Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 220

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đám người Vương Khối đi trên sơn đạo ước chừng gần một canh giờ mới nhìn thấy phủ đệ được xây dựng giữa sườn núi.

Trong một canh giờ này, tuy rằng hai nữ lang không phải đi bộ nhưng không khí oi bức trong rừng khiến cho các nàng ướt đẫm mồ hôi.

Nhìn tiểu

lâu bằng gỗ hai tầng tinh xảo ở phía trước, hai người Tạ Uyển đồng thời

thở dài nhẹ nhõm, không khỏi thầm nghĩ: Ai cũng nói cuộc sống của ẩn sĩ

rất thoải mái nhưng xem ra thế này thì đâu có gì thư thái? Cũng không

biết có phải Vương Hoằng như thần tiên kia ngày ngày đều mồ hôi mồ kê

lên núi xuống núi như vậy hay không?

Bề ngoài tiểu lâu này thoạt nhìn cổ xưa, được kiến tạo dựa vào sườn núi, một thân cây lớn cần phải

đến mười người mới có thể vòng ôm hết xuyên qua thân tiểu lâu, có chút

khác biệt.

Vừa bước vào, hai nàng đã kêu lên muốn tắm rửa, mà

khi các nàng ngâm mình trong dục điện mới phát hiện nước tắm là từ thiên nhiên, nước chảy theo phiến đá cuồn cuộn không dứt.

Tắm rửa

thay quần áo xong, hai nữ lang ngồi ở trên một bình đài được xây dựng

dưới gốc cây đại thụ, nhìn ngắm ngọn núi xa xa, gió thổi phơ phất, con

thuyền đang từ từ quay lại trên mặt hồ, đột nhiên hai người cảm giác

phiêu nhiên giống như thần tiên.

Vương Khối uống một ngụm rượu mà thành Kiến Khang mới ủ, khen ngợi: “Thật sự là một nơi thần tiên.”

Tạ Uyển cũng nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, nếu là buổi tối, trăng sáng chiếu

rọi trên bầu trời, Thất lang mặc áo trắng đánh đàn ca hát, cảnh tượng

kia khiến người ta say sưa muốn chết mất.”

Nơi này chỉ có nữ tử

các nàng, nàng ta có thể phóng túng bản thân bộc lộ sự ái mộ của mình

với Vương Hoằng, vẻ mặt say mê tưởng tượng đến cảnh đẹp này.

Một tiếng sáo réo rắt truyền đến.

Tiếng sáo phiêu đãng ở trong rừng, uyển chuyển phiêu đãng, thật sự êm tai.

“Thất lang đã trở lại rồi ư?” Tạ Uyển khẽ kêu lên, ló đầu ra.

Đám người Vương Khối đi theo hướng phát ra tiếng sáo.

Tiếng sáo truyền đến từ trong rừng cây phía trước. Các nàng nhìn kỹ mới phát

hiện Vương Hiên mặc ngoại bào màu lam nhạt đang đứng ở cạnh gốc cây

chương. Thiếu niên còn chưa trưởng thành, nhưng thân hình cao to, trường bào phất phơ, tóc dài nhẹ bay như đang múa trong gió!

Nhìn ngắm, thiếu niên bên cạnh như linh khí bức người, làm cho người ta tâm động.

Trong khoảng thời gian ngắn, dường như mọi người cảm thấy rừng cây trước mắt đều trở nên sáng ngời.

Nhìn cậu, Vương Khối thì thào nói: “Thật sự khoái hoạt giống như thần tiên.”

Nàng ta chuyển sang nhìn Tạ Uyển, thấy Tạ Uyển nhíu mày thì ngạc nhiên hỏi: “Tỷ đang suy nghĩ gì vậy?”

Ngay cả nàng ta cũng nhìn ngắm đến ngây người, sao Tạ Uyển còn có thể bình

tĩnh như thế? Không những thế còn mất hứng mà nhíu mày?

Tạ Uyển

cả kinh, nàng ta vội vàng nói: “Không có gì.” Thấy Vương Khối nhìn mình

chăm chú không dời mắt, nàng ta cúi đầu, khẽ thở dài: “Trần thị A Dung

thật là có phúc.”

Nàng ta không muốn thừa nhận.

Khi đến

chân núi, nàng ta cho rằng đó chỉ là một nữ tử diễm tục xuất thân hèn

mọn, còn đắc tội với hoàng thất thì có gì đặc biệt hơn người chứ? Vương

Thất lang lựa chọn nàng, chính là nhất thời mê muội mà thôi, nếu chàng

nhìn thấy mình, nhất định sẽ yêu thương mình.

Nhưng mà, ngay cả bóng dáng Vương Thất lang còn chưa trông thấy thì nàng ta đã gặp ba nhi tử mà Trần Dung và chàng cùng sinh hạ.

Ba nhi tử này đều thực khác biệt lại xuất sắc. Nàng ta giống như tỉnh khỏi giấc mộng phát hiện ra tuy rằng Trần thị A Dung không đáng để nhắc tới, nhưng nàng đã sinh con, đó là lực cản lớn nhất đối với mình!

Nghĩ đến đây, nàng ta có chút ảo não, thật sự là hài tử được nuôi lớn ở nơi

sơn dã, ngay cả chuyện phụ mẫu mà bọn nó cũng muốn quản, còn quản chặt

như thế!

Nàng ta tin tưởng, nếu hài tử này lớn lên ở Lang Gia

Vương thị, hoặc ở bất cứ nhà cao cửa rộng nào khác, tất nhiên bọn nó sẽ

không có lá gan lớn như thế, cũng sẽ không kiêu ngạo cản trở sự vui thú

của phụ thân.

Ngay khi Tạ Uyển đang nghĩ trước nghĩ sau, đột nhiên, trong núi rừng phía trước truyền đến tiếng huýt sáo.

Tiếng huýt sáo kia uyển chuyển như đang nói nhỏ, khi cao vút lại như quân cổ, hòa lẫn trong gió, truyền đi thật xa.

“Là Thất lang, chàng đã trở lại!”

Tạ Uyển vừa mới bừng tỉnh ngẩng đầu thì lại nghe thấy tiếng tiêu truyền

đến. Tiếng tiêu trầm thấp làm nhạc đệm cho tiếng huýt sáo này. Nó như

xuất hiện ở phía chân trời, giống như mưa rơi xuống đất, thật là phối

hợp thiên y vô phùng, thật sự êm tai đến cực điểm.

Bất tri bất giác, đám người Vương Khối lắng nghe đến ngây người.

Tạ Uyển hừ nhẹ một tiếng, đang chuẩn bị nói gì đó thì thấy có hai người chậm rãi đi tới trên sơn đạo.

Người mặc áo trắng phiêu nhiên, ngửa đầu huýt sáo, tất nhiên là Vương Hoằng.

Mà thiếu phụ đang thổi tiêu bằng bạch ngọc đi ở bên cạnh Vương Hoằng, mặc y phục đỏ như lửa, eo nhỏ chỉ vừa một bàn tay, môi đỏ mọng, mắt đen láy,

thanh diễm không ai sánh bằng, rõ ràng chính là Trần Dung.

Nhìn

Trần Dung uyển chuyển bước đến, xinh đẹp khiến người ta đui mù, nhìn

nàng mặc bào phục đỏ rực như lửa thấp thoáng trong rừng cây xanh um dưới ánh tịch dương phong tư tuyệt mỹ, đột nhiên, Tạ uyển cảm thấy giống như có gì đó đ//â//m thật mạnh vào ngực mình!

Nàng ta lung lay, ngay

khi vừa cố gắng ổn định thân hình, tiếng kêu kinh diễm của Vương Khối ở

một bên truyền đến: “Nàng, vẫn còn đẹp đến vậy.”

Vương Khối ngơ ngác nói thầm: “Hôm nay mới biết, vì sao Thất lang lại mê luyến nàng đến vậy.”

Tạ Uyển nghe đến đó, cười lạnh rồi nói: “Tất nhiên Trần thị A Dung xinh

đẹp nhưng trong số phụ nhân xinh đẹp, từ xưa có Ðát Kỷ, Bao Tự, gần đây

thì có Âm Lệ Hoa. Loại nữ nhân đó ngay cả hoàng đế cũng bị mê hoặc, tất

nhiên tư sắc bất phàm.” Nàng ta hừ mạnh một tiếng: “Đáng tiếc, hiện tại

thế nhân không thích loại nữ nhân này.”

Vương Khối trả lời: “Nhưng mà Thất thúc lại thích.”

Một lời thốt ra, sắc mặt Tạ Uyển tái nhợt.

Vương Khối không chú ý rằng người bên cạnh không vui, nàng ta vẫn đang ngơ

ngác nhìn ngắm Trần Dung thong thả bước đến, xinh đẹp làm cho người ta

ngứa ngáy trong lòng, nói: “A Uyển, mặc dù tỷ đẹp, nhưng so với nàng thì vẫn không bằng. Tỷ xinh đẹp nhưng nàng lại khiến cho tâm người ta ngứa

ngáy.”

Nàng ta không cách nào hình dung vẻ câu hồn yêu dã này, suy nghĩ nửa ngày chỉ có thể nói ra mấy chữ đó

Tạ Uyển muốn phản bác, nhất thời lại không thể thốt nên lời.

Ngay khi hai người, một người áo trắng như thần tiên, một người mặc y phục

đỏ rực như yêu nữ sóng vai bước đến, khuynh đảo tất cả mọi người, đột

nhiên, ở phía trên đầu bọn họ đồng thời truyền đến hai tiếng thét chói

tai: “Tránh ra!”

“Mau mau tránh ra!”

Tiếng thét chói tai đến quá đột ngột, hơn nữa lại vang lên ngay đỉnh đầu hai người. Trong

lúc cả kinh, tiếng huýt sáo của Vương Hoằng im bặt, cây tiêu trong tay

Trần Dung cũng rơi xuống đất, bọn họ đồng thời ngẩng đầu lên.

Mới ngẩng đầu lên một nửa, chỉ thấy hai bóng đen như giống như hai đá tảng rơi thẳng xuống từ trên cây!

Nơi bọn nó rơi xuống đúng là chỗ của Vương Hoằng và Trần Dung.

Bọn nó rơi xuống rất nhanh.

Vương Hoằng vốn không luyện võ, chỉ có thể trợn to mắt ngây ngốc nhìn hai nhi tử rơi xuống, Trần Dung có thể tránh ra nhưng nàng lại không thể tránh.

Vì thế, chỉ nghe hai tiếng “Bịch, bịch”, hai tiểu tử kia đã nặng nề ngã

xuống đất. Trước khi hai người kịp phản ứng, hai tiểu tử kia đã đặt

phịch m//ô//n//g lên lưng bọn họ.

Vương Khối và Tạ Uyển đứng phắt dậy, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn hai người vừa rồi còn như thần tiên hiện

tại bị ngã nhào toàn thân lấm bùn, mà trên lưng của mỗi người còn có một đồng tử đè lên đó!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 220

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 220
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...