Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Tình – Chương 59

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt cô đột nhiên tái nhợt!

Vô thức, cô muốn bỏ tay Hứa Thuyền ra nhưng lại anh dùng lực nắm thật chặt tay cô, Hứa Thuyền

nhíu mày nhìn về phía cô, “Cẩm Sắt, làm sao vậy?”

Cô nói không ra lời.

Sự khinh ngạc bất thình lình xảy tới làm cô không biết phải làm gì bây giờ, đầu óc biến thành đậu phụ, cô dùng sức lắc đầu.

Trái tim như bị bóp mạnh, bị người đàn ông đáng sợ Đường Lưu Nhan kia mạnh mẽ bóp mạnh !

Không sai …

Đường Lưu Nhan…

Hắn đứng ở đó. Dưới bóng râm của một cây to cách đó không xa, hắn mặc

tây trang màu trắng, bộ quần áo rất đơn giản nhưng khi hắn mặc vào lại

bộc lộ một loại hoa lệ quý tộc nhưng rất tao nhã. Hai tay hắn khoanh

lạitrên khuôn mặt nghìn năm không thấy kia vẫn là nụ cười tựa tiếu phi

tiếu quen thuộc.

Hắn nhìn về phía cô, dường như chỉ nhìn mình cô cũng chả biết đã nhìn bao lâu.

Hắn thấy vừa lòng khi nhìn vẻ mặt như gặp quỷ của cô, khóe môi hắn hơi cong lên một chút, gợi lên độ cong rất hoàn hảo.

Trái tim của Lâm Cẩm Sắt đập cực nhanh. Cô đang lý giải đó là vì sợ hãi.

Hắn không chết! Người đàn ông này nhất định sẽ báo thù ! Hắn nhất định là tới giết cô!

Nghĩ đến đây, trong lòng cô tràn lên một suy nghĩ muốn chạy trốn đến

một nơi nào đó, nhưng bàn chân cứ vững như thạch bàn, không thèm động

đậy. Mũi chân lạnh như băng vẫn đông cứng tại chỗ.

Lúc này Hứa Thuyền cuối cùng cũng nhìn theo hướng mắt cô về phía Đường Lưu

Nhan, đôi môi khẽ giật giật, ngón tay càng nắm chặt tay cô hơn, dường

như anh sợ cô sẽ buông tay anh ra.

Khi Đường Lưu Nhan nhìn thấy động tác của Hứa Thuyền, ánh mắt dần dần tối sẫm đi.

Bước chân vừa nhấc, hắn đi tới hướng của họ.

Nhịp thở của Lâm Cẩm Sắt dần nhanh hơn theo khoảng cách ngày càng ngắn lại, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt.

Có lẽ Đường Lưu Nhan không nhìn thấy ánh mắt cô, tiêu sái tản bộ trên

nền cỏ, ánh mắt ngày càng lạnh, độ cong của khóe miệng ngày càng sâu.

Người đàn ông này chính là như vậy không thể biết là đang tức giận hay

vui vẻ, càng nghĩ càng không nhưng sự đáng sợ thì ngày càng hiện rõ.

“Cẩm Sắt, đừng sợ.” Bên tai nghe thấy giọng nói đè thấp của Hứa Thuyền, cô hoảng hốt nhìn về phía anh. Không đâu, Hứa Thuyền. Cô rất muốn nói

cho anh rằng, những câu nói như thế, chỉ là vô dụng …

Đường Lưu Nhan đứng lại trước mặt họ.

Ánh mắt hắn đặt trên hai bàn tay đang nắm chặt của họ, hồi lâu, hắn lên mắt lên cười với Hứa Thuyền

“Cửu thiếu gia, lâu lắm không gặp .”

Hứa Thuyền gật gật đầu, ánh mắt cũng rất đề phòng lộ ra vẻ nghiêm túc.

“Nhan công tử, thật là đã lâu không gặp.” Lời nói lịch sự không có chút kiêu ngạo hay nịnh nọt nào, không chút cố kỵ mà rõ ràng hiển thị địch ý rất sâu.

Đường Lưu Nhan vẫn chỉ cong môi cười, lại

nhìn về phía Lâm Cẩm Sắt không tự giác mà nín thở, mỉm cười, ánh mắt

thâm trầm khó đoán của hắn đặt trên người cô, cúi đầu nói:

“Cẩm Sắt, tôi đến đây đón em .”

Những lời này không khác gì lời bùa chú dưới địa ngục, sự quỷ dị khủng

bố khiến cho Lâm Cẩm Sắt dường như muốn hét lên thật lớn.

Tại sao có thể như vậy?

Sau khi cô làm chuyện như vậy với hắn, hắn lại có thể coi như không có chuyện gì như thế!

Cô giãy bàn tay ra khỏi tay Hứa Thuyền, không tự giác lùi về phía sau

hai bước, lúc đó mới mở miệng nói “Chúng ta, quan hệ gì cũng không có,

ngài tới đón tôi làm gì?” Nhịp thở của cô có chút dồn dập.

Đường Lưu Nhan nghe vậy cuối cùng cũng thu hồi lại nụ cười, trong tiếng nói trầm thấp hiện lên một chút cảm xúc khó chịu:

“Cẩm Sắt.”

Hắn nhẹ nhàng gọi tên cô, thân thiết một cách kì lạ, mềm nhẹ, nhưng lại lạnh như băng có cả mùi máu.

Lâm Cẩm Sắt một bên nhắc mình đừng sợ, một bên trừng mắt nhìn hắn, tiếp tục nói, “Chuyện hơn một năm trước đây là ngài có lỗi với tôi trước,

cho nên hiện tại chúng ta không ai thiếu nợ ai, làm sao ngài phải vất vả bức bách tôi?”

Đường Lưu Nhan nhịn không được mà cười lên .

Cô bé này sao lại có thể nói như vậy chứ?

Làm việc không dám nhận, công phu trốn tránh trách nhiệm thật là tuyệt

đỉnh. Chỉ một câu nhẹ nhàng bâng quơ như vậy mà muốn xóa hết những việc

cô đã làm sao … thật không biết chịu trách nhiệm

Nhưng mà cô lại khiến hắn nhớ mãi không quên.

“Không, Cẩm Sắt ” hắn khôi phục thái độ thản nhiên vốn có, gắt gao nhìn thẳng vào mắt cô nói, “Em vẫn còn thiếu tôi một thứ.”

Nói xong, hắn chậm rãi tiến nhanh tới, sau đó lại nâng cánh tay rảnh

rỗi lên, ngón tay thon dài tái nhợt vuốt ve lên gương mặt cứng ngắc của

cô, hắn cúi đầu cười, thong thả mở miệng, “Em còn thiếu tôi một cái

mạng, em nói xem phải làm thế nào mới tốt?”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Tình
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...