Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Miêu Cương Cổ Sự 3: Ôn Dịch – Chương 4

Miêu Cương Cổ Sự 3: Ôn Dịch

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Điều kỳ quái nhất là bóng dáng bị bao phủ bởi ngọn lửa kia không hề phát ra tiếng kêu gào thống khổ nào.

Và trong thôn không có ai ra cứu người.

Nhưng một số người không may mắn đụng phải bóng dáng bị lửa thiêu kia.

Vừa chạm vào, ngọn lửa đã bùng lên dữ dội.

Người bị chạm vào hét lên một tiếng đầy đau đớn, chẳng bao lâu sau, cả người đã bị thiêu rụi đến xương cũng chẳng còn.

Nhưng ngọn lửa mạnh mẽ như vậy cũng không thể thiêu rụi bóng người bên trong.

Chẳng mấy chốc, không còn ai dám ra ngoài nữa, bà Hoàng cũng khóa cửa nhà tôi lại.

Một giờ sau, bóng dáng bị lửa bao phủ mới phát ra một âm thanh thê lương:

"Các người… Các người đều phải chết…"

"Không một ai trong các người có thể trốn thoát được…"

"Ha ha ha ha!"

Hắn nhe răng ra cười, sau đó hoàn toàn biến thành một đống tro tàn, lửa cũng bắt đầu dập tắt.

Lúc ấy bà Hoàng mới mở cửa nhà tôi ra chuẩn bị về nhà.

Trong thôn xảy ra chuyện lớn như vậy, nhưng không có người nào cảm thấy bi thương.

Nhiều người thậm chí còn cho rằng đây là điều tốt lành, đồng nghĩa với việc sau này thôn sẽ thịnh vượng.

Mẹ tôi được người dân trong thôn gọi ra, khi trở về, trên tay bà ôm một đống vàng lớn.

Khi nhìn vào chỗ vàng, đôi mắt bà như phát sáng nhưng khi bà quay đầu lại, đôi mắt ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Ngày hôm sau, trước cửa nhà tôi xuất hiện một chum nước lớn.

Mẹ tôi không còn xào rau nữa, mà bắt đầu hầm đồ ăn, hầm một nồi canh lớn.

Bà nói trong thôn có tục lệ, một khi xảy ra hỏa hoạn thì phải ăn canh trong ba tháng để dập lửa, tránh tai họa.

Tôi múc một bát canh, nó quả thực rất ngon, thậm chí còn ngon hơn cả những món mẹ tôi từng nấu trước đây.

Mẹ tôi nhìn thấy tôi uống canh thì vội vàng bưng canh cho tôi, hết bát này đến bát khác.

Tôi như bị ma xui quỷ khiến uống hết bảy tám bát canh.

Cho đến bát thứ chín, tôi bỗng nhiên cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

Âm thanh ầm ầm không ngừng vang lên trong đầu tôi, tôi che đầu nói không muốn uống nữa.

Mẹ tôi buông bát canh ra, khuôn mặt vẫn lộ ra vẻ không hài lòng.

5.

Trong những ngày kế tiếp, trong thôn xuất hiện rất nhiều người bị hoả thiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Như thể phong tục uống canh này không thể dập tắt được ngọn lửa đang cháy.

Mấy lần xảy ra chuyện vừa qua, người trong thôn vẫn giả vờ nói:

“Sẽ thịnh vượng, mọi việc đều sẽ tốt đẹp”.

Khuôn mặt của một vài người tràn đầy sự thương tâm giả tạo.

Nhưng về sau, những người này không còn giả vờ nữa, thậm chí ngày nào cũng mong chờ:

"Dù sao cũng có người bị thiêu rồi, vẫn là càng nhiều vàng càng tốt."

Tôi chỉ là một đứa trẻ, hoàn toàn không biết được, đối với thôn dân mà nói, vàng quan trọng hơn mạng sống.

Chẳng bao lâu sau, trong thôn chỉ còn lại một phần năm số người sống, những nhà còn lại đều kiếm được rất nhiều tiền.

Trong thôn chỉ có trưởng thôn sốt ruột:

"Hầy! Người càng ngày càng ít, nếu sau này biến thành thôn hoang thì phải làm sao đây?"

Ông ta không ngừng nói về vấn đề này, cố gắng hết sức để tìm ra giải pháp.

Những người còn lại trong thôn được triệu tập lại để họp.

Cho đến một tuần sau, thôn trưởng mới xem như vui vẻ, trong miệng cũng không còn lẩm bẩm.

Tối đó, cửa nhà tôi bị gõ vang.

Chỉ là lần này không phải là quỷ gõ cửa, mà là một tiếng gõ cửa nhè nhẹ, như thể sợ đánh thức người nào đó.

Tôi bước xuống giường đi giày vào, cửa phòng đã bị ai đó khóa lại.

Cửa phòng mẹ tôi phát ra một tiếng cọt kẹt, rồi khẽ đóng lại.

Tôi nằm trằn trọc trên giường, một số âm thanh không thể giải thích được bắt đầu phát ra từ phòng mẹ tôi.

Âm thanh kia nghe giống như thống khổ, lại như mang theo cảm xúc vui vẻ.

Buổi sáng khi thức dậy, tôi cảm thấy sắc mặt mẹ tôi đã hồng hào hơn rất nhiều.

Tôi hỏi bà:

"Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy, con nghe thấy mẹ kêu cả một đêm."

Sắc mặt mẹ tôi ửng hồng, quát tôi:

"Con còn nhỏ, đừng có chuyện gì cũng tò mò."

Mấy ngày sau, khi tôi đi dạo trong thôn, mấy đứa trẻ cùng tuổi cũng kể rằng chúng nghe thấy tiếng động lạ trong phòng mẹ mình, nhiều đứa trẻ không biết âm thanh đó là gì, nhưng chúng đều rất tò mò.

Có điều cửa phòng đóng chặt, trên cửa sổ lại dán kín báo, hoàn toàn không biết bên trong xảy ra chuyện gì.

Một cô bé lớn tuổi hơn chúng tôi đỏ mặt nói: “Chuyện là thế đấy… Mẹ chị cũng vậy… Nghe xong cả đêm chị cũng không ngủ được.”

Cô gái xấu hổ không nói nên lời, do dự hồi lâu mới nói: “Chỉ là chuyện nam nữ mà thôi.”

Chúng tôi cái hiểu cái không gật đầu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Miêu Cương Cổ Sự 3: Ôn Dịch
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...