Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 234

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời của Vương Hiên vừa thốt ra, nhìn thấy Tạ Hạc Đình thành công bị mình đ//â//m một mũi thương ngay tại đương trường, gương mặt tuấn mỹ ngày càng

tái xanh thì thiếu niên vui vẻ cười ha hả.

Vừa cười, cậu vừa

liếc nhìn Tạ Hạc Đình, nói với vẻ thất vọng: “Hay đó chỉ là lời nói

giỡn. Tạ lang nổi danh phong lưu đã lâu, không ngờ lại là người nhát gan như thế.”

Dứt lời, cậu cũng không quản mọi người có tin hay là không, vung ống tay áo, ngông nghênh nhảy lên xe ngựa.

Đến khi xe ngựa chạy đi, mọi người đang ngẩn ngơ lúc này mới tỉnh táo lại.

Vô số nữ lang nhìn xe ngựa của Vương Hiên, cất giọng kêu lên: “Tiểu lang tiểu lang, vừa rồi chàng nói thật hay nói đùa vậy?”

“Tiểu lang có phong thái như thế, nếu chỉ thích nam sắc thì ta còn chờ đợi làm gì nữa?”

Nhưng tiếng thét chói tai hay hoa quả đều không thể chạm đến người Vương Hiên.

Nhóm hộ vệ của Lang Gia Vương thị đã tiến lên, hộ tống xe ngựa bọn họ đến cửa phủ.

Kẹt một tiếng, cửa sắt nhiều năm chưa từng mở dần dần được đẩy ra, đón xe ngựa của Vương Hoằng vào cửa phủ.

Đây chính là Lang Gia Vương thị.

Trần Dung đánh giá, trông thấy cảnh sắc tím hồng phấn lục tiên diễm cách đó

không xa. Nơi đó, là nhóm nữ quyến của Lang Gia Vương thị, trong mắt thế nhân, các nàng ta còn tôn quý hơn cả hoàng hậu và Thái Hậu, nhưng đối

với Trần Dung, các nàng còn mạnh mẽ đáng sợ hơn so với mãnh thú hồng

thủy.

Ngay khi Trần Dung không tự chủ mà run tay, Vương Hiên nắm chặt tay mẫu thân nói: “Cứ đi theo con.” Cậu nhìn mẫu thân, nói với

giọng nghiêm túc: “Phụ thân là danh sĩ, nhi tử cũng không hiếm lạ những

người này, mẫu thân, người không cần giao tiếp với các nàng, cứ đi theo

con thôi.”

Khi Vương Hiên an ủi Trần Dung, xe ngựa đã ngừng lại. Hai bóng người nhảy xuống xe ngựa, vọt tới trước xe ngựa của Trần Dung.

Nhìn thấy hai đồng tử giống như môn thần, nghiêm trang canh giữ ở hai bên xe ngựa Trần Dung, một thiếu phụ có khí chất xuất chúng, tư thái cao quý

do được rèn luyện hàng ngày đi tới.

Thiếu phụ là người nổi danh

trong Lang Gia Vương thị, tuy là phụ nhân nhưng không hề thua kém trượng phu về văn tài trí tuệ, là tài nữ đệ nhất thời nay.

Thiếu phụ

đi đến bên cạnh hai đồng tử, nàng ta khinh thường liếc nhìn Trần Dung

một cái, rồi nhìn hai đồng tử tò mò cười nói: “Các con đứng ở đây định

làm môn thần sao?”

Hai đồng tử nghiêm trang lắc đầu.

Thiếu phụ tò mò, nàng ta hỏi: “Vậy thì vì sao?”

Một đồng tử nói với giọng non nớt: “Mẫu thân nhát gan, ta phải bảo vệ người!”

Một đồng tử khác lập tức ngắt lời: “Không đúng, là do ánh mắt của các ngươi không tốt, chúng ta không thể lơ là.”

“Cái gì mà gọi là không thể lo là, cái này gọi là nhất trí đối ngoại!”

“Sai rồi, chiêu này gọi là lo trước khỏi hoạ.”

Giọng nói trong trẻo của hai đồng tử vừa dễ nghe lại không kiêng nể gì, khiến người ta nghe thấy mà dở khóc dở cười. Thiếu phụ kia ngẩn ngơ, nàng ta

nhìn chằm chằm hai hài tử phấn điêu ngọc mài, nhìn về phía Vương Hiên

nắm chặt tay Trần Dung, đột nhiên thở dài một tiếng, nói: “Mặc dù phụ

nhân này không có tài, nhưng lại là người có phúc.”

Trần Dung cười cười, vươn tay bế nữ nhi từ tay nhũ mẫu, không hề trả lời.

Nàng bước xuống xe ngựa.

Nhìn thấy Trần Dung đi xuống, nhóm phu nhân đều nhìn về phía nàng, về phần

nữ nhi thiên chi kiều nữ của Lang Gia Vương thị thì lại mở to mắt.

Trần Dung cũng nhìn thấy các nàng ta, nàng có chút do dự, có nên nghe lời

nhi tử không thèm để ý tới các nàng, tự rời khỏi đây không?

Tranh đấu, minh trào ám phúng giữa người với người thì nàng đã trải qua

thường xuyên trong quá khứ nhưng hiện tại sống an nhàn đã quen, khí thế

bức nhân, cảnh giác sắc bén đã giảm bớt rất nhiều. Nàng vừa lười lại

không dám giao tiếp với những người này nữa.

Ngay khi Trần Dung đang do dự, một phu nhân trung niên phân phó vài câu, lập tức, bốn tì phụ đi về phía Trần Dung.

Tuy là tì phụ, nhưng quần áo đẹp đẽ quý giá, cử chỉ tự nhiên, tuyệt không đối không tầm thường.

Các nàng vừa mới đi đến trước mặt Trần Dung, Vương Hiên đã nhảy xuống khỏi xe ngựa.

Cậu bước xuống, nắm tay Trần Dung, nói với nhóm tỳ phụ: “Mẫu thẫn ta không

thích ở chung với người khác, không cần các ngươi chiêu đãi.”

Giọng nói của thiếu niên trong trẻo, dung mạo tuyệt mỹ khiến cho mọi nơi đều

tĩnh lặng, mà mấy tỳ phụ kia cũng là giương mắt cứng lưỡi.

Lúc

này, một trưởng bối đã đi tới, hắn cau mày nói với Vương Hiên: “Đường

đường là trưởng tử của Lang Gia Vương thị mà sao tâm tư lại tốn sức vì

một phụ nhân nho nhỏ chứ? Buông tay mẫu thân của con ra, nàng ta đã có

người chiêu đãi, con nên tự quản lý bản thân mình cho tốt đi.”

Vương Hiên nhíu mày.

Chẳng những cậu không để ý tới lời chỉ trích này của trưởng bối mà ngược lại

còn nắm chặt tay mẫu thân, mắt phượng liếc qua, trên gương mặt tuyệt mỹ

của thiếu niên toát ra sát khí: “Thúc thúc sai rồi! Mẫu thân của ta, thì không người nào được phép khinh bỉ chỉ trỏ!”

Khi trưởng bối kia cứng đờ, Vương Hiên lại bị giọng nói líu lo của hai đệ đệ thu hút.

Hai đồng tử không biết khi nào thì chạy tới bên cạnh Vương Hoằng, chỉ thấy

bọn họ đều nắm một bên góc áo của phụ thân, nửa lôi nửa kéo phụ thân đi

về phía này.

Lúc này mọi ánh mắt đều nhìn Vương Hoằng chăm chú, bằng hữu, trưởng bối tiểu bối của chàng đều đang sẵn sàng chào hỏi.

Nhưng hai đồng tử này rất khỏe, bọn nó vừa kéo góc áo của Vương Hoằng vừa la

hét: “Phụ thân, mẫu thân nhát gan, A Lăng cũng nhát gan, người đi với

chúng con đi.”

“Nói bậy, ta không nhát gan!”

“Ngốc, ta đang lừa phụ thân mà.”

“Phụ thân, người dứt bỏ chúng con mà đi hô bằng uống hữu đã quen, nhưng mà hôm nay kiểu gì người cũng phải đi với chúng con.”

“Đúng đúng, hiện tại phụ thân nên đi với chúng con.”

Trong tiếng líu lo, Vương Hoằng liên tiếp xoa thái dương bị kéo đến bên cạnh Trần Dung.

Không đợi chàng mở miệng, Trần Dung đã cười khổ: “Ta bộc lộ bản thân nhát gan rõ ràng như vậy sao? Chàng xem mọi người đều đang nhìn ta kìa.”

Vương Hoằng lắc đầu, thấp giọng nói: “Bọn nó vừa vào phủ thì đã làm như vậy,

chính là tạo khí thế cho nàng…… A Dung, từ xưa đến nay nàng đã nói với

bọn nó cái gì vậy? Tại sao bọn nó phòng bị đám phụ nhân này tựa như hổ

sói vậy?”

Trần Dung ngẩn ra, không khỏi suy nghĩ lại.

Người một nhà vừa nói vừa đi về phía trước, bọn họ đi về phía sân viện của tộc trưởng.

Nhìn ba nhi tử đi đằng trước đằng sau, một tiếng khóc thút thít thỉnh thoảng truyền đến: “Ba nhi tử như phấn như ngọc vậy mà lại bị phụ nhân tục mị

này giáo dục thành loại người cố chấp nông cạn!”

“Bái kiến tộc trưởng, quỳ gặp tổ tông, phụ nhân này ngay cả dòng họ đều quăng bỏ thì sao xứng chứ?”

“Thôi thôi, đừng nói chuyện này nữa. Thất lang cũng không có ý rời núi, đừng vội khiến bọn họ trở về.”

“Phi! Đều là do tiện phụ kia, khiến nam nhi tốt đều trở thành hạng người luồn cúi.”

Ba nhi tử cố chấp bảo vệ Trần Dung quả thật rất chói mắt, không phù hợp

với suy nghĩ của mọi người. Tuy rằng triều đại coi trọng chữ hiếu nhưng

con cái chưa bao giờ cố chấp xen vào việc của phụ thân.

Vương

Thất lang luôn là người thích làm theo ý mình nhưng mọi người thật không ngờ, ngay cả ba nhi tử của chàng cũng là như vậy. Điều này khiến cho

mấy người muốn tâm sự, muốn thăm dò, muốn kết thân với chàng đều không

thể mở miệng.

Đương nhiên, cũng là vì Vương Thất lang không thèm để ý. Nghĩ đến với tính cách của chàng, nếu chàng quản giáo nghiêm

khắc, nếu răn dạy bọn nó một chút, bọn nó cũng sẽ không biết nặng nhẹ

như thế.

Trong khoảng thời gian ngắn, trưởng bối vốn không định

thừa nhận thân phận của Trần Dung, định các loại thủ đoạn, buộc Trần

Dung phải thỏa hiệp thì đều hai mặt nhìn nhau, không thể nói gì được.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 234

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 234
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ