Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 80

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vương Hoằng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Trần Dung, mỉm cười rồi nói: “Nghe khẩu khí này của Tôn tướng quân, đúng là hiểu nàng rất

sâu sắc?” Chàng nhíu mày, chậm rì rì nói: “Nàng muốn như thế nào thì cứ

như thế ấy, ta muốn như thế nào thì cũng như thế ấy, Tôn tướng quân có

thể quản được rộng thế sao?”

Tôn Diễn giận dữ, tay phải nắm thành quyền, định vung vào mặt Vương Hoằng.

Đúng lúc này, Trần Dung giật mình. Tôn Diễn ngẩn ra, nàng đã lao ra ngoài,

lướt qua Tôn Diễn, cúi đầu bước xuống xe ngựa, hai tay bám càng xe nằm

úp sấp, há miệng ra, không nhịn được mà nôn khan.

Trong lúc nôn

mửa, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ giấy của Trần Dung rốt cục có

một chút thần thái. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tôn Diễn, cũng không chú ý tới cậu đang tức giận, chỉ là run giọng hỏi: “Thượng tẩu đâu, lão có ở đây không? Lão còn sống không?”

Mọi người thật sự không ngờ, nàng vừa phục hồi tinh thần, người đầu tiên hỏi đến lại là hạ phó!

Tôn Diễn còn chưa mở miệng, Vương Hoằng đã híp mắt lại, chàng kéo tay vẫn

đặt trên eo nhỏ của nàng, lại ôm nàng vào trong lòng, cực ôn nhu nhìn

thẳng vào hai mắt nàng, sau đó nói: “Thượng tẩu vẫn ổn.”

Thời

điểm Vương Hoằng trả lời nàng, một người Vương gia lớn tiếng đáp: “Nữ

lang, lão bộc kia của người đã sớm hôn mê, chân của lão bị một mũi tên

gây thương tích, chảy chút máu thôi. Yên tâm, không chết được.”

Nhận được đáp án này, Trần Dung tâm thần đại định, nàng thở một hơi thật

hài, nhắm hai mắt. Chỉ chốc lát, nàng lại mở mắt ra. Ngửa đầu, nàng nhìn Vương Hoằng đang ôm mình, mắt sáng híp lại, nhìn Tôn Diễn vẻ mặt tức

giận, Trần Dung cười rạng rỡ, thì thào nói: “Các huynh đều ở đây, thật

tốt.” Những lời này thốt ra, dường như nàng đã dùng hết mọi khí lực, hai mắt nhắm lại, tay chân cũng mềm nhũn, làm sao còn có nửa điểm tinh

thần?

Tôn Diễn thấy thế, hừ mạnh một tiếng, cậu vươn tay cầm

cánh tay của Trần Dung, sau khi cảnh cáo trừng mắt nhìn Vương Hoằng, thì lôi nàng đang nằm úp sấp mềm nhũn xuống xe ngựa. Trong lúc nghiêng ngả

lảo đảo, Tôn Diễn nhét Trần Dung vào trong một xe ngựa khác, xoay người

quát: “Nghỉ ngơi đủ chưa? Lại xuất phát thôi.”

Mọi người vội

vàng đáp lời, giục ngựa, lấy binh khí, băng bó miệng vết thương, người

có thể cưỡi ngựa thì tiếp tục cưỡi ngựa, không thể cưỡi ngựa thì lên xe

ngựa. Mọi người lại phóng về phía thành Nam Dương.

Trong lúc bọn họ vội vàng lao ra, ở phía thành Mạc Dương còn đang không ngừng truyền đến tiếng kêu la, tiếng ngựa hí.

Nhìn ánh đuốc càng ngày càng nhiều ở cửa thành phía nam, Tôn Diễn méu mặt,

thầm nghĩ: Xem ra sĩ tốt người Hồ ở chỗ khác bắt đầu tới tiếp viện, nếu

đám sĩ tộc này tiếp tục do dự thì sẽ mất đi tiên cơ. Có điều việc này

không liên quan đến cậu, cậu tự nhận bản thân đã hết lòng quan tâm giúp

đỡ.

Trong bóng đêm, phía thành Mạc Dương ánh lửa cùng tiếng hét

vang tận trời, tiếng động này giúp che giấu tiếng bước chân của mấy ngàn người bọn họ.

Vội vã đi đường, thời gian trôi qua rất nhanh,

đảo mắt, trời đã sáng, mọi người cách thành Mạc Dương được tầm trăm dặm, rốt cuộc đã an toàn.

An toàn rồi. Mọi người đồng thời hoan hô

một tiếng, bắt đầu xoay người xuống ngựa. Ngay khi bọn họ nhảy xuống

lưng ngựa, đồng thời, ngựa kéo và ngựa cưỡi đều bắt đầu lắc lư, có con

thậm chí miệng sùi bọt mép. Phải nghỉ ngơi thôi.

Khi Trần Dung

khôi phục tinh thần, sắc trời đã sáng rõ. Nàng ngồi dậy, vươn tay xoa

xoa mắt mấy cái, lại phát hiện trên tay áo loang lổ máu tươi.

Ngay lúc nàng nhìn ống tay áo ngẩn người, một giọng nói quen thuộc truyền

đến: “Nữ lang.” Giọng nói hữu khí vô lực, vừa muốn khóc lại vừa muốn

cười, đúng là giọng của Thượng tẩu.

Trần Dung ngẩng đầu lên.

Thượng tẩu đi đến trước mặt nàng, lão run giọng nói: “Nữ lang, chúng ta trốn thoát rồi.” Lời vừa dứt, nước mắt giàn giụa.

Mặt Trần Dung trắng bệch, nở rộ một tươi cười sáng lạn như hoa, khàn khàn

nói: “Chúng ta trốn thoát rồi. Bọn họ, cũng trốn thoát rồi.” Nói xong,

hai mắt nàng sáng ngời, vẻ mặt bừng tỉnh, nàng thẳng ngồi dậy, vươn tay

vén rèm xe, nhìn ngắm bên ngoài.

Nhìn xe ngựa của Vương Hoằng và Tôn Diễn trên lưng ngựa, Trần Dung run giọng nói nhỏ: “Thượng tẩu, ta

cùng với bọn họ có tình nghĩa cùng chung sinh tử, về sau, tình cảnh của

ta nhất định sẽ tốt hơn nhiều.”

Thượng tẩu thật không ngờ, nàng

vừa tỉnh lại đã nói về điều này, lập tức lão hé miệng đáp: “Vâng.” Trong ánh mắt nhìn về phía nàng đều là cảm khái cùng đau lòng.

Tôn

Diễn vừa quay đầu lại thì trông thấy Trần Dung đang ló đầu ra khỏi xe

ngựa. Cậu phóng ngựa lại đây, đi đến trước mặt nàng, cậu dựa vào gần

nàng, nhẹ giọng nói: “Mới vừa rồi ta đã cảnh cáo bọn họ, bọn họ đều đáp

ứng sẽ không nói lung tung. A Dung, muội cứ yên tâm.”

Trần Dung ngơ ngác nhìn cậu, hỏi với vẻ ngạc nhiên: “Huynh nói cái gì vậy?”

Tôn Diễn nghẹn lời, trừng mắt nhìn nàng một cái, ngậm miệng không muốn giải thích. Cậu vươn tay vung về phía một sĩ tốt, quát: “Đem ống trúc đến

đây.”

“Vâng.” Sĩ tốt kia ngay lập tức chặt một ống trúc mới.

Tôn Diễn cầm ống trúc kia nhét vào trong tay Trần Dung, nói: “Lau hết máu trên mặt đi.” Dứt lời, cậu xoay người trở về.

Vừa mới giục ngựa chạy đi hai bước, bóng dáng cậu dừng lại, quay đầu nhìn

về phía Trần Dung, muốn nói với nàng cái gì đó, nhưng ngẫm nghĩ, cuối

cùng vẫn ngậm miệng.

Trong ống trúc đựng đầy nước trong, Trần Dung lau sạch mặt mũi, tay chân.

Khi nàng ném bỏ ống trúc đi, liếc mắt thì nhìn thấy Vương Hoằng mặc bào

phục màu đen, đang chắp hai tay sau lưng, thi thi nhiên nhiên đi dạo

trên bãi cỏ hoang vu. Gió lạnh thổi bay tóc dài của chàng, phất qua

gương mặt tuấn mỹ trắng trẻo.

Nhìn gương mặt tuấn mỹ của chàng,

Trần Dung không khỏi thầm nghĩ: Thời điểm nào nhìn thấy chàng cũng đều

cảm thấy mình đang du ngoạn ở thanh sơn bích thủy, kim mã ngọc đường.

Người này luôn có khí độ cao hoa, cử chỉ ung dung, thật sự khiến người

ta tự thấy xấu hổ.

Nàng thu hồi ánh mắt. Đúng lúc này, nàng đột

nhiên nhớ lại một chuyện, không khỏi hơi nghiêng đầu, hỏi nhỏ Thượng

tẩu: “Tẩu, lúc nãy không phải ta ở trong xe ngựa của Vương Thất lang

sao?”

Thượng tẩu đáp: “Vâng, là Tôn tướng quân đặt nữ lang vào đây.” Ngữ khí của lão không có gì dị thường.

Nhưng lúc này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Dung vừa trắng lại đỏ, đỏ lại

trắng. Qua một hồi lâu, nàng đột nhiên khẽ nói: “Hóa ra Tôn Diễn nói là ý này.” Nàng vén rèm xe, đi về phía Tôn Diễn.

Tôn Diễn đang nói

chuyện với một tướng lĩnh trẻ tuổi, thấy nàng đến gần, cậu phất phất

tay, ý bảo người nọ cáo lui. Tôn Diễn tiến lên nghênh đón.

Trần Dung cách cậu còn ba bước thì thi lễ, nói với giọng cảm kích: “Mới vừa rồi.. đa tạ.”

Gương mặt xinh đẹp của Tôn Diễn mang vẻ hùng hổ, cậu trừng mắt nhìn Trần Dung sau một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Muội thích Vương Hoằng đến vậy sao?”

Trần Dung ngẩn ngơ, Tôn Diễn chê cười: “Rõ ràng vẫn chưa gả đi, lại chủ động yêu thương nhung nhớ! Trần thị A Dung, không phải muội đã hạ quyết tâm

làm tiểu thiếp của hắn đấy chứ?”

Trần Dung cảm thấy lạnh cả người, đáp lời theo phản xạ: “Không.”

Từ này vừa thốt ra, gương mặt căng cứng của Tôn Diễn thả lỏng hơn một

chút, cậu trừng mắt nhìn nàng, hung tợn nói: “Nếu không muốn, vậy cẩn

thận một chút.” Dường như cậu đối với Trần Dung rất phiền não, hừ mạnh

một tiếng, xoay người bước đi.

Trần Dung đuổi theo một bước, rồi vẫn ngừng lại.

Bất tri bất giác, nàng quay đầu nhìn phía chỗ Vương Hoằng đang đứng. Vừa

quay đầu, nàng nhất thời cứng đờ. Chỉ thấy Vương Hoằng khoanh hai tay

trước ngực, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng, cũng nhìn Tôn Diễn…… Ánh mắt

này, không biết vì sao, làm cho trong lòng Trần Dung có chút bối rối.

Đúng lúc này, tiếng quát cao giọng của Tôn Diễn truyền đến: “Ăn xong lập tức lên đường.” Nói xong, cậu liếc mắt một cái nhìn thấy hai người Trần

Dung và Vương Hoằng mắt đi mày lại, lập tức cáu giận hừ một tiếng.

Cậu cách Trần Dung không xa, tiếng hừ này Trần Dung nghe thấy rõ ràng, nhất thời nàng rùng mình, nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cúi đầu đi về xe

ngựa.

Mọi người ăn xong lương khô lại lên đường.

Khi cách thành Mạc Dương càng ngày càng xa, mọi người càng ngày càng thả lỏng.

Giữa trưa, binh lính Tôn Diễn phái đi dò đường quay về hồi báo, nói phía

trước có hai lối rẽ đều thấy được bóng dáng của người Hồ, nhưng mà nhân

số không nhiều.

Nếu nhân số không nhiều thì không đủ gây sợ hãi, đội ngũ tiếp tục đi về phía trước.

Chạng vạng, Tôn Diễn chọn một địa điểm tốt để hạ trại, đại đội nhân mã bắt đầu hoàn toàn nghỉ ngơi hồi phục.

Trần Dung lười biếng dựa vào thành xe ngựa, cách thành Mạc Dương càng ngày

càng xa, lòng của nàng cũng càng ngày càng thả lỏng, không biết vì sao,

vừa thả lỏng, nàng lại cảm giác được mỏi mệt khôn cùng, cả người giống

như bị bệnh nặng, toàn thân mất hết sức lực.

Buổi tối, trăng sáng nhô lên cao.

Trần Dung bị Tôn Diễn mạnh mẽ lôi ra ngoài, ngồi ở dưới một gốc cây đại thụ. Nàng lười biếng dựa vào tháp, ngửa đầu, nhìn trăng sáng trên bầu trời.

Đúng lúc này, một tiếng đàn du dương bay tới.

Trần Dung từ từ quay đầu lại.

Nàng nhìn thấy dáng người ngồi nghiêng của Vương Hoằng. Chàng ngồi ngay ngắn trên bãi đất hoang vu, phía trước có đặt cầm. Dưới ánh trăng, mười ngón tay mềm mại của chàng khẽ lướt trên dây cầm, tuấn dật vô song, trong

ánh sáng màu bạc tản ra oánh quang thản nhiên. Lúc này chàng tựa như

người trong tranh vẽ, cực kỳ xa vời…… Chàng như vậy, rõ ràng gần tại bên người, lại giống như cách nàng một con sông, một ngọn núi.

Trần Dung nhìn ngắm, lười biếng nghiêng người đối mặt với chàng, không dời mắt thưởng thức mỹ nam đồ dưới ánh trăng này.

Tiếng đàn của chàng, trong sự trong trẻo như ngày xưa có thêm một phần khí

huyết, lắng nghe, trước mắt Trần Dung giống như thấy được một vòng huyết nguyệt (trăng đỏ như máu) treo ở giữa không trung, cực kỳ diễm lệ, cực

kỳ rung động.

Đúng lúc này, chân của nàng bị đá một cái. Trần

Dung kinh ngạc ngẩng đầu lên. Nàng đối diện với vẻ mặt tức giận của Tôn

Diễn, nhìn thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần, Trần Dung trừng mắt, hỏi:

“Sao vậy?” Bởi vì mỏi mệt, trong giọng nói của nàng lộ ra khàn khàn.

Tôn Diễn chán ghét trừng mắt nàng, nhìn quanh trái phải, rồi thấp giọng

nói: “Vừa rồi muội nhìn Vương Thất lang đến mức chảy cả nước miếng.”

“A?” Trần Dung kinh hãi, nàng vội vàng nâng tay áo lau bên miệng, động tác

mới làm được một nửa, nàng cứng đờ, trừng mắt nhìn Tôn Diễn nói với vẻ

ảo não: “Huynh gạt ta.”

Tôn Diễn quăng cho nàng một ánh mắt xem

thường, thi thi nhiên nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng. Lúc này cậu đã sớm cởi bỏ khôi giáp, bên ngoài là bào phục màu lam. Cậu ngồi ở trước mặt

Trần Dung, hai tay ôm chân, sau khi nhìn lên bầu trời thì đột nhiên hỏi: “A Dung, muội thật sự thích Vương Thất lang ư?” Tuy cậu không nhìn về

phía Trần Dung, nhưng hỏi vô cùng nghiêm túc.

Trần Dung ngẫm

nghĩ, trả lời: “Vâng.” Dừng một chút, nàng cười ngây thơ: “Nam nhân như

chàng, nữ lang trong thiên hạ đều thích mà, đúng không?”

Tôn

Diễn quay đầu nhìn nàng. Ánh mắt của cậu có chút kỳ lạ, Trần Dung không

hiểu. Cậu nhìn Trần Dung một lúc lâu, đột nhiên đứng lên, xoay người rời đi, bước chân càng ngày càng nhanh.

Trần Dung nhìn cậu há miệng định gọi cậu lại, nhưng nhìn thấy chung quanh có vài ánh mắt liếc về

phía bên này, vì thế lại ngậm miệng.

Khi Tôn Diễn sải bước lao đi được hai mươi bước, một tiếng vó ngựa truyền đến.

Nghe thấy tiếng động đó, mọi tiếng cười đùa ồn ào ngừng lại. Có người gấp

gáp lại xoay người chạy về phía ngựa — bọn họ đều có kinh nghiệm giết

chóc, vừa nghe thấy tiếng vó ngựa thì biết có việc gấp phát sinh.

Bước chân của Tôn Diễn cũng ngừng lại, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần trầm xuống.

Người cưỡi ngựa vội vàng vọt tới trước mặt cậu, xoay người xuống ngựa, thi

lễ, lớn tiếng nói: “Tôn tướng quân, ở phía trước trăm dặm xuất hiện

người của chúng ta. Bọn họ nói, Nhiễm tướng quân cùng Mộ Dung Khác đã

gặp gỡ.” Hắn ngẩng đầu, hướng tới Tôn Diễn chặp hai tay, vội vàng nói:

“Binh lực của tướng quân quá ít, Tôn tướng quân, chúng ta đi giúp tướng

quân một tay đi.”

Lời người này vừa thốt ra, Tôn Diễn đã quyết đoán đáp: “Được.”

Đến lúc này, Vương Hoằng mới kết thúc một khúc, chàng chậm rãi buông hai

tay, ngẩng đầu nhìn về phía Tôn Diễn, dưới ánh trăng, hai mắt của chàng

thâm thúy: “Mộ Dung Khác sao? Hiện tại gã đang ở đâu?”

Sĩ tốt kia lớn tiếng đáp: “Cách chỗ này trăm dặm, về phía tây có một khe núi.”

Vương Hoằng quay đầu nhìn về hướng theo lời sĩ tốt nói, nhẹ giọng nói: “Thì ra là thế.”

“Chuyện gì thì ra là thế?” Người hỏi hắn là tướng lĩnh trẻ tuổi giao hảo với

Tôn Diễn, người này, từ sau khi biết Trần Dung là nữ lang thì luôn có vẻ mặt tiếc hận.

Vương Hoằng nhợt nhạt cười nói: “Hóa ra, tối hôm

qua binh lực ở cửa thành phía nam bị điều đi, chính vì Mộ Dung Khác dùng để đối phó với Nhiễm Mẫn. Xem ra tướng quân nhà ngươi tới rất nhanh

chóng, Mộ Dung Khác trở tay không kịp, không kịp thuyên chuyển quân của

mình.”

Tướng lĩnh trẻ tuổi có gương mặt chữ điền, màu da nâu

đậm, thân hình cao lớn, giọng cũng thô hào. Hắn nghe Vương Hoằng giải

thích như thế, bừng tỉnh đại ngộ, nói với giọng kiêu ngạo: “Nghe nói Mộ

Dung Khác này một lòng muốn giết hết anh hùng người Hán, đặc biệt lại

biết rõ việc quân sự. Nhưng mà gã gặp phải tướng quân nhà ta chỉ có thể

cam bái hạ phong thôi.” Hắn vừa nói, vừa rung đùi đắc ý, lại thao thao

bất tuyệt: “Có một lần, tướng quân nhà ta chỉ dẫn theo hai ngàn người mà đã đánh lùi một vạn năm ngàn người của gã. Ta thấy, trên đời này, vốn

không có ai là đối thủ của tướng quân nhà ta!”

Hắn còn chưa hết đắc ý, Tôn Diễn đã quát lớn: “Họ Lý, ngươi câm miệng cho ta, tướng quân còn đang chờ chúng ta tới cứu viện.”

Thanh niên họ Lý kia rùng mình, vội vàng đáp: “Vâng.” Hắn ngẩng đầu, xoay người chạy về phía thuộc hạ của mình.

Trong khi mọi người đang sửa sang lại đội ngũ, Tôn Diễn giục ngựa đi đến bên

cạnh Vương Hoằng, cậu ngồi từ trên cao nhìn xuống Vương Hoằng, kêu lên:

“Họ Vương, huynh tự trở về Nam Dương, hay là cùng chúng ta đi gặp tướng

quân?”

Tôn Diễn này, bắt đầu từ tối hôm qua, khi đối mặt với Vương Hoằng thì cứ hét to như thế, không hề khách khí.

Vương Hoằng cười cười, ánh mắt chàng nhìn về phía Trần Dung, bước chậm đi về phía nàng.

Nhìn thấy hành động của chàng, Tôn Diễn dựng tóc gáy, cậu quát: “Đứng lại.”

Một tiếng thốt ra, nhìn thấy mọi người bốn phía đang nhìn mình, cậu hạ

giọng, cảnh giác trừng mắt với Vương Hoằng, hỏi: “Vương Thất lang, huynh muốn làm gì?”

Vương Hoằng nhìn Tôn Diễn đang giương nanh múa

vuốt, tươi cười nhợt nhạt, chàng vẫy tay với Trần Dung, không chút để ý

nói: “Không gì, ta gọi khanh khanh lại đây xem ý kiến của nàng như thế

nào.” Cũng không biết là cố ý hay là vô tình, khi chàng gọi hai chữ

‘Khanh khanh’, lại nhấn thêm trọng âm. Nói xong câu đó, Vương Hoằng tựa

tiếu phi tiếu liếc nhìn Tôn Diễn, chầm chập nói: “Tôn tiểu tướng quân

khẩn trương như thế, hay là tiểu tướng quân coi trọng Trần thị A Dung,

muốn tự mình cưới nàng?”

Lời này vừa thốt ra, Tôn Diễn cứng đờ ngay tại chỗ.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...