, về Tô Thư, về những linh hồn bị hiến tế như Tô Liên, vẫn còn quá rõ ràng.
Lời cuối cùng của Tô Thư vang vọng trong đầu tôi: "Hãy phá hủy tất cả… Đốt làng. Đốt hết."
Làng Trầm Hương không đáng được tồn tại.
Nó được xây dựng trên sự dối trá, m.á.u và nước mắt.
Mỗi viên gạch, mỗi ngôi nhà ở đây đều thấm đẫm sự im lặng đồng lõa với tội ác của gia tộc Thẩm.
Họ biết.
Chắc chắn họ đều biết về những cuộc minh hôn ma quái, về những cô gái biến mất.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
Nhưng họ chọn cách im lặng, để được sống trong sự "bình yên" được mua bằng mạng sống của người khác.
Tôi về đến căn nhà gỗ nhỏ của mình.
Nó vẫn y nguyên như lúc tôi bị bắt đi, nhưng giờ đây cảm thấy thật xa lạ.
Đây không còn là nhà của tôi nữa.
Không có nơi nào trong ngôi làng này là nhà.
Tôi nhìn thấy chiếc hộp gỗ tần bì vẫn nằm trên bàn.
--------------------------------------------------













